Màn đêm buông xuống, mặt biển yên lặng, không sóng không gió, Mobidick thả chậm tốc độ chạy trên mặt biển.
Không giống như biển cả yên tĩnh, trong nhà ăn hải tặc vô cùng nhộn nhịp, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng “binh boong”.
Bởi vì số lượng thuyền viên rất đông nên nhà ăn được xây rất rộng lớn, trên dưới hai tầng, có thể chứa được hơn một nửa thuyền viên cùng dùng bữa trên thuyền.
Lúc này Râu Trắng đang ngồi ở vị trí chính giữa nhà ăn, ông ta bưng chén rượu khổng lồ lên, chống cằm nhìn đám người ồn ào trong nhà ăn.
Sird ở bên kia đã xong việc, cởi đồng phục đầu bếp ra, bưng ly rượu chạm vào chén rượu của Râu Trắng.
“Ông già! Cạn ly!”
Mấy người khác thấy vậy cũng đồng loạt giơ ly rượu lên đi qua: “Cạn ly! Ông già!”
“Ùng ục…” Râu Trắng trông rất vui, chén rượu khổng lổ được giơ lên, dốc hết vào trong bụng.
Ở bên cạnh ông ta là mấy đội trưởng, cũng giơ ly lên, vừa uống rượu vừa cười hi hi trò chuyện.
“Marco, sao cậu còn ngồi ở đó? Qua đây nào!”
Harta gác đêm nên đến trễ, vừa vào cửa đã nhìn thấy Marco ngồi cạnh quầy bar uống rượu, anh ta hất cằm, muốn gọi Marco cùng đến giữa phòng ngồi.
Marco lắc ly rượu của mình: “Ồ, đổi ca rồi sao?”
“Đúng vậy, đám nhóc đó hối tôi đến tham dự bữa tiệc.” Harta chỉ vào những thuyền viên gọi anh ta đổi ca ở trước cửa, mấy người đó vừa nhận thấy ánh mắt của anh ta thì lập tức cười hì hì chạy mất.
“Mấy thằng này…” Anh ta cười khẽ, quay đầu lại nhìn Marco: “Uống hai ly không?”
Marco lắc đầu từ chối lời mời của anh ta.
Không đợi Harta hỏi, anh đã chỉ vào bên cạnh mình.
Harta mờ mịt: “?”
Marco ngồi trên ghế chân cao, nghiêng người dựa vào quầy bar, một chân còn chống lên mặt bàn.
Nói là ghế chân cao, thực ra với chiều cao của anh thì đây cũng chỉ là chiếc ghế bình thường, chân của anh vẫn có thể chạm xuống đất.
Vì vậy cho đến khi anh nghiêng người tránh ra, Harta mới nhìn thấy người ngồi bên cạnh bị anh che kín.
Là Nina đang rụt chân, nằm sấp lên quầy ba, vừa viết gì đó vừa uống nước ép.
Nina nằm sấp rất thấp, cằm cô gác lên tay, mái tóc dài xoã trên vai theo cử động của cô, khiến người ta không nhìn thấy rõ mặt.
Harta lập tức áp sát tai Marco, phì phò nói: “Cô y tá mới đến? Nina?”
Marco gật đầu.
Harta (phì phò): “Cô ấy đang làm gì vậy?”
Marco thấy dáng vẻ của anh ta, cũng vô thức hạ thấp giọng: “Hình như đang chỉnh sửa bệnh án.”
“Bệnh án?” Harta nghĩ, anh ta từng nghe nói về lời đồn này từ người khác.
Trợ lý của Marco, cô Nina sẽ chỉnh sửa bệnh án của những người bị thương trên thuyền thành quyển sổ, để tiện cho Marco theo dõi tình trạng sức khoẻ của bọn họ, điều trị đúng bệnh cho mỗi người.
Xuất phát điểm khiến người ta rất nể phục, nhưng mà…
“Ghi chép vào giờ này?” Harta nhìn cảnh tượng ồn ào của bữa tiệc.
