“Nina, cô ổn chứ?”
Mobidick rời cảng chưa đến nửa tiếng, Nina đã từ một y tế chuyện nghiệp và lương cao biến thành một bệnh nhân nằm trên giường bệnh trong phòng y tế.
Bây giờ cô thấy ngồi cũng buồn nôn, nằm cũng buồn nôn, mà muốn nôn lại không nôn ra được, đầu thì cứ mãi choáng váng.
Còn tại sao lại nằm trong phòng y tế mà không phải là trong khoang thuyền của mình, đương nhiên là vì ít nhất phòng y tế cũng nằm phía trên boong thuyền, thoải mái hơn nhiều so với việc nằm trong khoang thuyền ở dưới boong thuyền của cô.
Cô rất cố gắng mở miệng muốn nói với Marco rằng mình không sao, nhưng lời vừa đến bên miệng, cô chỉ cảm thấy không còn chút sức, cuối cùng chỉ có thể khó khăn nhấc tay phẩy phẩy với anh.
Mặc kệ cô đi.
Bây giờ cô cũng không muốn quan tâm đến ai cả.
“Vậy cô nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Marco biết cô khó chịu nên cũng không định làm phiền cô, chỉ nhỏ giọng nói, sau đó giúp cô đóng cửa phòng y tế lại, xoay người rời đi.
Đứng bên ngoài phòng y tế, Marco lại quay đầu nhìn, khẽ thở dài.
Là một người từ nhỏ đã sống trên thuyền, nói thật anh thật sự không thể nào đồng cảm được với cảm giác say sóng của Nina.
Nhưng cũng không còn cách nào khác, anh gãi đầu, đi về phía phòng kho ở bên cạnh.
“Lạch cạch…”
“Hửm? Marco hả, sao cậu lại đến đây?”
Sird mặc đồng phục đầu bếp màu trắng thò đầu ra từ đống hàng hoá.
“Sird?”
“Tôi đến để tìm xem có thuốc say sóng không.” Nói rồi anh bắt đầu tìm kiếm trên kệ hàng bên cạnh.
Sird nhìn anh bằng ánh mắt kỳ lạ: “Thuốc say sóng?”
“À, cho Nina.” Marco không ngẩng đầu, cả người vùi vào trong đống thuốc.
“Nina? Cô y tá mới đến đó sao?” Sird đi qua, cùng giúp anh tìm: “Thuốc ở đây không phải do cậu lên danh sách sao? Có thuốc say sóng sao?”
Sird nhăn mũi, mùi thoang thoảng trong đống thuốc xộc thẳng vào cái mũi nhạy cảm của anh ta, khiến mũi anh ta ngứa ngáy.
“Không phải tôi, Nina là người lên danh sách, không có chuẩn bị thuốc say sóng.”
Marco đứng thẳng người, ảo não gãi đầu.
“Lần này là do tôi thiếu sót, đã quá lâu không gặp người say sóng…”
Sao anh ngờ được Nina trông giỏi giang như vậy lại bị say sóng cơ chứ.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, Nina luôn sống trên đảo Ramune Soda, theo như cô nói, đây là lần đầu tiên cô ngồi thuyền rời khỏi đảo, có lẽ đến bản thân cô cũng không ngờ mình bị say sóng.
Lật tìm nửa ngày cũng không tìm được gì, Marco thở dài.
“Không có?”
“Không có. Trên thuyền đã rất nhiều năm không có thuốc say sóng rồi.”
Sird nghĩ nghĩ: “Vậy uống nước dừa thanh mát có được không?”
Marco nhìn anh ta: “Có lẽ cũng không uống nổi.”
“Vậy phải làm sao?” Sird vừa quay đầu đã nhìn thấy Marco nhíu chặt mày: “Ha, bác sĩ của chúng ta cũng có lúc bó tay sao?”
“Cách giảm say sóng khác…” Sắc mặt Sird vui mừng, đột nhiên vỗ lên vai Marco: “Này! Marco!”
“Ngọn lửa của cậu không phải có tác dụng chữa trị sao?”
Marco bị anh ta vỗ đến lảo đảo ngả ra trước.
“Ngọn lửa của tôi chỉ có tác dụng với vết thương đang lành… Mặc dù cũng có chút hiệu quả với bệnh tật và virus, nhưng mà say sóng…”
“Say sóng không phải cũng có thể xem là một căn bệnh đấy sao?” Sird đẩy lưng anh: “Không thử làm sao biết được?”
Bị Sird đẩy từ phòng kho đến trước cửa phòng y tế, Marco bất lực nhìn anh ta, nhưng lại nhận được ánh mắt đầy khích lệ của Sird.
Marco thở dài, gõ cửa, mở ra đi vào.
