Bữa tiệc của hải tặc sẽ như thế nào?
Trong đầu Nina hiện lên hình ảnh một đám người cao to vây quanh đống lửa ăn thịt uống rượu, sau đó bên cạnh dựng một võ đài, uống say thì lên đó đánh một trận, những người còn lại thì đặt cược.
Cô nghĩ vậy, tự nhiên thấy hơi đáng sợ.
Nhưng mà đang trên biển, còn đều là người trên thuyền, chắc không đến mức gây ra chuyện đổ máu đâu nhỉ?
Nina lắc đầu, bắt mình ngừng suy nghĩ linh tinh lại.
Cô lục tìm trong rương quần áo trong khoang thuyền của mình, lấy một bộ áo ngắn tay cùng quần dài bình thường ra, thay cho bộ đồng phục y tá trên người. Cô soi gương, sửa sang lại mái tóc của mình.
Như vậy mặc dù trông có vẻ không ăn khớp với hải tặc nhưng dù sao cũng tốt hơn mặc đồng phục y tá. Đi dự tiệc mà còn mặc đồ y tá, cảm giác thật kỳ cục.
Sau khi Nina chắc chắn dáng vẻ của mình không vấn đề gì mới trèo lên cầu thang, đẩy cửa khoang thuyền của mình ra, giở lên.
Bất ngờ là trên boong thuyền không có ai cả.
Nina đứng trên boong thuyền ngóng nhìn xung quanh, đúng lúc nhìn thấy có mấy người đang đi về phía nhà ăn.
Nhà ăn hải tặc à.
Nina đặt hai tay ra sau, nhìn cánh cửa nhà ăn đang mở ở phía xa.
Cửa nhà ăn vô cùng lớn, có lẽ là để tiện cho Râu Trắng cao lớn như người khổng lồ ra vào. Lúc này, sắc trời chạng vạng đã tối, ánh đèn trong nhà ăn thông qua cánh cửa to rọi ra ngoài, từ trong cái bóng được hắt trên mặt đất, có thể nhận ra bên trong có nhiều người chen chúc.
Lên Mobidick nhiều ngày như vậy, đây là lần đầu tiên cô đến nhà ăn hải tặc. Bởi vì đồ ăn của cô gần như đều do Marco mang qua, có lúc Marco không rảnh thì sẽ có thành viên của tiểu đội 1 mang đến giúp cô.
Mà nơi cô dùng bữa luôn là phòng y tế, hoặc thỉnh thoảng thì ăn trong khoang thuyền của mình.
Dù sao bọn họ cũng là hải tặc, cô chỉ là y tá do bọn họ thuê, một người ngoài không ăn cơm cùng bọn họ cũng là chuyện bình thường…
Nhưng xa như vậy, cô không nhìn thấy gì cả.
“Nina? Đang nhìn gì đấy?”
“Nina?”
Trong lúc hoảng hốt, dường như Nina nghe thấy giọng của Marco, hơn nữa giọng của anh vang lên ngay sau mình.
Đợi đã, Marco?
Marco!
Cả người Nina căng lên như bị bắt quả tang nhìn lén.
Cô đột nhiên quay đầu, suýt nữa đụng lên người anh.
Cô vội vàng lùi ra sau: “A, xin lỗi, đội trưởng Marco.”
Marco đưa tay muốn đỡ cô, nhưng tay anh còn chưa chạm vào cánh tay cô, cô đã lùi ra sau mấy bước. Tay Marco dừng lại giữa không trung, rồi tự nhiên bỏ lại vào trong túi.
Anh cười: “Đang nghĩ gì đó?”
Nina cứng người, không thay đổi sắc mặt: “Tôi chỉ đang nghĩ, trên thuyền làm sao mở tiệc?”
“Ở nhà ăn.” Marco chỉ về phía nhà ăn, cửa bên đó đúng lúc có mấy đồng đội đang ra vào để vận chuyển đồ ăn.
Nina nhìn qua theo ngón tay anh.
Mặt cô đầy nghi hoặc: “Ở… nhà ăn?”
Marco nhìn thấy trên mặt Nina viết rõ hai chữ không hiểu to đùng, cũng thấy hơi khó hiểu: “Sao vậy?”
“Vậy lửa trại trong bữa tiệc thì sao?”
“Lửa… lửa trại?”
“Còn võ đài nữa?” Nina giơ tay diễn tả hình dạng của võ đài.
“… Võ, đài?”
Nina cũng bắt đầu nghi ngờ, nhỏ giọng hỏi: “Rồi còn, bàn đánh bạc?”
“Bàn đánh bạc?” Marco vẫn vô cùng mờ mịt.
