Thời gian trôi qua rất nhanh, chỉ trong chớp mắt Nina đã rời khỏi đảo Ramune Soda gần hai tuần rồi.
Cô cũng đã dần thích nghi với cuộc sống trên thuyền, thậm chí cô cảm thấy làm việc ở đây dường như còn thoải mái hơn làm việc trong bệnh viện.
Bởi vì trên con thuyền này mặc dù rõ ràng ai cũng là hải tặc, nhưng lại không hề có bệnh nhân nào khó chịu, cùng lắm bọn họ chỉ cãi cọ với Marco, nhưng chưa bao giờ làm khó cô.
Chỉ điều này thôi cũng đã khiến công việc của Nina thuận lợi hơn nhiều.
Hơn nữa thay vì nói đám hải tặc này “không khó chịu”, có lẽ nói đúng hơn là bọn họ… quá dễ tiếp xúc.
Trong thời gian này, cô chỉ theo Marco đi khám bệnh có một lần, sau đó thì chưa từng chạy khắp thuyền lần nào nữa.
Có lẽ là vì nghe Marco nói cô bị say sóng nên những người đó bắt đầu tự giác đến phòng y tế tìm cô thay thuốc, để tránh cô phải đi lại trên con thuyền tròng trành.
Nói thế nào nhỉ, con người bọn họ khá là tốt.
“Ưm…”
Nina dừng bút trong tay, giãn ngón tay mình, dùng sức vươn vai.
Ghi chép cả buổi sáng, lưng cô đau quá.
Trên bàn bày bốn năm quyển sổ do Marco ghi chép lại trong thời gian gần đây, cô đang chắt lọc thông tin cơ bản trong đó, chỉnh sửa thành quyển ghi chép mới nhất theo từng tiểu đội.
Cô chống cằm nhìn sổ ghi chép đã được chỉnh sửa xong.
Nói thật bây giờ cô vẫn chưa thể nhớ hết được mặt và tên của bọn họ, băng hải tặc lớn có hơn một ngàn người, đợi cô biết hết mặt từng người, có lẽ thời hạn hợp đồng cũng đến rồi…
Ơ? Nếu như có thể thoải mái làm xong một năm thế này, lấy được khoản tiền còn lại, trở về đảo làm một phú bà thì…
Nina tự tát mình một cái “bốp”, bắt mình tỉnh táo lại.
Tiền lương ba mươi ngàn, mắng nhiếc suốt ngày. Tiền lương ba trăm ngàn, ngập ngừng ấp úng. Nhưng bây giờ tiền lương của cô là ba mươi triệu Pelé.
Công việc này chính là ý nghĩa của sự tồn tại của cô!
Ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, sắp đến giờ các thuyền viên đến thay thuốc rồi, cô phải chuẩn bị trước các loại thuốc mới được.
Nghĩ như vậy, Nina giở lịch trình hôm nay ra, đứng dậy mở tủ thuốc, lấy thuốc và bông băng ra.
Đúng rồi, một lát có lẽ Marco cũng sắp về rồi, còn phải chuẩn bị ly nước và khăn cho anh nữa.
“Cốc cốc…”
Vừa mới bắt đầu chuẩn bị, cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, cô vội quay đầu cất cao giọng: “Mời vào!”
Cửa khẽ mở ra, mấy cái đầu thò từ bên ngoài vào, một hàng đầu cẩn thận chen vào từ khe cửa trông giống như khung cửa ẩm ướt nên mọc ra một hàng nấm.
“Cô Nina, hôm nay lại phải làm phiền cô rồi.” Người dẫn đầu cao to sờ cái đầu trọc lóc của mình, hơi ngại ngùng đứng ngoài cửa.
Nina nhanh chóng bước lên mở rộng cửa ra.
“Ngài nói gì thế?” Cô làm động tác tay mời bọn họ vào: “Đây là công việc của tôi mà.”
Bốn năm người cười hí hí luồn vào như cá, thuần thục ngồi lên mép giường bệnh, đợi Nina chuẩn bị thuốc.
