Đối với Nina, say sóng có thể nói là sự thất bại lớn nhất trong hai mươi mấy năm cuộc đời cô.
Thật không ngờ làm trợ lý của bác sĩ, việc khó khăn không phải nằm ở con thuyền hải tặc, cũng không phải môi trường làm việc, mà là say sóng.
May mà có sự giúp đỡ của Marco, cô mới có thể khôi phục làm việc như bình thường.
Nhưng như vậy…
Nina cẩn thận nghiêng đầu nhìn Marco đang đọc sách y, nhanh chóng thu lại ánh mắt.
Cô thở dài.
Sau khi tiếp xúc với anh vài ngày, Nina đã đưa ra kết luận như vậy.
Cô đứng cạnh tủ thuốc, tay vừa lật bệnh án của các thuyền viên do Marco ghi chép lại, vừa không kìm được mà lén liếc người đang tập trung đọc sách y trên bàn làm việc.
Cô cứ cảm thấy hơi không khớp với vẻ ngoài của anh, bất ngờ là Marco lại là một người rất… ừm… rất ham học?
Có lẽ bởi vì anh là bác sĩ chăng?
“Nina, đến giờ rồi.”
Marco đóng lại quyển sách y trong tay, xoa mày đứng dậy.
Nina cũng vội vàng đóng bệnh án lại: “Vâng!”
“Tôi đi lấy hộp y tế ngay!”
Cô quay người muốn xách hộp y tế, nhưng vừa nhúc nhích đã bị Marco kéo cánh tay lại.
“Aiz! Nina!”
Nina quay đầu, đúng lúc nhìn thấy đầu ngón tay Marco có ngọn lửa xanh đang lay động.
Ngọn lửa?
Thuận theo sức lực của Marco, Nina bị ấn ngồi lên giường bệnh.
Sau đó cảm giác quen thuộc quanh quẩn trên trán cô.
Nina ngẩn ra, lúc này mới nâng mắt nhìn màu xanh như ẩn như hiện trước mắt.
Thì ra là đến giờ làm cái này.
Ngọn lửa của Marco không nóng, nhưng ngón tay của anh thì ấm nóng, theo sự ấm áp đó, cảm giác trướng đau lờ mờ trong đầu cô cũng dần trở nên dễ chịu hơn.
Chỉ có người say sóng mới biết không say sóng hạnh phúc biết bao.
Nina cảm kích từ tận đáy lòng:”Đội trưởng Marco…”
“Hửm?”
“Ngài thật tốt.”
Marco: “…”
Anh khẽ ho hai tiếng, thu tay lại, ngồi lên chiếc ghế cạnh giường.
“Khụ, còn chỗ nào khó chịu không?”
Nina cảm nhận một chút, nói thật thì vẫn còn chút cảm giác say sóng, nhưng bởi vì đầu óc tỉnh táo nên cô có thể chịu đựng được.
Cô lắc đầu.
Marco gật đầu, đứng dậy, một tay cầm hộp y tế, một tay đút vào túi, quay đầu hất cằm với Nina.
“Nina, tôi phải đi kiểm tra tình trạng vết thương cho các đồng đội, cô cứ nghỉ ngơi ở đây đi.”
? Như vậy sao được!
Rõ ràng đã giao hẹn rồi, thời gian làm việc của Marco cũng là thời gian làm việc của cô mà.
Nina vội vàng cầm lấy thanh nẹp bên tay, đi theo anh.
“Đội trưởng Marco! Tôi không sao, tôi làm được! Bây giờ tôi đã không còn khó chịu nữa!”
Marco nhìn dáng vẻ gấp gáp vội vàng chạy đến trước mặt mình của cô, muốn nói lại thôi. Anh há miệng, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Lúc này Nina mới yên tâm, nhắm mắt theo đuôi Marco.
…
Nhưng sau khi ra khỏi cửa không bao lâu, Nina đã hiểu ra tại sao Marco lại bảo cô nghỉ ngơi trong phòng y tế.
Cô biết Mobidick vô cùng lớn, chỉ đi băng qua boong thuyền thôi có lẽ cũng phải mất vài phút.
Chỉ là cô không ngờ, kiểm tra tình trạng vết thương cho các thuyền viên mà Marco nói không chỉ đơn giản là đi từ mũi thuyền đến đuôi thuyền.
Anh phải chạy từ trên xuống dưới cả con thuyền.
Nếu nơi này là đất liền, Nina sẽ cảm thấy chỉ một nơi nhỏ bé thế này, cô có đi cả ngày cũng không mệt mấy. Trước kia lúc trực ban, cô phải đi tuần đêm kiểm tra phòng bệnh của cả toà nhà, đi không hề ít hơn bây giờ.
Nhưng đây là một con thuyền.
Một con thuyền hải tặc đang chạy trên sóng lớn.
