Bữa tiệc tối qua kéo dài đến rất muộn, lúc Nina thức dậy, chỉ cảm thấy mắt mình sưng đến không mở được.
Cô liếc nhìn đồng hồ trên tường, sáu giờ sáng.
Vẫn còn sớm, còn có thể ngủ thêm một lúc. Nghĩ vậy, Nina nhắm mắt lại, trở mỉnh tiếp tục ngủ.
Hai phút sau, Nina mặc kệ mái tóc rối loạn, vén chăn ngồi bật dậy.
Cũng không biết có phải vì bữa tiệc tối qua phấn khích quá hay không, cô nằm trên giường lăn qua lộn lại mãi không ngủ được, ngược lại còn càng ngủ càng khó chịu, không bằng rời giường sớm chút.
Cô vặn vẹo trên giường rồi bò dậy, nhanh chóng rửa mặt. Nhìn bản thân mình trong gương, sắc mặt hơi trắng, đôi mắt sưng như quả hạch đào.
Nina lấy khăn thấm chút nước, đắp lên mắt, muốn giảm chứng phù thũng. Xúc cảm mát lạnh khiến đầu óc cô tỉnh táo hơn.
Một lúc sau, Nina lấy khăn xuống, lại soi gương.
Gay go rồi, trong mắt vẫn đầy tơ máu đỏ, mí mắt cũng sưng vù.
“A, làm sao đây…”
Chiếc khăn bị ném lên bàn, Nina ngã lên giường, tuyệt vọng che mắt mình.
Không chỉ mắt khó chịu, đầu của Nina cũng vì ngủ không đủ giấc mà hơi trướng đau.
Không muốn làm việc.
Hay là xin Marco nghỉ một ngày?
Trong đầu Nina chán chường nghĩ vậy, nhưng cơ thể lại thành thực thay bộ đồng phục y tá.
Vươn vai, Nina vỗ hai má mình, leo cầu thang đi lên boong thuyền.
Tất cả đều vì cuộc sống tương lai tươi đẹp, vì để có một ngôi nhà của riêng mình.
Cô phải cố gắng làm việc, cô yêu công việc.
…
Bây giờ vẫn còn quá sớm, trên boong thuyền không có ai. Nina leo lên, đi đến cạnh mép thuyền nhìn ra xa.
Mặt trời vẫn chưa mọc, khắp biển cả một màu xám xịt, cũng không biết chiếc thuyền đã đi vào vùng biển nào, nhiệt độ thấp hơn hai hôm trước.
Cho dù bây giờ không có gió biển, nhưng Nina vẫn cảm thấy cánh tay mình lạnh lẽo.
Nói ra thì có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời Nina nhàn nhã ngắm cảnh biển như vậy.
Trước kia lúc ở bệnh viện cô vốn không có thời gian nghỉ ngơi cố định, mỗi ngày đều ngủ không đủ giấc, làm gì có thời gian đi ngắm biển. Còn sau khi đã lên Mobidick thì cô cứ mãi chui rúc trong phòng y tế, cũng chẳng có cơ hội đứng ở đây ngắm biển.
Mặc dù thực ra Marco chưa từng yêu cầu quá nhiều với cô, nhưng bởi vì đối tượng phục vụ là hải tặc, hơn nữa lại nhận mức lương cao như vậy… cô thật sự không thể để mình nhàn hạ.
Nhưng mà chẳng sao cả, chỉ cần kiên trì một năm này thôi!
Nghĩ đến cuộc sống tươi đẹp trong tương lai, Nina không kìm được mỉm cười.
“Nina?”
Nghe thấy tên mình, Nina quay đầu lại, nhìn thấy Marco đang xoa mày, mệt mỏi đi qua.
Cô vội vàng nắm hờ hai tay, hơi cúi người với anh: “Đội trưởng Marco, chào… buổi sáng?”
Nina nhìn dáng vẻ mệt mỏi của anh, nhẹ giọng hỏi: “Ngài, không ngủ sao?”