Động tác của Nina cứng đờ: “…”
Marco: “?”
“Ha ha ha ha ha ha.” Marco đột nhiên bật cười: “Nina, chúng ta đi dự tiệc mà!”
Anh đã hiểu ra, chắc chắn là cô đã áp những lời đồn mình từng nghe lên bọn họ nên mới suy nghĩ lung tung như vậy.
“Đi thôi, cô thấy rồi sẽ biết.” Anh khẽ đẩy vai Nina, sau đó đi về phía nhà ăn trước.
“Dạ! Đội trưởng Marco!”
…
Đây là lần đầu tiên Nina bước vào nhà ăn hải tặc trên Mobidick. Còn chưa nhìn rõ mặt mọi người, cô đã nghe thấy tiếng ồn ào chấn động màng nhĩ.
“Cạn ly ha ha ha ha ha ha!”
“Này! Thằng khốn! Mày đừng lén ăn!”
“Đồ ngốc mấy thứ này vẫn chưa chín đâu!”
“Đội trưởng Sird! Đội trưởng Sird… Đội trưởng Sird đâu?”
…
Ồn quá.
Nina vốn còn hơi căng thẳng, bây giờ chỉ cảm thấy trong đầu toàn là tiếng om sòm của bọn họ.
“Khụ khụ.” Marco chặn trước người cô, đấm tay để bên miệng, khẽ ho vài tiếng.
Đột nhiên xung quanh yên tĩnh đi nhiều.
Tất cả ánh mắt đều đồ dồn về phía Marco, hơn nữa còn ló đầu ra nhìn phía sau anh.
“Đội trưởng Marco!”
“Đội trưởng Marco, cuối cùng anh cũng tới rồi!”
Hay tay Marco chống eo, giả vờ không vui nói: “Mấy người vốn đâu phải đợi tôi?”
Bọn họ bị vạch trần cũng không xấu hổ, ngược còn xoa tay cười hí hí.
Marco thở dài, anh quay đầu nhìn Nina, thấy sắc mặt cô như bình thường mới khẽ tránh ra.
Marco cao hai mét, cho dù có tránh ra một chút thì Nina vẫn bị che mất hơn nửa.
Cô đứng sau lưng Marco, hai tay đặt sau lưng, nghiêng người cong eo, lộ ra cả gương mặt.
Nina mỉm cười vẫy tay: “Hôm nay làm phiền rồi, rất cảm ơn mọi người đã mời tôi tham dự bữa tiệc này.”
“Ồ! Cô Nina!”
“Hoan nghênh cô Nina!”
Đột nhiên Marco bị đám thuyền viên nhào qua đẩy qua một bên. Nina bị bọn họ vây quanh, ánh sáng xung quanh bị che mất, cô bỗng thấy căng thẳng, vội vàng nhìn về phía Marco.
Trong sự mong đợi của cô, Marco đứng ở một bên hít một hơi nói: “Này, đừng phấn khích quá, các cậu…”
Nói được một nửa, Marco ngừng lại.
Anh lấy ngón tay gãi má.
Nhìn cảnh tượng bây giờ, hình như anh có nói gì cũng không có tác dụng.
Quan trọng nhất là Nina bị bọn họ vây quanh ở giữa cười đến rất ngọt ngào.
Quả nhiên cho dù là đối diện với hải tặc, Nina cũng chỉ xem bọn họ như những bệnh nhân thông thường mà thôi.
Kiểu y tá vừa thân thiện lại kính nghiệp như cô, nếu anh ở bên cạnh chen chân vào, có lẽ sẽ làm ảnh hưởng đến quá trình giao lưu tình cảm giữa Nina và bệnh nhân nhỉ.
Marco muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài, đi đến quầy bar ở bên cạnh, ngồi lên ghế chân cao, nhìn về phía Nina.
Vì vậy Nina trơ mắt nhìn Marco bỏ mình lại rời đi, suýt nữa đã không duy trì được nụ cười.
Cô khó khăn chớp mắt với Marco, hy vọng anh có thể nhìn ra tín hiệu cầu cứu của cô.
Nhưng lúc này Nina đã bị các thuyền viên cao to vây quanh, từ bên ngoài thậm chí còn không nhìn thấy được bóng dáng của cô.
“Cô Nina, ngồi bên này, bọn họ ồn ào quá, bên này yên tĩnh hơn!”
Nina vội vàng xua tay: “À, tôi…”
Cô còn chưa nói xong đã bị một giọng nói khác cắt ngang: “Cút qua một bên đi, chỗ mày còn chưa chuẩn bị xong đồ ăn nữa là.”
Nina thấy bọn họ hình như muốn đánh nhau, vội nói: “À, tôi, đừng gấp gáp…”
Nhưng đám người bát nháo này vốn không cho cô cơ hội để nói.
