Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hoa Quyển bưng nồi cá dưa chua mà mình chuẩn bị ăn kia ra cho bọn họ, cô bình tĩnh trả lời: “Đó là vì tôi ở một một nơi rất xa tới đây, thói quen sinh hoạt ở quê tôi và chỗ này hoàn toàn khác nhau, hiển nhiên quán ăn cũng không giống rồi. Các anh nếm thử đi, đồ ăn cũng rất khác biệt đấy.”
Mạc Xuyên ngửi thử rồi nói với Giang Thời Việt: “Quả nhiên rất thơm, rất khác biệt.”
Giang Thời Việt nhìn món ăn, ở trong cái quán kỳ quái này có một bà chủ quán ăn mặc kỳ quái bưng một món ăn chưa từng ăn bao giờ lên, anh thật sự không dám động đũa.
Hoa Quyển biết anh khác với những vị khách trước đây. Anh là một quân nhân, ôm tâm lý nghi ngờ đối với sự vật khác thường là bản năng của anh.
Cô lấy một đôi đũa khác rồi gắp một miếng cá lên ăn, nói với Giang Thời Việt: “Không có độc đâu, yên tâm ăn đi.”
Giang Thời Việt gật đầu: “Xin lỗi.”
“Không sao không sao, tôi có thể hiểu được mà.”
Hoa Quyển quay về quầy hàng, lén lút thưởng thức Giang Thời Việt ăn cơm.
Anh ăn cơm rất yên lặng, tuy rằng đang ngồi nhưng cơ thể vẫn thẳng tắp như cũ.
Ngón tay thon dài nhẹ nhàng cầm đũa, ăn từng miếng một, miệng hơi khép lại, tư thế ăn tao nhã nhưng tốc độ cũng không chậm, trông rất có dáng dấp của thế gia công tử.
Thật ưa nhìn quá, Hoa Quyển nghĩ, hóa ra sắc đẹp có thể khiến con người quên đi cả đói khát mà người xưa đã nói, đến nay mình cũng đã được trải nghiệm rồi.
Bọn họ nói rất ít, gần như không trao đổi mà chỉ nghiêm túc ăn cơm.
Rất nhanh, cơm canh trên bàn đã thấy đáy.
Mạc Xuyên lau miệng với vẻ chưa thỏa mãn cho lắm, anh ta nói với Hoa Quyển: “Chủ quán, con cá này tên là gì? Chua cay tươi mặn, ta chưa từng ăn món nào như vậy cả.”
Đương nhiên anh chưa từng ăn rồi, hôm nay tôi nấu hai nồi mà còn chưa được ăn miếng nào đây.
Hoa Quyển trả lời: “Món đó tên là cá dưa chua, gồm dưa chua thêm miếng cá, kết hợp với mùi thơm của hạt tiêu xanh để nấu ra, đương nhiên phải ngon rồi.”
“Nhưng ta thấy dưa chua này rất giống loại mà nông gia ướp muối.”
“Đại loại thế đó.”
Giang Thời Việt hỏi: “Trong quán còn có món gì khác nữa không? Ta muốn mua một ít mang về, cộng sự cũng đã lâu lắm rồi chưa được ăn đồ ăn nóng.”
Hoa Quyển nghĩ ngợi một lát: “Vẫn còn ít bánh bao và màn thầu nhưng không nhiều, các anh có bao nhiêu người?”
“Hơn ba mươi người.”
Hoa Quyển tính sương sương, bánh bao, màn thầu và bánh mì hấp cộng lại cũng được khoảng ba mươi cái rồi.
“Chúng ta lấy hết, làm phiền cô nương rồi.”
Hoa Quyển lấy màn thầu, bánh bao nhân thịt và bánh mì hấp đã tích trữ từ trước ở trong tủ cấp đông ra, sau đó đi vào nhà bếp, bỏ bánh vào nồi hấp khoảng mười lăm phút.
“Các anh đợi chút nhé, tôi sẽ làm nóng màn thầu lại cho các anh.”
Lúc này, thợ săn Ngô Thanh đi vào quán.
“Tiên nhân, tín đồ Ngô Thanh...”
Phát hiện ra trong quán còn người khác, anh ta chợt dừng lại, ấp a ấp úng nói: “Chủ... chủ quán, ta... ta tới tiến cống.. không phải không phải, ta...”