Marco nhíu chặt mày, gật đầu: “À, hôm qua uống với đám người đó đến muộn quá, sh… đau đầu…”
Anh đi đến bên cạnh Nina, cánh tay dựa lên mép thuyền, nhìn ra ánh sáng màu cam thấp thoáng phía xa.
“Mặt trời sắp mọc rồi.”
Nghe thấy lời anh, Nina cũng nhìn qua.
Nơi trời đất gặp nhau đang loé lên chút ánh sáng yếu ớt, vùng nước xung quanh bị rọi thành ánh sáng vỡ vụn.
Nina nhìn đến ngẩn người.
“Ha ha ha lần đầu tiên thấy mặt trời mọc sao?”
Nina gật đầu, lại lắc đầu: “Ừm… không thể nói là lần đầu tiên thấy, trước kia lúc kết thúc trực đêm cũng thường xuyên có thể nhìn thấy mặt trời mọc.”
“Nhưng cảm giác bây giờ không giống như lúc đó.”
Marco nghe vậy thì liếc nhìn cô, không nói gì. Hai người cứ vậy yên lặng nhìn mặt trời đang dần mọc ở phía xa.
Qua một lúc sau, Marco đột nhiên lên tiếng.
“Nina.”
Nina quay đầu qua nhìn anh: “Hửm?”
Marco xoay người qua, dựa lên mép thuyền, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
“Tại sao cô lại đồng ý lên thuyền làm y tá?”
Vấn đề này đã quấy nhiễu Marco một thời gian.
Mặc dù Nina chỉ ký hợp đồng một năm, nhưng liệu bình thường sẽ có người đồng ý lên con thuyền hải tặc nguy hiểm thế này để làm việc sao? Dù chỉ là một năm.
Năng lực làm việc của Nina rất xuất sắc, lại được các bệnh nhân yêu thích, rõ ràng có thể từ y tá dần đi lên thành y tá trưởng, có cuộc sống và công việc suôn sẻ trong bệnh viện.
Hơn nữa với sự hiểu biết của anh về Nina trong thời gian này, đáng lẽ cô không thích hải tặc, cũng không thích mạo hiểm mới đúng.
Đừng thấy cô luôn miệng nói “Các anh không giống”, “Các anh rất tốt”. Nhưng nếu thật sự cảm thấy bọn họ rất tốt thì tại sao lại phải phân biệt “các anh” và “tôi” rạch ròi như vậy.
Vì vậy, cô cần gì phải lên thuyền hải tặc?
Dù sao cũng không thể là vì tiền chứ nhỉ?
Marco bị chọc cười bởi suy nghĩ hoang đường của mình.
Một y tá tận tâm với công việc như Nina không đến mức phải vì chút tiền này mà bằng lòng lên một con thuyền hải tặc để mạo hiểm sẽ bị hải quân truy nã, có thể gặp nguy hiểm khi bị các hải tặc khác tấn công chứ?
Trong lúc Marco suy nghĩ, Nina cũng đang điên cuồng nghĩ xem nên trả lời câu hỏi này của anh thế nào.
Dù sao cũng không thể nói thẳng với anh rằng, là vì bọn họ trả lương quá cao chứ?
Ánh mắt của Nina nhìn về phía chim bay ở phía xa, ngẫm nghĩ rồi đáp: “Ừm… tôi là y tá, các anh cần một y tá, mà tôi cần một công việc, chỉ đơn giản vậy thôi.”
“Hơn nữa… hơn nữa, công việc này do viện trưởng giới thiệu.”
Marco ngẩn ra, đúng là anh có nghe Bista nói rằng anh ta đã tìm viện trưởng của Nina để giúp đỡ tìm người.
“Viện trưởng?”
“Mặc dù đó là một bà cụ mồm miệng không tha cho ai, nhưng bà ấy lại dễ mềm lòng nhất.” Vì vậy để cô lên thuyền chắc chắn là quyết định sau khi bà ấy đã cân nhắc nhiều lần.