“Hửm? Hôm nay chỉ có một mình cô Nina ở đây thôi sao?”
Nina gật đầu: “Đúng vậy, sáng sớm đội trưởng Marco đã đi tìm thuyền trưởng rồi.”
“Ồ đúng đúng đúng, tôi nhớ rồi, vậy hôm nay vất vả cho cô Nina rồi.”
Nina quay đầu chớp mắt với bọn họ: “Chỉ là thay thuốc thôi mà, tôi rất vui khi có thể giúp được cho các anh.”
Đoán rằng lát nữa sẽ lại có các thuyền viên khác tới, Nina dứt khoát chuẩn bị số lượng thuốc cho tất cả mọi ngườitrong một lần, đặt lên bàn làm việc.
Nhìn dáng vẻ bận rộn của Nina, mấy người đàn ông phía sau ngập ngừng nói: “Nina chan, không cần gấp, cô cứ từ từ chuẩn bị.”
“Đúng vậy đúng vậy, dù sao chúng tôi cũng chẳng có việc gì làm.”
Nina quay đầu, giơ bình thuốc trong tay: “Không sao, đợi một lát là được, tôi sẽ xong ngay.”
Mấy phút sau, cô mỉm cười cầm khay đi qua ngồi xuống trước mặt bọn họ.
Tay của Kingly bị gãy xương nghiêm trọng, đến bây giờ vẫn phải cố định bằng nẹp. Nina đưa tay nâng cánh tay anh ta lên, kiểm tra kỹ lưỡng.
“Kingly san, ngài có vẻ hồi phục không tệ, sắp có thể xin đội trưởng Marco tháo nẹp cho ngài thôi.”
“Ồ! Thật sao! Vậy thì tốt quá!” Kingly cười toe toét, rõ ràng là rất vui mừng, anh ta hươ cánh tay: “Cứ bó thứ này mãi, tôi sắp khó chịu chết rồi.”
“Đừng đừng đừng.” Nina vội vàng đè vai không cho anh ta nhúc nhích: “Ngài chịu đựng thêm chút nữa, vết thương vẫn chưa khỏi hẳn.”
Cánh tay bị đè lại, động tác của Kingly giống như bị ấn nút tạm dừng, ánh mắt của anh ta liếc sang bên cạnh, gãi má.
“À, à…”
“Nhưng hôm nay có thể tháo chỉ trên miệng vết thương rồi.” Nina nói rồi tháo băng cá nhân trên miệng vết thương ra.
Kingly ngả ra sau, ưỡn ngực để tiện cho Nina dùng kéo cắt chỉ xử lý vết thương cho anh ta. Cắt chỉ xong, thoa thuốc chống viêm, lần này đến băng cá nhân cũng không cần dán nữa.
“Được rồi, hai ngày sau ngài đến tìm đội trưởng Marco kiểm tra lại cánh tay nhé.”
“Mấy hôm nay đừng để vết thương đụng nước, vẫn còn hơi nhiễm trùng đó.”
Kingly vội gật đầu đồng ý.
“Nina? Đang giúp bọn họ thay thuốc à?” Ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nói, Nina quay đầu nhìn, thấy Marco đang cầm một xấp giấy báo đi vào.
“Đội trưởng Marco, ngài về rồi sao.” Cô vội đứng dậy, nhận lấy giấy báo trong tay Marco, đặt lên bàn làm việc.
“Ừm, còn lại để tôi làm cho, cô nghỉ ngơi một lúc đi.”
“Vâng.” Nina dịch ghế ra sau, bày ra dáng vẻ mời anh ngồi. Còn cô bưng khay dụng cụ đứng qua một bên.
“Đội trưởng Marco.”
Nina đưa ly nước đã chuẩn bị qua.
“À, cảm ơn…” Tay Marco dừng lại, nhận ly nước uống cạn một hơi.
Nina thấy anh uống xong, đưa tay cầm lấy ly nước trống nhưng không thành công.