Hoa Quyển bị anh ta chọc cười: “Không phải anh chính là thợ săn đã tới ăn cơm vào hôm qua hay sao? Hôm nay anh tới muộn rồi, đồ ăn trong quán đã bán hết.”
“Không, ta không tới đây ăn cơm, hôm nay ta săn được một con gà rừng nên mang qua cho ngươi.”
Nói rồi, anh ta cúi đầu giơ con gà rừng về phía Hoa Quyển.
Lông gà rừng sặc sỡ và to hơn gà bình thường rất nhiều, tiếc rằng Hoa Quyển không dám nhận, đây chính là động vật được bảo vệ cấp hai ở thời hiện đại đấy!
Hoa Quyển nhìn Ngô Thanh bụi bặm mệt mỏi, mới hỏi: “Anh vẫn chưa ăn cơm đúng không? Vẫn còn ít viên, anh ăn không?”
Ngô Thanh gãi gáy với vẻ ngại ngùng, cười ha ha đầy ngô nghê: “Được!”
Hoa Quyển đi lấy năm xiên viên và hai xiên rong biển, lại thả một gói mì ăn liền vào nồi canh Oden, lúc bưng ra, Ngô Thanh đã ngồi xuống ghế từ lâu.
Ngô Thanh nhìn viên trước mặt, có cái màu nâu sậm, có cái màu vàng kim, còn có cái màu trắng sữa nữa.
Trước đây anh ta đã từng nếm thử loại này rồi, vị của nó đã sớm in sâu vào trong ký ức của anh ta, nhưng viên này vẫn là lần đầu tiên được ăn.
Viên gân bò ngoài dai trong giòn, tôm viên tươi thơm mềm mại, viên sườn non cắn một miếng bắn nước sốt còn mang theo ít sụn non sần sật nho nhỏ.
Ngô Thanh nhoẻn miệng cười, ngẩng đầu nói với Hoa Quyển: “Ngon quá ngon quá ngon quá!”
Mạc Xuyên nghe thấy tiếng bèn sáp tới gần, thoạt nhìn cũng không có gì đặc biệt cả, còn không hấp dẫn bằng món cá dưa chua.
Anh ta bối rối, có ngon đến mức đó không, nhưng nhìn Ngô Thanh trông không giống như đang lừa người.
Anh ta cao giọng hỏi: “Cái viên đó còn bao nhiêu? Chúng ta lấy hết!”
Trong lúc đợi màn thầu, Mạc Xuyên chạy về chỗ hạ trại lấy đồ để đóng gói. Hoa Quyển nói chuyện phiếm với Giang Thời Việt, lúc ấy mới biết quán ăn nhỏ đã tự động xuyên đến 800 năm trước, hơn nữa còn nằm ở dưới chân núi, cách thành trì gần nhất mất một tiếng đồng hồ đi bộ.
Vì rất nhanh đã có thể vào thành hơn nữa còn lệch khỏi quan đạo, nên bình thường cũng không có ai dừng chân ở bên này hết.
Từ lúc vào thu cho tới nay, hạ lưu sông Trường Giang mưa to không ngớt, rất nhiều chỗ đã bị ngập lụt, quân đội của Giang Thời Việt và Mạc Xuyên đi giao vật tư cứu trợ thiên tai, giờ hồi kinh phục mệnh mới đi ngang qua quán ăn nhỏ.
Tình hình thiên tai căng thẳng, tiểu đội bọn họ gấp rút lên đường đã ép lộ trình từ mười ngày xuống còn sáu ngày, mỗi bữa chỉ có thể ăn bánh bao khô cứng, nếu nghẹn sẽ uống nước múc từ sông lên.
Ngô Thanh nói: “Ta cũng nghe nói phía bên Giang Nam vẫn luôn đổ mưa, có chỗ còn sụp đê điều, mấy thành trấn liền đều bị nhấn chìm.”
Giang Thời Việt thở dài một tiếng: “Đúng vậy, càng ngày càng có nhiều bách tính lưu lạc khắp nơi nhưng vật tư cứu trợ thiên tai của quan phủ lại chậm trễ mãi không đến, bên trên sốt ruột nên mới phái chúng ta đặc biệt hộ tống, nhưng chút ít vật tư đó có thể chống đỡ được bao lâu?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)