Câu này là thật lòng.
Nina làm việc trong bệnh viện đều nhờ bà cụ trông chừng, đến ký túc xá y tá cũng là do bà ấy giúp cô xin vào ở.
Chỉ dựa vào điều này, cho dù bà cụ muốn cắt giảm lương và bảo cô lên thuyền làm việc, cô cũng chưa chắc sẽ từ chối, càng đừng nói công việc này lại có mức lương cao như vậy.
Trước mắt Nina bỗng nhiên hiện lên hình ảnh bà cụ xụ mặt, bảo cô cút về phòng nghỉ ngơi.
Cô không kìm được bật cười: “Nhưng tôi đi rồi thì không có ai có thể ngăn được cơn tức của bà cụ nữa.”
Marco nhìn Nina, cũng khẽ cười: “Vậy sao, vậy thì gay go thật đấy.”
“Ừm, bên ngoài lạnh không? Có muốn vào trong khoang thuyền nghỉ ngơi một lúc trước không? Bây giờ vẫn còn sớm, vẫn chưa có bữa sáng, một lát chúng ta cùng đến nhà ăn ăn nhé?”
Nhà ăn…?
Mặt Nina nở nụ cười: “Vâng!”
Hai người đứng trên boong thuyền trò chuyện một lúc thì trở về phòng y tế. Marco thấy mắt Nina hơi sưng thì bảo cô về ngủ thêm một lúc, nhưng cô từ chối.
Chắc chắn là cô không ngủ được rồi, không bằng nhân lúc chưa có ai đến làm phiền, chỉnh sửa cho xong hồ sơ về các thuyền viên còn lại.
Nhưng Nina không ngờ Marco cũng không định đi ngủ.
“Đội trưởng Marco, ngài không sao thật chứ?” Cô thấy được sự mệt mỏi giữa mắt mày Marco.
Anh ấn huyệt thái dương: “Không sao, bây giờ có ngủ cũng ngủ không ngon. Thời gian trước đã dùng hết thuốc cầm máu trên thuyền rồi, đúng lúc tôi có thời gian điều chế thêm chút.”
“Nhưng ngài…”
“Không sao đâu Nina, tôi là hải tặc mà, sợ gì thức thâu đêm một lần?” Marco phất tay với Nina: “Cô đi nghỉ thêm một lúc đi, mắt cô vẫn còn đỏ kìa.”
“Hồ sơ gì đó cũng đâu có gấp.”
Marco chỉ vào mắt của Nina, hối thúc cô đi nghỉ ngơi, sau đó anh xoay người tìm kiếm gì đó trong tủ thuốc.
Nina không lay chuyển được Marco, cũng không muốn đi nghỉ ngơi, chỉ đành nghĩ xem trợ lý như mình có thể giúp được gì.
Lúc nãy Marco nói… thuốc cầm máu sao?
Nina ngẫm nghĩ phương thuốc trên ghi chú của Marco. Cô hiểu ra gật đầu, nhìn anh đang bận rộn, tự mình rời khỏi phòng y tế.
Marco nghe thấy tiếng đóng cửa: “?”
Nina ra ngoài, quay đầu đi đến phòng kho nhỏ bên cạnh lấy thảo dược.
Thảo dược được phơi khô trước đó đều được để ở nơi khô ráo nhất trong phòng kho. Nina lục tìm trong phòng, nhanh chóng tìm thấy.
Cần cỏ cầm máu, cỏ rễ tranh…
Sau khi thu dọn xong hơn một nửa thảo dược trong phòng kho, Nina bưng khay trở về phòng y tế.
Lúc này Marco đã chuẩn bị dụng cụ, trên bàn còn bày mấy cuốn sách y.
“Đội trưởng Marco, mấy loại thảo dược này có đúng không?” Nina đặt thảo dược lên bàn làm việc cho Marco nhìn qua.