Nhưng trên giường của phòng y tế không nhìn thấy bóng dáng của Nina đâu cả.
Marco nhìn một vòng, thấy Nina đang co người nằm sấp trên bàn điều chế thuốc trong góc.
Mũ y tá đã được tháo xuống để qua một bên, nhưng những chiếc kẹp dùng để cố định mũ y tá thì vẫn kẹp trên tóc của cô. Mái tóc vàng kim tán loạn che kín mặt, cũng không nhìn thấy được tình trạng của cô.
“Nina?” Anh đi qua, khẽ vỗ vai cô.
“Sao lại nằm ở đây?”
“Hửm?”
Cô biết Marco đi vào từ lâu rồi, nhưng bởi vì say sóng đến không còn sức lực, lúc này cô muốn ngồi thẳng người cũng khó khăn.
“Đội trưởng Marco?”
Cô ngẩng đầu, đưa tay vén mái tóc dài ra, nhìn Marco với gương mặt tái nhợt.
“Bởi vì nằm đó cứ thấy lắc lư qua lại rất choáng… nên qua đây nằm sấp một lúc.”
“Vậy tại sao không qua bên đó?”
Marco chỉ vào bàn mình, trên đó được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, nằm trên đó cũng thoải mái hơn nhiều, dù sao cũng tốt hơn co ro trong góc.
Nina xoa trán mình: “Đó là bàn làm việc của ngài.”
Marco ngẩn ra, đột nhiên hơi buồn cười, nhẹ giọng nói: “Trên bàn cũng đâu có ghi tên.”
“Nina, mặc dù chúng tôi thuê cô, nhưng đã lên thuyền thì đều là đồng đội, không cần vạch rõ như vậy.”
Nhưng lúc này trong đầu Nina nhão như hồ, phản ứng hơi chậm với những lời Marco nói.
“Hửm? Ngài nói gì? Tôi nghe không rõ.”
“À, không có gì.”
Marco vốn định bảo Nina ngồi lên giường, nhưng thấy dáng vẻ khó chịu không muốn nhúc nhích của cô, anh kéo ghế qua ngồi xuống bên cạnh.
Anh đưa hai ngón tay ra, đầu ngón tay xuất hiện đốm lửa màu xanh.
“Không biết có tác dụng hay không, cứ thử xem.”
Ngón tay anh chạm lên trán của Nina, ngọn lửa xanh nhẹ nhàng lướt qua trán cô.
Một lúc sau, Nina cảm thấy hình như mình đã bớt chóng mặt hơn.
Nina ngạc nhiên nâng mắt, muốn nhìn rõ động tác của Marco.
“Đội trưởng Marco, đây là?”
“Xem ra là có tác dụng.” Giọng của Marco dường như hơi vui mừng.
Nina không biết Marco đã làm gì, chỉ cảm thấy trên trán mình có cảm giác hơi kỳ lạ. Cô nâng tay lên muốn sờ nhưng lại sợ làm phiền đến động tác của Marco, nên bàn tay cứ dừng giữa không trung như thế.
Marco thu tay lại, trên đầu ngón tay vẫn còn đốm lửa.
“Tôi là người có năng lực của Trái ác quỷ Tori Tori no Mi, ngọn lửa của tôi có khả năng trị thương.”
“Tori Tori no Mi?”
Nina mờ mịt. Cô từng nghe nói đến Trái ác quỷ, nhưng đây là lần đầu tiên gặp người có năng lực của Trái ác quỷ.
Marco nhìn bộ dạng của cô, cũng biết cô vốn không hiểu Trái ác quỷ là gì.
Nina thì không choáng đầu nữa, nhưng anh thì bắt đầu đau đầu.
Kéo một dân thường lên thuyền hải tặc, quả nhiên…
“Cảm ơn ngài!” Ánh mắt Nina sáng lấp lánh: “Ngài thật giỏi!”
Động tác của Marco dừng lại: “À, không có gì…”
“Đưa tay cho tôi.”
Nina do dự một lúc, đưa tay ra.
Marco thu ngọn lửa lại, ngón tay ấn vào nơi cách cổ tay hai đốt tay, hơi dùng sức xoa.
“Đội trưởng Marco?”
“Ừm, một vài phương pháp trị tạm thời nhưng có vẻ thật sự có thể làm giảm sự khó chịu của cô.”
Anh vừa dứt lời, một tầng lửa màu xanh lam vây quanh cổ tay của Nina.
Lúc nãy ở trên trán nên Nina không nhìn thấy rõ, bây giờ để trên cổ tay, ngọn lửa màu xanh đậm khiến cô vô thức nghĩ rằng mình bị thiêu, muốn rút tay về.
“Đúng vậy.”