“Cô Nina, ngồi bên này!”
“Cô Nina!”
“Cô Nina~”
Cảnh tượng lại trở nên hỗn loạn lần nữa, cho dù là Nina quanh năm đã quen tiếp xúc với nhiều kiểu bệnh nhân khác nhau cũng hơi không chống đỡ được.
Đám người này cứ nói mãi rồi đột nhiên nắm lấy cổ áo nhau.
“Mày tránh ra! Không thấy mày đang che mất tầm nhìn của cô Nina sao?”
“Hả? Tao che? Không phải mày che hả thằng khốn!”
“Hửm?”
“Hừ?”
Nhìn thấy hai người sắp đánh nhau, những người bên cạnh đã nhìn đến quen, không ai lên tiếng khuyên ngăn.
Nina nhức đầu, cho dù cô tự nhận mình có lá gan hơi lớn, nhưng cũng không chịu được cảnh tượng đánh nhau hỗn loạn thế này của hải tặc.
Trán Nina bắt đầu đổ mồ hôi, cô không biết nên nhìn ai trước, nụ cười cũng trở nên cứng đờ.
Trong lúc cấp bách, cô cố gắng nở nụ cười lịch sự, dùng tay chỉ về phía Marco.
“À, tôi, tôi ngồi chỗ đội trưởng Marco là được rồi!”
Nói xong, cô mặc kệ phản ứng của bọn họ, vội vàng lùi ra sau, luồn ra ngoài từ giữa vai của bọn họ, đi đến bên cạnh Marco đang ngồi cạnh quầy bar.
“Đội trưởng Marco, tôi có thể ngồi bên cạnh ngài không?” Dù hỏi vậy nhưng cô đã ngồi xuống rồi.
Bàn tay đang cầm ly rượu của Marco ngừng lại, nhìn Nina rồi lại nhìn đám người manh động kia, không cần hỏi cũng biết chắc chắn là bọn họ nhiệt tình quá, doạ đến người ta rồi.
Anh bất lực thở dài.
“Đương nhiên là được. Cô thích ngồi đâu cũng được.”
Anh để ly rượu lên bàn, nhìn về phía bọn họ.
“Được rồi được rồi, ông già sắp tới rồi.”
Một câu nói đã khiến sự chú ý của đám người bị phân tán, đồng loạt tìm một vị trí thoải mái vừa uống rượu vừa đợi Râu Trắng đến.
Thấy bọn họ đã giải tán, Nina mới lặng lẽ thở phào. Tay cô không tự nhiên đặt lên đầu gối, ánh mắt thầm quan sát cảnh tượng xung quanh.
“Nina, cho cô.” Marco cầm một ly đồ uống màu vàng nhạt đưa cho Nina.
Nina ngửi, hình như là nước ép gì đó.
“Cảm ơn ngài.”
“Ha ha ha ha thật ngại quá, bọn họ luôn kêu gào như vậy đó, khiến cô sợ rồi sao?”
Nina lắc đầu, chưa đến mức bị doạ sợ, chỉ là nhiệt tình quá khiến cô hơi không chịu được thôi.
“Không đâu, mọi người đều rất tốt.” Cô híp mắt, nhấp một ngụm nước ép.
À, có vị chua ngọt.
Cũng khá ngon.
Nina lại cúi đầu nhấp một ngụm.
“Muốn uống nữa không?” Marco lại đẩy một ly nước ép màu đỏ nhạt qua.
Nina nhìn cái ly trong tay, lại nhìn cái ly trên bàn.
“Đây là do Sird chuẩn bị riêng cho cô, nói là muốn cảm ơn cô đã giúp đỡ đội viên của tiểu đội 4 của anh ta.”
Marco nói rồi chỉ vào Sird trong đám người.
Nina ngẩn ra, hình như đã từng nghe thấy câu này ở đâu đó. Cô bất giác nhìn qua phía Sird.
Anh ta mặc đồng phục đầu bếp màu trắng, trong tay cầm chài cán bột đập “ầm ầm” về phía mấy tên lén ăn. Joz vội xông qua, từ phía sau ôm eo ngăn anh ta lại.
“Đừng ngăn tôi, Joz!”
“Này, Si, Sird! Coi chừng đập vỡ bàn đó! Này hai người còn không mau đến giúp đỡ!”
“Ưm, ưm, vâng!”
“Nuốt hết mấy thứ trong miệng xuống!”
“Ha ha ha ha ha ha ha đồ ngốc bị mắng rồi.”
Lúc này, trong đám người có giọng nói trong trẻo vang lên: “Được rồi, ông già sắp đến rồi, mau thu dọn sạch sẽ.”
