Nina tưởng rằng viện trưởng đã thông báo với cô hôm nay phải lên thuyền có nghĩa là hôm nay Mobidick sẽ rời cảng.
Nhưng Marco lại nói với cô rằng thời tiết hai ngày nay không tốt, phải đợi thêm vài ngày.
Nina ngẩng đầu nhìn bầu trời màu xanh mênh mông vô tận, thực sự không hiểu bọn họ làm sao nhìn ra được thời tiết thay đổi.
Nhưng như vậy cũng tốt, cô cũng có thêm thời gian để thích nghi với cuộc sống trên thuyền và thuận tiện nhớ tên của các thuyền viên.
Cô còn muốn nhân lúc rảnh rỗi này để đi vòng vòng làm quen với đường trên thuyền, để tránh lần sau cần làm phiền người khác dẫn đường.
Nhưng khi cô nói chuyện này với Marco, không ngờ lại bị anh ngăn cản.
Anh nói: “Tôi còn phải đi thay thuốc cho ông già. Cô Nina, đúng lúc cô cùng tôi đi gặp ông già đi.”
Ông già?
Nina nghiêng đầu nhìn Marco.
“À, ông già là thuyền trưởng của chúng tôi, bình thường mọi người đều gọi ông ấy là Râu Trắng.”
Thuyền trưởng!
Nina bỗng thận trọng hơn.
Cô nên sớm nghĩ tới mới phải, lên thuyền hải tặc thì nên làm quen với thuyền trưởng trước chứ. Mặc dù nhiệm vụ của cô là y tá, có lẽ số lần gặp mặt thuyền trưởng không nhiều.
Nhưng cô nhận rất nhiều tiền lương.
“Đi thôi, cô Nina.”
Một câu nói của Marco khiến Nina không kịp chuẩn bị nhiều, vội vàng xách theo hộp y tế của Marco đứng bên cạnh anh.
Động tác của Marco ngừng lại: “…”
Anh nhìn bàn tay trống không của mình, lại nhìn Nina đang cầm hộp y tế với vẻ mặt “Sao vậy”.
Nina thấy kỳ lạ, hỏi: “Đội trưởng Marco?”
“… Không có gì, đi thôi.”
Hộp y tế hơi nặng, Nina phải dùng hai tay xách mới được. Vì để theo kịp bước chân của Marco, hộp y tế va vào đùi cô vang lên vài tiếng động nhỏ.
Marco dẫn Nina đi hai bước, cuối cùng cũng không kìm được mà dừng chân, xoay người.
Trong lúc Nina vẫn đang hoang mang, anh đã lấy đi hộp y tế trong tay cô.
“Cô Nina, mấy này tôi tự cầm là…”
Có lẽ cảm thấy giọng điệu của mình hơi cứng nhắc, anh chợt dừng lại.
Anh nghĩ rồi sờ trên người, cuối cùng lấy một thứ gì đó mát lạnh trong túi ra, nhét vào tay Nina.
“Giúp tôi cầm cái này là được.”
Nina cúi đầu nhìn.
… Ống nghe bệnh.
Cô lấy hai tay cầm ống nghe bệnh, lặng lẽ ngầng đầu nhìn Marco: “…?”
Nhưng Marco đã quay người tiếp tục đi về phía trước.
Nina vội vàng theo sau, cô nhìn theo bóng lưng của Marco, lại nhìn ống nghe bệnh trong tay mình.
Cô không biết nên hỏi anh tại sao lại để ống nghe bệnh trong túi áo, hay là nên hỏi tại sao lại bảo cô cầm ống nghe bệnh? Còn nữa…
Không đúng không đúng không đúng.
Nina vội lắc đầu, bắt bản thân mình không được quá tò mò.
Có gì hay mà hỏi chứ.
Bác sĩ làm gì chắc chắn cũng có lý do của mình. Một trợ lý đạt tiêu chuẩn sẽ không làm phiền đến công việc và quyết định của bác sĩ, cô chỉ cần nghe theo sự sắp xếp của anh là được.
Nghĩ vậy, Nina tiếp tục nở nụ cười bước nhanh theo sau Marco.
…
Mobidick rất lớn, thuyền trưởng Râu Trắng luôn thích ngồi trên ghế trên boong thuyền.
“Mấy hôm trước ông già cũng bị thương, nhưng mà… à…” Marco có vẻ rất đau đầu, anh vuốt sống mũi: “Đã nói không được uống quá nhiều rượu rồi.”
Anh quay đầu cười nói Nina: “Ông già, ừm… chắc sẽ là bệnh nhân khó trị nhất trên thuyền của chúng ta.”