Tuy một cơn sóng chẳng gây ra ảnh hưởng gì với Mobidick khổng lồ, con thuyền vẫn chạy rất vững vàng.
Nhưng đối với Nina, chỉ tròng trành nhẹ cũng đủ khiến cô cảm thấy dạ dày sôi trào.
Cô hít sâu một hơi, đè lại cảm giác khó chịu trong dạ dày, cố gắng dồn hết sự chú ý của mình lên Marco đang tháo băng, làm sạch vết thương cho Izo.
Nói ra thì đây là lần thứ hai Nina gặp Izo. Nghe Marco nói, anh ta là đội trưởng của 16 đội của đoàn hải tặc Râu Trắng.
Lần trước gặp anh ta là ở trong bệnh viện, lúc đó anh ta một tay che sườn bụng, một tay dìu mấy người đầy máu, cùng Marco xông vào bệnh viện.
Lúc đó là nửa đêm, lại trong tình huống khẩn cấp, Nina thấy anh ta vẫn đứng vững nên tưởng là chỉ bị thương nhẹ, chỉ nhìn anh ta một cái rồi tập trung cầm máu cho những người bị thương khác.
Không ngờ anh ta cũng bị trúng đạn nặng như vậy. Khi nhìn thấy miệng vết thương, Nina có thể khẳng định nếu là người bình thường, chắc chắn sẽ đã nguy hiểm đến tính mạng rồi.
Hải tặc trên con thuyền này đều như vậy sao?
Mạnh đến không giống con người.
Đột nhiên Marco tháo băng gạc của Izo ra rồi cầm lên nhìn. Động tác kỳ lạ của anh khiến Nina cũng thận trọng nhìn qua.
Trên băng gạc có vết máu đậm nhạt chồng lên nhau.
Marco nhíu mày nhìn Izo: “Izo, có phải anh…”
Nhưng sự chú ý của Izo lại không hề đặt trên người Marco, anh ta đang nhìn chằm chằm Nina đứng bên cạnh, không chỉ không nghe thấy Marco nói gì mà còn ngắt ngang lời anh.
“Cô là…”
Dường như anh ta nhớ ra gì đó, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ: “Cô là cô y tá hôm đó?”
“Chuyện hôm đó vẫn chưa cảm ơn cô đàng hoàng. Đội viên của tôi đã làm phiền cô chăm sóc rồi.”
Nina vội phất tay với anh ta: “Đó là công việc của tôi mà.”
Izo có vẻ ngoài rất đẹp, đứng trong đám người cũng sẽ dễ dàng thu hút ánh nhìn của người khác.
Nhưng lúc anh ta lạnh mặt luôn khiến người khác khó đến gần. Nhưng bây giờ thái độ anh ta đã thay đổi, giữa mắt mày tràn ngập ý cười, khiến người ta cảm thấy vô cùng thân thiện.
Nói chung là y như Marco, trông không giống hải tặc chút nào.
“Cho dù chỉ là công việc, nếu lúc đó không có cô giúp đỡ, đội viên của tôi rất có thể đã mất mạng rồi.”
“Sau này có gì cần giúp đỡ cứ nói.” Izo cười nói.
Với gương mặt này của anh ta, lại nói ra những lời này, đúng là khiến người khác khó lòng từ chối.
Nina cũng mỉm cười, hơi cúi người, nói với vẻ mong đợi: “Thật sao?”
“Đương nhiên!” Trước giờ Izo luôn nói một không nói hai, anh ta hơi chống người dậy, dùng tư thế khẳng định chắc nịch để nhìn Nina.
Nina khẽ phủi tay, chỉ vào vết thương của Izo: “Vậy tôi hy vọng sau này ngài có thể nghiêm túc nghe lời dặn của đội trưởng Marco, dưỡng thương cho tốt.”
Nina nở nụ cười ngọt ngào nhất: “Các anh khoẻ mạnh chính là… tâm nguyện lớn nhất của tôi.”
Đây là lời thật lòng.
Nụ cười của Izo cứng đờ, hiển nhiên là không ngờ Nina lại trả lời như vậy.
Anh ta chỉ có thể đặt nắm tay bên miệng, ho khan: “Tôi, khụ khụ, tôi biết rồi.”
Nghe thấy câu này, động tác trên tay Marco cũng dừng lại. Anh liếc mắt nhìn Nina, đúng lúc chạm vào đôi mắt đầy ý cười của cô.
Chỉ một câu nói đã giúp bác sĩ giải quyết những bệnh nhân không chịu dưỡng thương đàng hoàng.
Nina, che giấu sâu quá đấy.
Cô khẽ wink với Marco một cách đắc ý, lại lặng lẽ làm dấu ok với anh.
Marco ngẩn ra, lập tức thu lại ánh mắt, nhìn Izo.