Hơn nữa cảnh tượng bây giờ còn hơi kỳ lạ… Cô cầm thân trên của ly nước, Marco cầm thân dưới của ly.
Nina: “?”
Cô nhỏ giọng hỏi: “Đội trưởng Marco?”
Marco bỗng hoàn hồn, vội buông tay: “À, xin lỗi.”
Nina: “?”
Thật kỳ lạ.
Nina nhún vai, cũng không để bụng.
Cô buông ly nước xuống, cầm một chiếc khăn ướt qua lau tay cho Marco.
Trên thuyền không bằng trong bệnh viện, không có nhiều nguồn tài nguyên để anh có thể thực hiện các biện pháp khử trùng mỗi ngày, chỉ có thể cố gắng hết sức giữ sạch sẽ.
Marco một tay cầm khăn, lau tay thật kỹ, vết nước dính lên ống tay áo.
Nina nghĩ rồi cúi người, chạm vào ống tay áo của Marco.
Động tác của Marco ngừng lại: “Nina?”
“Tôi giúp ngài xắn lên.” Cô thuần thục xắn ống tay áo lên cho Marco.
Trước đây trong bệnh viện, cô thường xuyên sửa sang quần áo cho các bệnh nhân không tiện hoạt động, nên những việc này đối với cô thật sự quá dễ dàng.
Bởi vì Marco nói ở trên thuyền không cần đội mũ y tá nên bây giờ mái tóc dài của cô chỉ thắt thành bím buông thỏng trước ngực.
Theo động tác cúi người của cô, bím tóc cũng rũ xuống, đuôi tóc cọ vào cổ tay của Marco khiến anh cảm thấy hơi ngứa.
“Xong rồi! Ngài thấy được chưa?”
Xắn ống tay áo xong, Nina chủ động lùi ra sau một chút, cho Marco có không gian rộng rãi hơn.
“Vừa đúng, cảm ơn…”
Marco nhìn hai bên ống tay áo được xắn một cách gọn gàng của mình, nhướng mày, thuận tay dùng khăn ướt lau cẳng tay, bắt đầu công việc tiếp theo.
“Nào, người tiếp theo là ai?”
…
Là bác sĩ trên thuyền thường xuyên chữa trị và khám bệnh cho đám người này, động tác của Marco nhanh hơn Nina nhiều, xuống tay cũng nặng hơn cô nhiều.
Cả đám người nhe răng trợn mắt thay thuốc xong, vội vàng bỏ chạy khỏi phòng y tế giống như sợ Marco sẽ gọi bọn họ lại vậy.
Marco nhìn bóng lưng hoảng hốt của bọn họ, không nhịn được bật cười. Sau đó anh quay đầu nhìn Nina.
“Nina, đừng chiều bọn họ quá. Đám người này giỏi nhất là được nước lấn tới.”
Lời nói có vẻ như ghét bỏ, nhưng chữ nào cũng tràn đầy dịu dàng.
Nina vừa thu dọn bãi chiến trường vừa mỉm cười nói: “Sao vậy được? Mọi người đều rất tốt.”
Nghe thấy Nina nói vậy, nụ cười bên khoé môi Marco cứng lại, anh nhìn cô, muốn nói lại thôi.
Nina nhìn qua: “?”
Marco nghiêng đầu đi, né tránh ánh mắt cô.
Nina quay đầu đi với vẻ mặt kỳ lạ.
Một giây sau, cô lại cảm nhận được ánh mắt của Marco.
Nina: “… ?”
Cô nghi ngờ nên hỏi: “Đội trưởng Nina, ngài có việc gì muốn tôi làm sao?”
Marco bị bắt quả tang, khẽ “chậc” một tiếng, anh cân nhắc một lúc, cuối cũng lên tiếng nói: “Nina, hôm nay, có muốn tham gia bữa tiệc của chúng tôi không?”
Lần này đến lượt Nina ngẩn ra.
“Bữa tiệc?”
Bữa tiệc của hải tặc sao?
“Đúng vậy!”
“Bây giờ… ?”