Nina gật đầu.
Cô đã chuẩn bị tâm lý rồi, nhận nhiều tiền như vậy đương nhiên phải chịu chút cực khổ.
Nhưng cô hơi tò mò về cách gọi “ông già” này.
Marco là “đội trưởng”, còn Râu Trắng là thuyền trưởng của con thuyền này, vậy tại sao hình như mọi người đều gọi ông ta là “ông già”?
Không đúng không đúng không đúng, sao cô lại bắt đầu rồi.
Nina vội vàng lắc đầu, đè nén sự tò mò của mình xuống.
“Những gì không nên hỏi thì đừng hỏi, những gì không nên nghe thì đừng nghe”. Đây là tố chất cơ bản của nghề này.
“Sao vậy? Cô Nina?” Marco thấy kỳ lạ nên quay đầu lại, sau đó nhanh chóng nở nụ cười: “À, cô không cần lo lắng, ông già sẽ không làm khó cô đâu.”
“Nhiều nhất… có lẽ là hơi…”
Dường như Marco cũng không tìm được từ nào thích hợp để miêu tả.
“Nói chung sẽ không làm khó cô đâu.”
…
Nói thì nói vậy, nhưng khi Nina thật sự gặp được Râu Trắng thì vẫn không kìm được mà lùi ra sau một bước.
Cao lớn quá rồi.
Đây chắc chắn là loài người cao lớn nhất mà cô từng gặp.
Là người khổng lồ trong truyền thuyết sao?
Cô ngẩng cổ nhìn người đàn ông trước mặt, sự chú ý bỗng bị hàm râu bạc trắng hình trăng khuyết thu hút.
Xem như hiểu ra tại sao mọi người đều gọi ông ta là Râu Trắng.
“Ông già! Cô ấy chính là Nina.” Marco đặt hộp y tế xuống đất, bỏ một tay vào túi, một tay chỉ vào Nina phía sau mình.
Nina bị nhìn nên cả người căng thẳng, chỉ dám căng cứng người hơi cúi xuống chào hỏi Râu Trắng.
“Chào ngài, thuyền trưởng, tôi là Nina.”
Râu Trắng đánh giá Nina từ trên xuống dưới, đột nhiên bật cười.
Cơ thể ông ta hơi nghiêng ra trước: “Đám con của tôi, phiền cô chăm sóc rồi.”
Hả? Đám con?
Nina hơi ngẩn người, lại nhanh chóng liên tưởng đến ý của ông ta.
Cô vội xua tay: “Không có gì không có gì, đây là công việc của tôi.”
Không ngờ một hải tặc vang danh bốn bể lại nói ra lời cảm ơn chân thành như vậy, Nina cảm thấy tim của mình như bị hòn đá to đè nặng, khiến cô không biết nên phản ứng thế nào.
Cô thật sự không ngờ một hải tặc lại… lịch sự như vậy?
May mà Marco đã tiếp lời, giải vây cho cô.
“Ông già, đến lúc thay thuốc rồi.”
Marco nói rồi bước lên, dưới sự ngầm cho phép của Râu Trắng, anh bắt đầu kiểm tra cẩn thận vết thương ở bụng ông ta.
Nina cũng vội đi theo, đưa qua…
Một cái ống nghe bệnh.
Mặc dù bây giờ hình như không phải lúc sử dụng đến ống nghe bệnh này, nhưng nếu bác sĩ đã đưa cô bảo quản, vậy chắc chắn là có tác dụng.
Marco: “…”
Nhìn thấy tay Marco đặt lên băng gạc của Râu Trắng, nhưng mắt lại nhìn ống nghe bệnh.
Đầu Nina loé sáng.
Cô treo ống nghe bệnh lên cần cổ cứng ngắc của Marco.
Marco: “… ?”
Sau đó cô kéo hộp y tế qua vội vàng chuẩn bị. Dụng cụ khử trùng, băng gạc, thuốc trị ngoại thương, từng thứ đặt ngay ngắn lên khay.
“Ni…”
Marco sờ ống nghe bệnh của mình, định nói gì đó thì một cây kéo đã được đưa đến trước mặt anh.
Anh hơi sững người, nhận lấy cây kéo, quyết định hoàn thành công việc trước mắt trước rồi nói chuyện khác sau.
“Ông già, vết thương của ông quả nhiên là bị nhiễm trùng rồi, tạm thời không được uống rượu nữa.”
Vết thương không lớn nhưng dù sao nhiễm trùng cũng khá phiền phức. Miệng Marco khẽ càu nhàu, tháo hết lớp băng trên bụng Râu Trắng ra.
