Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Khụ khụ khụ, không cần.” Tô Uyển ngăn cô lại, cô ta ho đúng nửa phút, gương mặt nhỏ đỏ gay cả lên, mãi mới dừng lại được.
“Ta không ngờ lại cay như thế, nhưng không sao, ta vẫn ăn được.”
Vị của món này quá đậm, ngon hơn mấy món thanh đạm trong nhà quá nhiều.
Tô Uyển tiếp tục ưu nhã ăn một miếng thức ăn một miếng cơm trắng, tuy rằng vẫn thi thoảng bị sặc nhưng cô ta lại không chịu buông đũa.
Hoa Quyển nghĩ đến cốc trà sữa mua được vào ban ngày vẫn đang để lạnh trong tủ lạnh, vừa vặn có thể giảm canh.
Cô chọn cốc sữa tươi trân châu đường đen và đưa cho Tô Uyển: “Nếm thử cốc trà sữa này đi.”
“Trà sữa?” Tô Uyển nhận lấy, quan sát cái cốc kỳ cục trong tay với vẻ khó hiểu.
Hoa Quyển lấy một cốc trà sữa kem cheese khác ra, bóc vỏ đựng ống hút, cắm phập một cái thủng vỏ bọc sau đó cúi đầu hút rột rột.
Tô Uyển nhìn thị phạm xong cũng học theo cô ta chọc ống hút vào cốc, sau đó nhấp thử một hớp, hai mắt lập tức sáng ngời hẳn lên.
“Cái cái cái này là gì thế? Vừa thơm vị sữa vừa có vị chuối ngọt, ngon quá!”
Quả nhiên, con gái đều không thể trốn thoát sự cám dỗ của trà sữa!
“Cái này gọi là trà sữa, là sự kết hợp giữa trà và sữa, còn thêm một ít đường nữa vào, có phải ngon lắm không, lại giảm cay hữu hiệu nữa?”
Tô Uyển hút mấy viên trân châu, cô ta nhai vài cái sau đó đôi mắt cười tít cả lại.
“Ừm! Ngon lắm! Không còn thấy cay nữa!”
Tô Uyển ăn no cầm cốc trà sữa hút liên tục đến khi cạn đáy, trút bỏ hình tượng nghiêm túc của một đại gia khuê tú, lúc này, cô ta chỉ là một cô gái bình thường mà thôi.
Hoa Quyển nghĩ, vốn dĩ trông bộ dạng cũng chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi nhưng bình thường vẫn phải giả làm người lớn, phải như bây giờ mới đúng này.
Hai tùy tùng của cô ta cũng ăn vô cùng sung sướng, lúc này bọn họ cũng đang thích chí uống Vương Lão Cát.
“Loại trà này như thuốc lại không phải thuốc, còn kèm theo vị ngọt nữa, thật sự không tồi.” Thị vệ A nhỏ giọng nói với đồng nghiệp.
Thị vệ B thì thầm trả lời: “Có khả năng là thuốc thật ấy, sau khi ta uống xong, cả người đều thư thái hơn hẳn.”
Tô Uyển đặt cái cốc rỗng xuống, nghiêm túc nói với Hoa Quyển: “Chủ quán tỷ tỷ, ta họ Tô, tên chỉ có một chữ Uyển, xin hỏi phải xưng hô như thế nào?”
“Tôi tên là Hoa Quyển, chính là bột mì ăn ấy.”
“Hoa Quyển tỷ tỷ, món ăn mà ngươi nấu thật sự rất ngon, ta chưa từng ăn món nào ngon như thế, sau này ta nhất định sẽ tới thường xuyên!”
Hai mắt của cô ta sáng bừng lên, nhìn chằm chằm vào Hoa Quyển, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Vừa mới ăn cay xong nên gương mặt đỏ hồng vẫn chưa hoàn toàn dịu đi hết, thế này ai nhìn thấy mà chẳng thích chứ?