Tay của Marco dừng lại, anh nhìn thảo dược, rồi lại nhìn Nina bằng ánh mắt phức tạp.
“Đội trưởng Marco?”
Marco đưa tay kiểm tra một lượt: “Đúng, đúng là những loại này.”
“Vậy tôi đi nghiền nát rồi đưa cho ngài.”
“Đợi đã, Nina.” Marco gọi Nina lại.
Nhưng khi Nina nhìn anh, đợi chỉ thị tiếp theo của anh, Marco lại đổi thành: “Ừm… không có gì, vất vả cho cô rồi.”
Mặc dù Nina hơi nghi hoặc, nhưng cũng không hỏi nhiều, mang thảo dược đến một cái bàn khác, lấy cối giã và máy nghiền ra, bắt đầu cẩn thận nghiền thảo dược thành bột thuốc.
Trong phút chốc, trong phòng y tế chỉ còn lại tiếng động “sột soạt” khe khẽ.
Nina chỉ có thể giúp được chút việc này, còn việc liều lượng, điều chế còn lại vẫn cần bác sĩ chuyên nghiệp làm mới được.
Sau khi phân loại những loại bột thuốc rồi đặt lên bàn của Marco, cô lại bắt đầu tiếp tục chỉnh sửa hồ sơ của mình.
Nhưng vừa viết không bao lâu, cô bắt đầu thấy hai mắt chua xót, cơ bắp cũng đau nhức. Nina không chịu được, đứng lên vươn vai.
Nhưng vừa vươn vai được một nửa, khoé mắt nhìn thấy Marco đang nhắm mắt xoa mí mắt của mình.
Đúng rồi, Marco đã thức suốt cả đêm qua, không khó chịu mới là lạ.
Đúng là một vị bác sĩ tận tâm tận lực…
Cô suy nghĩ rồi đứng dậy cầm lấy một chiếc khăn, đi vào sâu bên trong phòng y tế.
…
Marco làm việc một lúc thì dừng động tác trong tay lại, ngả đầu ra sau dựa lên lưng ghế, xoa mắt.
Mặc dù thức xuyên đêm chẳng phải là chuyện gì hiếm lạ, nhưng dù sao tối qua cũng uống rượu cả đêm, hôm nay ít nhiều gì vẫn bị ảnh hưởng.
“Đội trưởng Marco.”
Phía sau đột nhiên vang lên giọng của Nina, Marco vội lấy lại tinh thần.
“Hửm? Nina?”
Cùng lúc này, trên mắt của anh được phủ một chiếc khăn nóng.
Marco ngẩn ra, vô thức đưa tay bắt lấy bàn tay đang đưa qua.
“Nina?”
“Tôi lo lắng cho ngài!” Giọng điệu của Nina cứng rắn hơn.
Tay của Marco bỗng dừng lại.
Không còn bị ngăn cản, vừa đúng để Nina dễ điều chỉnh vị trí. Cô kéo chiếc khăn nóng để nó có thể che phủ hoàn toàn đôi mắt của Marco.
Có trợ lý là cô bên cạnh, sao có thể trơ mắt nhìn bác sĩ mà mình phục vụ mệt mỏi được.
Lần này Marco không nhúc nhích nữa, đến bàn tay giơ lên lúc nãy cũng lặng lẽ đặt lên đầu gối.
Nhưng còn chưa nghỉ ngơi được bao lâu, thậm chí còn không kịp đợi đến lúc nhà ăn dọn cơm, ngoài khoang thuyền đột nhiên vang lên tiếng bước chân gấp rút, theo đó là tiếng hét của các đồng đội.
“Cháy! Trên trời cháy rồi!”
Marco kéo chiếc khăn trên mắt mình xuống, muốn chạy ra ngoài khoang thuyền.
Nhưng vừa cất bước, anh lại lùi về, dặn dò Nina đang vô cùng hoang mang: “Đừng ra ngoài.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)