Thật sự hay quá, cô không choáng váng, cũng không còn hoa mắt nữa. Dù có là thuốc say sóng cũng không có hiệu quả nhanh như vậy!
“Đã đỡ hơn chưa?”
“Đỡ nhiều rồi!”
Nina rút tay về, đứng dậy cảm nhận một chút. Mặc dù đầu vẫn còn hơi trướng đau, nhưng ít nhất không còn ảnh hưởng đến công việc nữa.
Marco cười: “Mặc dù bây giờ có vẻ có hiệu quả, nhưng có lẽ chỉ là tạm thời thôi. Nhân cơ hội này, cô có muốn lên mũi thuyền ngồi không? Nơi đó thoáng gió, sẽ dễ chịu hơn đối với người say sóng.”
Nina vội gật đầu, chỉ cần không say sóng, muốn cô đứng trên cột buồm cũng được.
Hai người vừa định chuẩn bị đi ra ngoài, Nina đột nhiên dừng lại, quay người cầm lấy mũ y tá của mình.
Sự ủ rũ lúc nãy khiến mái tóc được chải gọn của cô loạn xạ rồi, bây giờ phải tháo từng chiếc kẹp xuống rồi vuốt lại.
“Thật ngại quá, đội trưởng Marco, tôi chỉnh trang lại một chút đã.”
Cô tuỳ ý hất tóc, tháo kẹp xuống kèm theo một hai sợi tóc, cô đau đến nhe răng nhếch mép.
Động tác không tránh khỏi hơi lớn, khiến triệu chứng say sóng không dễ gì mới bớt đi của cô lại hơi “tái phát”.
Bỏ đi, cứ kẹp đơn giản đã, chỉnh sửa gọn gàng rồi tính sau.
Nina nghĩ vậy, cúi thấp đầu xuống. Nhưng vừa kẹp gọn một bên tóc mái thì nghe thấy giọng của Marco vang lên: “Ở trên thuyền, cũng đâu phải ở bệnh viện.”
“Nếu không thoải mái thì không cần đội.”
“Hơn nữa bây giờ cũng đâu phải thời gian làm việc.
Ngón tay Nina dừng lại: “?”
Trên hợp đồng của cô không có ghi rõ thời gian làm việc, nhưng viện trưởng nói với cô là thời gian làm việc không ổn định.
Không ổn định theo lời viện trưởng = làm việc bất cứ lúc nào hoặc làm việc xuyên suốt cả năm.
Bởi vì thù lao quá hậu hĩnh nên cô cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý như vậy rồi, nhưng câu nói vừa rồi của Marco lại khiến Nina bỗng không nắm được thời gian làm việc thật sự.
Cô nâng mắt nhìn, đúng lúc nhìn thấy nụ cười của Marco. Anh đang bỏ hai tay vào túi, thoải mái dựa lên tường.
“Nhưng mà đội trưởng Marco, thời gian làm việc của tôi đáng lẽ…”
“Ừm, tôi không biết Bista đã giao hẹn với cô thế nào.” Ngón tay Marco chỉ vào chân mình: “Nhưng sau này thời gian làm việc của cô sẽ…”
Anh nghĩ nghĩ: “Sẽ theo thời gian của tôi.”
“Thời gian còn lại, cô đều được tự do.”
Ngón tay đang kẹp tóc của Nina buông lỏng, bím tóc vừa thắt xong đã xoã ra.
“Chỉ cần, đi theo ngài…?”
“Ừm.”
Kiếm được nhiều tiền như vậy, mà lại chỉ cần theo làm trợ lý trong thời gian làm việc của bác sĩ.
Say sóng có là gì.
Chẳng sao cả.
Cô có thể say một năm.
Một cơn sóng lớn đập vào thân thuyền một cái “rầm”, khiến con thuyển lại hơi tròng trành.
Dưới chân của Nina bỗng rung rinh.
Bỗng chốc cơn buồn nôn lại trào từ dạ dày lên, cô vội vàng vịn vào bàn để đứng vững.
Marco thấy vậy thì đi qua, đưa tay nắm lấy cổ tay của Nina, ngọn lửa xanh dọc theo cổ tay của cô mau chóng vây quanh phần bụng của cô.
Hai phút sau, cảm giác khó chịu trong dạ dày của Nina đã biến mất.
“Sao rồi?”
Nina khổ não quay đầu, nở nụ cười khó coi: “Đội trưởng Marco, ngài thật tốt.”
Quả nhiên say sóng không thể chịu được.
Đừng nói là một năm, dù là một ngày cũng không chịu được.
Cô tình nguyện dùng thời gian làm việc không ổn định để đổi lấy sức khoẻ ổn định cho mình.
Marco: “… ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)