“Chút thương nhỏ này cần gì phiền phức như vậy.” Nhưng con người của Râu Trắng vốn chẳng để ý mấy chuyện này.
“Ông già…”
Marco ngẩng đầu nhìn Râu Trắng với vẻ không đồng tình.
Bị con trai nhìn như vậy, Râu Trắng không nói gì nữa, ngồi ra sau, cho Marco có chỗ để thay thuốc.
Nina vừa làm việc vừa quan sát hai người họ. Nếu không phải đã biết quan hệ giữa hai người họ là thuyền trưởng và thuyền viên, cô còn tưởng rằng họ là hai bố con thật.
Hải tặc đều như vậy sao?
Nina cảm thấy những hải tặc này không giống như hải tặc trong ấn tượng của cô.
Mặc dù đang suy nghĩ linh tinh, nhưng cô vẫn có thể làm việc.
Tay Marco vừa nhúc nhích, cây kéo trong tay đã bị lấy đi, sau đó một thứ khác được đặt vào.
Marco nhìn etanol khử trùng và cây nhíp trong tay mình: “…”
Mặc dù không lâu trước đó vừa trải qua chuyện này, nhưng anh vẫn cảm thấy rất kỳ diệu.
“Đội trưởng Marco?” Nina thấy anh bất động, khẽ nhắc nhở.
“Hả? Ừm.” Marco hoàn hồn, tiếp tục động tác trên tay.
Sau đó Marco vừa định quay đầu, etanol khử trùng đã được đổi thành thuốc trị ngoại thương.
Cánh tay Marco vừa nâng lên, băng gạc đã được phủ lên vết thương của Râu Trắng trước khi anh kịp làm.
Marco đứng dậy, nhìn băng gạc, tay ngừng lại. Vết thương của Râu Trắng hồi phục cũng không tệ, không cần phải quấn băng nữa, không bằng dùng…
Anh vừa định tìm hộp y tế, cái khay quen thuộc đã xuất hiện trước mặt.
“Đội trưởng Marco, băng cá nhân.”
Tay Marco ngừng lại giữa không trung: “À… được.”
Nhận lấy băng cá nhân, xử lý xong vết thương cho Râu Trắng, Marco vừa quay đầu, quả nhiên hộp y tế và dụng cụ đều đã được thu dọn xong.
Thứ duy nhất chưa dọn là ống nghe bệnh trên cổ anh, tay anh vô thức sờ ống nghe.
Một giây sau, Nina đã đưa tay lấy ống nghe bệnh xuống, cầm trong tay.
Marco: “…”
Anh bất lực xoa trán: “Không phải, Nina…”
Quên mức cả gọi “cô”.
Nina: “Không phải ngài bảo tôi cầm giúp ngài sao…”
Marco càng đau đầu hơn, cảm thấy không thể giải thích rõ được.
Nhưng dường như Nina đã hiểu ý của Marco, cô xếp gọn ống nghe trong tay mình, đặt vào túi lưới trên nắp hộp y tế, sau đó đóng lại.
“Ngài thấy như vậy được chưa?”
Marco đột nhiên phát hiện mình vốn không cần phải giải thích gì nhiều: “… Đương nhiên.”
Ở phía sau bọn họ, Râu Trắng nhìn thấy hết tất cả bỗng thấp giọng cười.
Marco nghĩ một lúc đã hiểu ngay ý của Râu Trắng, anh bật cười: “Ha ha ha, đúng vậy.”
“Thằng đó xem như đã giúp tôi một việc lớn.”
…
Sau khi ở bờ biển hai ngày, lúc Nina gần như đã nắm hết được bố cục của Mobidick, con thuyền cuối cùng cũng ra khơi.
Đây là lần đầu tiên Nina đi biển trong hai mươi mấy năm cuộc đời mình.
Hơn nữa còn là thuyền hải tặc.
Bởi vì sắp ra khơi, nghĩ đến việc Nina chưa từng ra biển, Marco cố ý cho cô nửa ngày phép để cô có thể nhìn ngắm biển khơi và đảo Ramune Soda cho thật đã.
Quan trọng nhất là Marco đã nhắc nhở cô, con thuyền đang di chuyển và con thuyền dừng ở bến là hai trải nghiệm hoàn toàn khác nhau.
Có lẽ Nina cần một khoảng thời gian để thích nghi với sự tròng trành lắc lư trên thuyền, sau đó mới có thể chính thức bắt tay vào công việc thường ngày của bác sĩ.
Nhưng mọi chuyện luôn phát triển theo chiều hướng mà người ta không ngờ đến nhất.
Nina phát hiện, cô bị say sóng rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)