“Ừm.” Một khi đã đưa ra được lời mời thì những câu phía sau đơn giản hơn nhiều: “Vì để chúc mừng đồng đội của chúng tôi được treo thưởng cao hơn.”
Treo thưởng cao hơn… ?
Nina nửa hiểu nửa không gật đầu.
Dù sao cũng là hải tặc, treo thưởng cũng xem như sự khẳng định đối với thực lực của bọn họ đúng không? Cho nên vì chuyện này mà mở tiệc cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng mà tiệc của hải tặc, cô tham gia có kỳ cục lắm không?
Nina hơi do dự: “Đội trưởng Marco, tôi tham gia liệu có ổn không?”
“Có gì đâu?” Marco nhanh chóng tiếp lời, sau đó anh suy nghĩ, lại bổ sung: “Yên tâm, chúng tôi sẽ không tổn thương cô đâu.”
“Ừm, cùng lắm là hơi tò mò với cô… ? Đương nhiên tôi sẽ không để bọn họ làm phiền cô. Nếu cô cảm thấy không thoải mái thì có thể rời đi bất cứ lúc nào.”
Marco vỗ ngực mình, đảm bảo với Nina. Không biết tại sao trông anh hơi căng thẳng.
Nhưng Nina hiểu ra một việc từ những lời của Marco – hình như anh luôn cảm thấy cô sẽ sợ bọn họ? Trước kia cũng vậy, lúc nào cũng bảo cô không cần sợ.
Tại sao chứ?
Nina không hiểu. Nhưng nếu ông chủ đã mời, đương nhiên cô không thể từ chối.
Hơn nữa nói thật là thời gian này cô luôn hoặc là ăn cơm một mình trong phòng y tế, hoặc là ăn cùng Marco, chưa từng dùng cơm tập thể bao giờ.
Nếu nói không tò mò là nói dối.
“Cảm ơn lời mời của ngài! Tôi sẽ đi!”
“Nếu cô không muốn…” Lời của Marco đến một nửa rồi ngừng lại, anh nhìn Nina: “Đi?”
Nina gật đầu: “Đi, xin hỏi tôi phải chuẩn bị những gì ạ?”
Marco phất tay: “À, không cần, đến lúc đó tôi đến đưa cô cùng đi là được.”
“Được.” Nina mỉm cười: “Tôi rất mong chờ!”
“À, ừ thì, Nina tôi có chút việc, một lát sẽ quay lại.”
Ánh mắt Marco nhìn ra ngoài cửa, nói với Nina một tiếng rồi vội vàng rời đi.
Nina nhìn bước chân gấp gáp của anh, thu ánh mắt lại tiếp tục công việc của mình.
Bữa tiệc của hải tặc à…
Ngoài cửa.
Marco vừa bước ra khỏi cửa đã bị một đám người kéo lại vây quanh.
“Đội trưởng Marco! Sao rồi? Cô Nina có đồng ý không?”
Marco bị bọn họ kéo đến suýt đứng không vững. Anh gật đầu: “Đồng ý rồi.”
“Yeah! Tốt quá!”
“Suýt nữa tưởng thất bại rồi!”
“Đội trưởng Marco thật là giỏi!”
Marco bị bọn họ ồn đến nhức đầu, anh đẩy mấy tên ép sát bên cạnh mình: “Này, mấy người nhớ kiềm chế một chút. Nina chỉ là người bình thường thôi.”
“Yên tâm đi, đội trưởng Marco!”
“Nếu sau này cô Nina cũng đến nhà ăn ăn cơm thì tốt quá…”
“Tốt cái gì? Với bộ dạng lúc ăn cơm của cậu, muốn hù chết cô ấy sao?”
“Được rồi được rồi, mau đi thôi, chúng ta đi chuẩn bị cho bữa tiệc nào!”
“Mở tiệc thôi!”
Mấy người ôm vai bá cổ đi về phía nhà ăn.
Lúc này tai Marco mới yên tĩnh lại. Anh xoa lỗ tai mình, đột nhiên bật cười.
“Một đám ngốc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