Marco nhún vai, trông cũng rất bất lực: “Có lẽ là vì rất ít khi có thể gặp nhiều thuyền viên như vậy trong một lần, nên nhân cơ hội này làm quen với mọi người.”
Dù sao mặc dù Nina luôn tiếp xúc với tài liệu, hiểu rõ tình trạng gần đây của đa số bệnh nhân, nhưng trên thực tế cô không nhớ được mặt và tên bọn họ.
Harta nửa hiểu nửa không gật đầu.
Trong số những đội trưởng, bình thường Harta chẳng mấy khi lộ mặt, vì vậy gần như không có cơ hội gặp mặt Nina.
Vốn dĩ anh ta còn định chào hỏi, nhưng thấy dáng vẻ nghiêm túc ghi chép của Nina, anh ta nói với Marco một tiếng rồi đi chào hỏi Râu Trắng trước.
Marco nhìn theo bóng Harta, rồi quay đầu nhìn Nina.
Hình như Nina vẫn đang suy nghĩ, đầu bút của cô dừng trên mặt giấy, thân bút khẽ gõ lên mặt.
“Ưm…”
Đột nhiên hai tay Nina đan vào nhau, giãn các ngón tay của mình, có vẻ như đã làm xong công việc trong tay.
“Làm xong hết rồi?” Marco nghiêng người nhìn cô.
Nina ngẩn ra.
Làm xong cái gì… ?
May mà dường như Marco cũng không cần cô trả lời, anh trở tay đem một khay xúc xích nướng đã cắt sẵn đến trước mặt Nina.
“Xúc xích nướng vùng biển Tây, muốn thử không? Mọi người đều rất thích món này.”
Nina hít mũi, một mùi thơm nồng xộc vào. Cô cầm lấy nĩa, cẩn thận xiên một miếng bỏ vào miệng.
Mắt cô sáng rực nhìn Marco, cho món ngon này số điểm cao nhất.
“Đội trưởng Marco, món này ngon quá!”
“Ha ha ha ha vậy sao? Cô thích là được.”
Nina lại xiên vài miếng xúc xích, vừa nhai vừa nhìn bữa tiệc hải tặc lần này.
Nói thật bữa tiệc hải tiệc này hoàn toàn không giống với tất cả bữa tiệc hải tặc mà cô tưởng tượng.
“Ha ha ha ha ha, bởi vì không có võ đài và bàn đánh bạc sao?”
Nghe thấy Marco nói đùa, Nina thả lỏng hơn nhiều, cũng bật cười theo.
“Cái gì mà võ đài và bàn đánh bạc?” Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nam trưởng thành.
Nina nghiêng đầu qua nhìn, phát hiện Bista đang cầm ly rượu đi qua.
“Đội trưởng Bista?”
Bista ngồi xuống bên cạnh Marco, giơ ly về phía Nina, tự mình uống hai ngụm.
Marco cười giải thích câu chuyện liên quan đến “bàn đánh bạc” và “võ đài”, Bista nghe xong cũng không nhịn được mà cười phá lên.
“Ha ha ha ha Nina, cô cũng đừng nói vậy, băng hải tặc của chúng tôi không có không có nghĩa những băng hải tặc khác không có. Biển cả này rất nguy hiểm đó.”
Bista cố ý đè thấp giọng, Nina nghe thấy đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo.
“Này, Bista, đừng hù cô ấy.” Marco nhíu mày không tán đồng.
Bista vội vàng giơ hai tay đầu hàng, đổi chủ đề: “Cô Nina, mấy ngày nay cô sống thế nào?”
“Có quen không?”
“Còn triệu chứng say sóng của cô thế nào rồi?”
Liên tục ba câu hỏi khiến Nina không biết nên trả lời câu nào trước.