“Vâng! Đội trưởng Izo!” Mấy người mau chóng bắt đầu dọn dẹp mặt bàn.
Nghe thấy giọng này, Nina đột nhiên nhớ ra.
Đúng, là từ Izo.
Hôm trước Izo cũng từng nói muốn cảm ơn cô đã cứu đội viên của anh ta.
Vì vậy đội trưởng của băng hải tặc Râu Trắng đều như vậy sao?
Nghĩ vậy, Nina bưng ly lên, vừa uống nước ép vừa nhìn Marco.
Lúc này Marco nhìn thấy các đồng đội đang đánh nhau ầm ĩ mà ngẩng đầu cười to, anh không ngăn cản nhưng cũng không tham gia vào.
Nina nhỏ giọng hỏi: “Đội trưởng Marco, ngài không qua đó sao?”
“Qua đâu?”
Nina chỉ qua chỗ mấy người kia sắp đánh nhau.
“Các hải tặc… khụ, các đồng đội sắp đánh nhau, anh không lo sao?”
Marco phất tay không để tâm: “Không sao, anh em với nhau đánh vài trận không phải là chuyện rất bình thường sao?”
“Anh… em?” Nina nhìn về phía mấy người có vẻ ngoài hoàn toàn không giống nhau bằng ánh mắt kỳ lạ.
“Ha ha ha, đương nhiên không phải anh em ruột.” Marco chỉnh lại tư thế ngồi, dựa ra sau quầy bar.
Sau đó nói: “Chỉ cần đã lên thuyền của chúng tôi thì đều là người một nhà.”
Anh nở nụ cười… vô cùng dịu dàng.
Nina nhìn đến ngẩn người.
“Ha ha ha ha ha ha ha ha…”
“Tụi bây đúng là đồ ngốc ha ha ha ha!”
“Này, đây là của ông già đấy!”
Cùng lúc này, mấy tên hải tặc suýt nữa đánh nhau kia đã ôm cổ bá vai cùng nhau ca hát.
Trên mặt bọn họ đều nở nụ cười xán lạn.
Nina bị tiếng cười của bọn họ thu hút, chống cằm nhìn qua. Cô từng nhìn thấy rất nhiều nụ cười như vậy trong bệnh viện, của bệnh nhân, của bác sĩ, của người nhà bệnh nhân, của các y tá…
Chỉ chưa từng nhìn thấy của hải tặc bao giờ.
Thì ra hải tặc cũng sẽ cười như vậy. Xem ra hải tặc dường như cũng chẳng có gì khác với người bình thường nhỉ? Ít nhất hải tặc trên con thuyền này là vậy.
“Nina, đừng để ý, bọn họ chỉ là một đám ngốc hay cười ngu thôi.” Giọng của Marco nghe có vẻ hơi ái ngại.
Nina không quay đầu nhìn anh, mà vẫn đang nhìn mấy người đang ầm ĩ trước mặt. Trong lòng cô đột nhiên trào dâng cảm giác kỳ lạ không thể nói rõ.
Nói thế nào nhỉ?
Cô phát hiện mình rất dễ bị những nụ cười thế này thu hút.
Có lẽ đây là nguyên nhân cô lựa chọn trở thành y tá chăng?
Bảo vệ những nụ cười hạnh phúc nhất?
Nina bật cười, bị suy nghĩ đột nhiên nảy ra nghe có vẻ rất vĩ đại của mình chọc cười.
Một y tá nhỏ bình thường như cô làm gì có nhân phẩm cao thượng như vậy, chỉ là vì kiếm tiền mua nhà, vui vẻ sống nửa đời còn lại, chỉ vậy mà thôi.
Đúng lúc này, cô nhận được ánh mắt nghi hoặc của Marco, bật thốt: “Nụ cười của Marco cũng giống y như bọn họ.”
Lần đầu tiên Marco nghe thấy Nina không dùng kính ngữ với mình: “? Sao cơ?”
Nina đột nhiên hoàn hồn, vội vàng im miệng, giả vờ như chưa nói gì cả, mỉm cười: “Hả? Đội trưởng Marco, ngài sao vậy?”
Marco: “…”
Hay lắm, lại trở về như trước rồi.
Thấy Nina có vẻ không muốn thay đổi, Marco cũng không có ý truy hỏi đến cùng.
Nina cố gắng giữ nụ cười, tiếp tục quay đầu nhìn những hải tặc đang cười vui vẻ.
Nhưng đầu của cô lại trống rỗng.
Chết thật, thật muốn xoá bỏ trí nhớ.
Cô thế mà lại nói đội trưởng cười rất ngốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