Giọng của anh cao hơn, nghe có vẻ hơi không hài lòng: “Izo, cậu phải chú ý đến tình trạng vết thương của mình.”
“Tôi chỉ hoạt động có một chút… Sh!”
Trong lúc nói, Marco đã đưa băng gạc ra sau, băng cũ lập tức bị lấy đi, miếng băng đã thoa thuốc được đặt vào trong tay anh.
Marco không quay đầu mà thu tay lại, thuận thế dùng sức đập miếng băng lên người Izo như dán cao dán.
Đau đến Izo “sh” một tiếng thật dài.
“Này! Marco!”
Marco bật cười ha ha: “Vẫn còn biết đau à? Vậy xem ra không bị sao cả.”
Hàng mày Izo dựng lên, nhưng anh ta biết mình đuối lý: “Tôi biết rồi, tôi sẽ dưỡng thương đàng hoàng.”
Marco băng lại cho Izo xong mới phủi tay đứng dậy.
“Được rồi, tôi còn phải đi xem vết thương của những người khác, anh nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Izo vẫy tay với anh: “Cảm ơn nha, Marco.”
Marco bỏ tay vào túi, bày ra dáng vẻ lười biếng, cười nói: “Có gì đâu.”
“Đi thôi, Nina.”
Marco vẫy tay gọi Nina, cô vội vàng cầm theo thanh nẹp trong tay, đi theo sau anh.
Cô vừa đi, tay vẫn không ngừng viết, nghiêm túc ghi chép gì đó.
Marco đột nhiên dừng bước, để lộ vẻ mặt ảo não, chân đổi sang hướng khác: “Đến phòng kho trước đã, quên đem thuốc rồi.”
“Thuốc giảm đau sao?”
Marco ngẩn ra, quay đầu: “À, đúng vậy.”
Nina lật thanh nẹp trong tay, mỉm cười nói: “Đội trưởng Marco, nếu là liều dùng của hai bệnh nhân Kingly thuộc tiểu đội 4 và Baco của tiểu đội 6 thì tôi đã chuẩn bị rồi, để dưới đáy hộp y tế. Để đề phòng lỡ như cần, tôi cũng đã chuẩn bị thêm kháng sinh dạng tiêm.”
Vẻ mặt của Marco hơi kỳ diệu: “… Cô đã chuẩn bị, từ trước rồi?”
Nina gật đầu như lẽ dĩ nhiên.
Gió biển thổi qua, tiếng những tờ giấy trên thanh nẹp lay động khiến Marco hơi tò mò, thực ra nãy giờ anh luôn thấy Nina hì hục ghi chép, nhưng mãi không có thời gian xem.
Anh quay người qua, thò đầu nhìn thanh nẹp của Nina. Cô thấy anh muốn xem, cũng hào phóng giơ ra.
Marco chỉ nhìn thấy trên đó ghi mấy chữ như “Izo”, “trúng đạn”, “ba ngày”, phía sau còn ghi một hàng dài tên thuốc, lật ra phía trước còn có ghi chép của những thuyền viên khác.
Cách thức quen thuộc này khiến Marco bỗng nhớ đến ghi chép của mình.
Anh còn chưa lên tiếng hỏi, Nina đã chủ động thẳng thắn.
“Xin lỗi, có chỗ nào tôi ghi không đúng sao?”
Marco vội lắc đầu: “À, không phải, không có, chỉ là…”
Anh không nói gì nữa, trực tiếp cầm lấy thanh nẹp mà Nina không rời tay nãy giờ, bắt đầu lật xem.
Nina ở bên cạnh giải thích: “Tôi nghĩ có lẽ ngài cần ghi chép kỹ càng về tình trạng sức khoẻ của các thuyền viên, nên đã…”
“Cô viết theo thói quen ghi chép của tôi sao?”
“Dạ, nhưng hôm nay nhiều bệnh nhân quá, chỉ có thể ghi chép sơ lược trước.”
Marco mau chóng lật ra phía trước, một xấp thật dày, không biết cô đã viết nhiều vậy khi nào.
“Đây là… những gì cô viết mấy hôm nay sao?” Anh thở dài: “Không phải cô say sóng rất khó chịu sao?”
“Nhưng mà… tôi muốn cố gắng hết sức giảm bớt gánh nặng cho ngài.”
Nina cong môi cười rạng rỡ: “Đây là công việc quan trọng nhất nhất nhất trên thuyền của tôi mà.”
Biểu cảm của Marco hơi kỳ lạ, anh há miệng rồi đóng lại, dường như không biết nên nói gì.
Đột nhiên anh đưa ngón tay ấn lên trán của Nina.
Nina: “? Đội trưởng, Marco?”
Cô vô thức muốn nắm cổ tay của Marco lại.
“Đừng nhúc nhích.” Đầu ngón tay của Marco cháy lên ngọn lửa: “Đến giờ rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