Cô gật đầu, lòng bàn tay chỉ về phía Marco, nói: “Cảm ơn sự quan tâm của ngài, chứng say sóng của tôi đã đỡ hơn nhiều rồi, tất cả đều nhờ đội trưởng Marco!”
Marco hơi nghiêng đầu, khẽ ho: “Khụ, không có gì, chuyện nhỏ thôi.”
Nina nói tiếp: “Bất ngờ là cảm giác ở trên thuyền cũng không tệ.”
“Mọi người đều rất tốt.”
Bista không ngờ Nina lại trả lời như vậy, ngược lại đến lượt anh ta ngẩn ra, cho đến khi Marco dùng cánh tay thúc một cái anh ta mới hoàn hồn.
“Vậy sao, vậy thì tốt quá rồi. Tôi còn lo các thuyền viên của chúng tôi doạ cô sợ nữa.”
Nina vội vàng ngồi thẳng người, nghiêm túc nói: “Sao vậy được?”
Bista nói rồi chỉ về đám đàn ông đang chơi rất vui vẻ.
“Cô giúp bọn họ nhiều như vậy, hôm nay cô đồng ý đến tham dự tiệc, bọn họ đều rất vui.”
Anh ta lại vỗ vai Marco, giọng điệu hơi vui mừng: “Thời gian này có cô ở trên thuyền, công việc của Marco cũng nhẹ hơn nhiều.”
“Nina, hay là cô ký thêm…”
“Âm nhạc! Tiệc sao có thể không có âm nhạc được!” Không biết là ai hét lên, cắt ngang câu nói của Bista, bầu không khí của cả nhà ăn đều thay đổi.
“Đúng vậy, mở tiệc sao có thể không có âm nhạc ha ha ha ha!”
“Hát lên nào hát lên nào!”
Vì vậy các hải tặc bá vai ôm cổ nhau cùng ngân nga ca khúc không rõ giai điệu, nhảy quanh nhà ăn.
“Đội trưởng Joz! Anh cũng cùng hát đi!” Bọn họ nhắm vào Joz, người đang khoanh tay đứng nhìn bọn họ.
Joz trông có vẻ rất đau đầu, anh ta bĩu môi, xoa lông mày: “Thôi, các cậu hát khó nghe quá.”
“Hả??? Đội trưởng Joz thẳng thắng quá!”
Nhà ăn lại ồn ào, Nina nhớ đến lời Bista chưa nói xong, quay đầu muốn hỏi anh ta vừa rồi muốn nói gì, nhưng Bista đã bị đồng đội khoác vai kéo đi cùng ca hát nhảy múa.
Bọn họ còn muốn kéo Marco, nhưng đã bị anh cúi người tránh đi.
Không chỉ hai người họ, Nina cũng không may mắn tránh được.
Mấy thuyền viên nghe thấy tiếng nhạc thì can đảm hơn, tay cầm đồ ngon đi đến bên cạnh Nina.
“Cô Nina, thử món này không?”
“Cô Nina, có muốn thử món này không?”
“Cô Nina, nước ép của cô xong rồi!”
Nina lần nữa bị bao vây bởi sự nhiệt tình của bọn họ.
Marco thấy vậy, vội vàng đứng lên muốn giúp cô giải vây, nhưng tay vừa nhúc nhích thì không cẩn thận đụng vào quyển sổ lúc nãy Nina để trên bàn, rơi xuống đất, những trang giấy mở ra.
Anh cúi người nhặt, vừa đúng nhìn thấy một trang Nina ghi.
[Ghi chú linh cảm lắp đặt nhà mới:
1. Phải có lò sưởi âm tường.
2. Phải có bàn làm việc giống Marco.
3. Phải có kệ sách giống của Marco.
…
6. Phải có quầy bar và ghế chân cao (phải có bàn đạp (rất quan trọng)).]
Marco ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn Nina đang bị các thuyền viên vây quanh, cô đang ngồi trên ghế chân cao không có bàn đạp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


