Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô cũng chưa từng đi dạo siêu thị tiêu hết sáu nghìn tệ lần nào, nhưng ngay sau đó nghĩ đến tiền tiết kiệm của mình, cô lại che miệng cười vui vẻ.
Muốn chấp nhận được sự thật mình đã có chút ít tiền vẫn cần một chút thời gian!
Tài xế bê đồ đặt vào cốp xe giúp cô, Hoa Quyển lại nhìn thấy mấy quán trà sữa bên cạnh, đó đều là nhưng thương hiệu mà ở huyện thành nhỏ không có, không thể bỏ qua được!
Một cốc trà sữa kem cheese, một cốc sữa tươi trân châu đường đen, lại thêm một cốc Bá Nha Tuyệt Cầm và Thanh Thanh Nọa Sơn.
Hoa Quyển không thích trà sữa quá ngọt cho nên tất cả đều chọn ba mươi phần trăm đường.
Trở về quán ăn nhỏ, Hoa Quyển phân loại thịt bỏ vào trong túi bảo quản tươi trước, sau đó mới bỏ vào hộp bảo quản, viết ngày tháng và tên lên.
Các loại đồ ăn chế biến sẵn cũng được cất vào trong tủ lạnh, bánh ngọt cũng được chia ra cắt thành miếng, hai cái bánh bông lan cuộn được đựng vào trong túi bảo quản, một cái bỏ vào trong tủ lạnh, một cái để trong tủ cấp đông.
Có thể bảo quản được một khoảng thời gian, lúc muốn ăn phải mang ra giã đông từ trước, đợi khoảng một lúc là có thể ăn được bánh ngọt mát lạnh vừa miệng.
Đồ ăn vặt để trong môi trường nhiệt độ bình thường là được, Hoa Quyển để chúng bên cạnh tủ quầy, dễ lấy.
Sắp xếp hàng hóa xong xuôi thì trời cũng đã tối, cô bắt đầu chuẩn bị các món ăn sẽ bán hôm nay.
Cô lục tới lục lui trong tủ cấp đông, cuối cùng lấy cá dưa chua ra.
“Cá dưa chua X2, quyết định là mày đi!”
Hoa Quyển đã mua nấm kim châm và miếng măng tại quầy rau trên phố, cô lo miếng cá không đủ nên lại đến quầy cá mua thêm hai con cá sao to nữa, làm phiền chủ tiệm thái thành miếng giúp mình.
Đầu bếp nhập môn Hoa Quyển bóc hộp cá dưa chua ra, đọc kỹ hướng dẫn sử dụng rồi làm theo lần lượt từng bước.
Cô rửa sạch miếng cá sao trước, để cho ráo nước, sau đó đổ túi canh vào trong nồi nấu sôi, tiếp đó mới thả dưa chua và những nguyên liệu khác vào trong, nấu một lúc.
Tiếp đó, cho từng miếng cá đã được rửa sạch lần lượt vào trong nồi canh, miếng cá vừa gặp nước canh sôi sục sẽ từ từ quăn lại, biến thành màu trắng sữa.
Hoa Quyển đổ canh cá sang một nồi canh to, rải thêm ớt đỏ đã được xắt thành miếng, hành, bột tỏi, bột tiêu xanh vào, sau đó chính là bước cuối cùng và cũng là bước quan trọng nhất, dùng chảo sắt khô đun dầu sôi đến khi bốc khói, trực tiếp rưới lên trên cá dưa chua!
“Xèo xèo!” Một tiếng, dưới sự kích thích của dầu sôi, các loại mỹ vị của nguyên liệu sẽ lập tức tản ra.
Đúng lúc này, Tô Uyển đi vào trong quán ăn nhỏ.
Từ sau lần trước trên đường cầu phúc trở về đi ngang qua quán ăn nhỏ này ăn được mì sợi của quán là cô ta đã muốn mang thêm một ít về nhà cho cha mẹ nếm thử rồi, chỉ đáng tiếc sáng hôm qua tới đây, có gõ cửa quán thế nào thì cũng quán cũng không mở.
“Chủ tiệm tỷ tỷ, ta muốn mua một bát mì sợi lần trước, gói thành hai phần, ta muốn mang về nhà ăn.”
Hoa Quyển thò đầu từ trong bếp ra, hóa ra là tiểu thư nhà giàu tối hôm nọ đây mà, lại là một khách quay lại nữa.
“Hôm nay trong quán không có mì sợi, có muốn nếm thử cá dưa chua không? Cực kỳ ngon luôn.”
Cô ra sức giới thiệu món cá dưa chua vừa mới nấu xong.
“Cá dưa chưa? Ta chưa từng nghe nói tới món ăn này bao giờ, đây chính là mùi thơm của món cá dưa chua mà ngươi nói đó sao?”
“Chính nó chính nó! Vừa mới ra lò thôi, có muốn nếm thử một phần không? Ba người các cô vừa đủ ăn một nồi.”
Tô Uyển còn chưa mở miệng thì người đàn ông đi chung với cô ta đã vội vàng ngắt lời: “Không được! Tùy tùng như chúng ta làm sao có thể ăn chung một nồi với tiểu thư được? Chúng ta ăn đại ít màn thầu với dưa muối là được.”
Cô tiếp tục chọn bốn xiên viên, hai xiên rong biển và hai xiên củ cải trắng trong máy làm Oden, chia thành hai phần, rưới nước canh vào rồi đồng thời bưng lên cho bọn họ.
“Uống ít canh cho ấm người nhé.”
“Canh này của ngươi trông kỳ quái quá, còn có cả que trúc nữa.” Tô Uyển cầm bát lên, nhấp một ngụm nhỏ.
“Thơm quá, trông rất thanh đạm nhưng lại vô cùng đậm đà.”
Cô ta cầm đũa lên gắp một miếng cá.
“Miếng cá thái ngược lại hơi dày, phải mỏng như cánh ve mới là thượng hạng.”
Hoa Quyển cười lúng túng, tôi cũng muốn thái mỏng một chút nhưng bây giờ cũng không có bao nhiêu người có kỹ thuật cầm dao đó đâu!
Cô nhìn Tô Uyển với vẻ mong chờ, chỉ thấy cô ta nhẹ nhàng bỏ miếng cá vào trong miệng một cách nhã nhặn, vừa mới nhai một cái đã ho sù sụ: “Khụ khụ khụ, cay quá!”
Thôi xong!
Lúc làm cá dưa chua bỏ quá nhiều tiêu bắc và ớt khô vào, Hoa Quyển quên mất hỏi bọn họ có thể ăn cay được hay không.
“Xin lỗi, tôi quên nhắc các cô là món này cay, để tôi đổi một món khác cho các cô nhé?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)