“Được, hoan nghênh tới bất cứ lúc nào, mỗi ngày quán chúng tôi đều sẽ phục vụ thức ăn khác nhau.”
“Cảm ơn Hoa Quyển tỷ tỷ.” Tô Uyển cúi chào rồi lại nhìn về phía tùy tùng, tùy tùng hiểu ý, lập tức lấy một nén bạc từ trong lòng ra, đặt lên bàn.
“Mong tỷ tỷ nhận lấy cho, sắc trời đã tối, chúng ta phải đi đây.”
Đây chính là thỏi bạc nguyên chất đấy, Hoa Quyển cười như hoa nở, khác với bạc vụn trước đây, đây chính là đĩnh bạc hoàn chỉnh, bên trên còn khắc chữ của phía chính phủ nữa kìa!
Cô cẩn thận cất nén bạc vào trong ngăn kéo của quầy hàng.
Liếc mắt nhìn thời gian, đã gần mười giờ rồi, chắc không còn khách hàng nào tới nữa đâu, mình vẫn chưa ăn cơm, còn không bằng đóng quán, nấu ít đồ ăn ngon để khao bản thân.
Vừa rồi nhìn đám người Tô Uyển ăn cá dưa chua, mình cũng thèm muốn chết luôn rồi.
Vừa vặn vẫn còn một hộp nữa, Hoa Quyển đã có kinh nghiệm từ lần đầu tiên, bây giờ cũng coi như quen tay hay việc, cô dùng tốc độ nhanh nhất để nấu xong một phần, bưng lên bàn cơm.
Cô tìm một bộ phim, bắt đầu hưởng thụ bữa ăn đêm thuộc về riêng mình.
Nhưng còn chưa kịp hạ đũa thì ngoài cửa đã truyền tới tiếng gõ cửa, có người hỏi: “Mở cửa quán! Còn gì ăn không?”
Hoa Quyển rên rỉ một tiếng, sao lại xui xẻo như vậy chứ, vừa định ăn cơm thì lại có khách tới.
Nhưng ai lại so đo với tiền bao giờ?
Nam nhân đằng sau anh quở trách: “Mạc Xuyên, không được vô lễ.”
Sau đó người này đi lên, hành lễ với Hoa Quyển: “Cô nương chớ sợ, chúng ta là Ngọc Lân Quân, chuyến này định hồi kinh báo cáo công tác nhưng hành quân đến đây thì sắc trời đã muộn, trong thành đã giới nghiêm ban đêm nên chỉ đành dựng trại ở ngoài thành.”
“Vừa vặn nhìn thấy trong quán sáng ánh đèn, vì vậy mới tới đây xem có thể mua được ít lương thực hay không.”
Dáng người của anh rất cao, khí vũ hiên ngang, mày kiếm mắt sáng, mang tới cho người một loại cảm giác kiên định cương nghị. Anh mặc quân trang, mái tóc được buộc lại gọn gàng khiến người không khỏi sinh lòng kính sợ.
Xưa nay Hoa Quyển khâm phục nhất là quân nhân, mà người trước mắt này lại mang tới cho người một loại cảm giác rất an toàn. Cô nhích sang bên cạnh hai bước để nhường lối.
“Mời vào, các anh tới vừa lúc, vẫn còn một ít đồ ăn đấy.”
Sau khi bước vào, Giang Thời Việt liếc mắt nhìn xung quanh một lượt, trong quán bày trí kỳ quái không nói được thành lời.
Anh ngồi xuống vị trí sát bên tường, chỗ này có thể nhìn thấy bếp và quầy hàng để đề phòng bất trắc.
Mạc Xuyên theo sát đằng sau, anh ta không nghĩ ngợi nhiều đến thế mà trực tiếp hỏi ra nghi vấn trong lòng: “Chủ quán, sao cái quán nhỏ này của ngươi lại không giống những quán khác vậy?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




