Mặc dù Nina nói có thể bắt đầu công việc ngay lập tức, nhưng Marco vẫn không thể để cô làm vậy.
Anh xách vali hành lý của Nina, dẫn cô đến một căn phòng nhỏ phía dưới boong thuyền.
Bình thường trên thuyền toàn là đàn ông, mọi người chẳng mấy để ý đến chuyện ngủ nghỉ nên rất lộn xộn, hai ba người ở chung với nhau, thậm chí có rất nhiều còn bảy tám người ở chung một phòng.
Bây giờ Nina lên thuyền, chỉ có mỗi phòng để đồ còn trống này là khá rộng rãi, bên cạnh cũng không có phòng của các thuyền viên, có thể để Nina có được sự riêng tư tốt nhất.
Nina theo Marco leo cầu thang xuống dưới boong thuyền, đi vào một căn phòng.
Đây không phải lần đầu tiên cô lên thuyền, nhưng là lần đầu tiên vào khoang thuyền, hơn nữa còn là phía dưới boong thuyền.
Cô hơi tò mò quan sát tất cả nơi này, giường đơn đơn giản, tủ đầu giường đơn giản, tủ quần áo đơn giản, còn có bàn đọc sách đơn giản, bên cạnh bàn đọc sách là chiếc gương cao bằng người.
Trông hơi cũ kỹ, nhưng căn phòng được dọn dẹp rất sạch sẽ.
Bên trong còn thoáng sót lại mùi thảo dược.
Nina ngửi, mùi hương rất quen thuộc, hình như nơi này từng để lượng lớn thảo mộc cầm máu.
Dù sao cũng là thuyền tải tặc, tích trữ lượng lớn thuốc cầm máu cũng là chuyện rất bình thường.
Chắc chắn Marco cũng đã ngửi thấy mùi thảo mộc, anh sờ mũi, trông hơi ngại ngùng.
“Xin lỗi, cô Nina, nơi này trước kia từng để không ít thảo mộc, nên trong một lúc vẫn chưa thể bay hết mùi được.”
“Nhưng cô yên tâm, chúng tôi đã quét dọn sạch sẽ rồi, hơn nữa nơi này độc lập, xung quanh sẽ không có người khác đến gần.”
Marco nói rồi lại trèo lên cầu thang, kiểm tra ổ khoá của cửa khoang thuyền ở phía trên.
“Cô Nina, lúc về phòng nhớ khoá cửa.”
Anh gõ đầu ngón tay lên ổ khoá kim loại mới tinh.
Nghe thấy tiếng vang “đinh đang” giòn giã, Nina mới hoàn hồn.
Cô vội vàng lắc đầu với Marco: “Ngài khách sáo quá rồi, ngài Marco!”
“Căn phòng này tốt hơn nhiều so với ký túc xá y tá mà tôi ở. Tôi rất thích, cảm ơn ngài!”
Ban đầu Nina vẫn hơi lo ngại, nhưng khi nhìn thấy căn phòng này, cô bỗng thấy yên tâm hẳn.
Mặc dù là hải tặc nhưng hình như cũng không khó tiếp xúc như vậy, nói không chừng còn rất dễ nói chuyện.
Cô nhìn thấy hy vọng với công việc tương lai rồi!
Marco vẫn không quen với xưng hô kính ngữ của Nina, anh nói thẳng: “Ừm… gọi tôi là Marco là được rồi.”
Nina quay đầu qua: “Ngài… Marco?”
Nina hiển nhiên cũng không quen gọi… thoải mái như vậy, cuối cùng vẫn không kìm được mà thêm chữ “san”.
Marco thở dài, là người thoả hiệp trước: “Không sao, gọi sao cũng được.”
“Dạ được, Marco san!”
“Đúng rồi, tôi là bác sĩ trên thuyền này, nếu có chuyện gì có thể đến tìm tôi. Phòng y tế là phòng chính giữa phía sau cột buồm, cô có thể qua đó xem thử. Nếu cần thì có thể nói với tôi bất cứ lúc nào.”
“Dạ!”
…
Sau khi Marco nói vài câu với Nina về những việc trên thuyền thì chủ động rời khỏi phòng, để Nina tự mình nghỉ ngơi.
Vào khoảnh khắc cửa khoang phía trên đóng lại, Nina đứng bên giường, nằm ra sau, cả người lăn trên giường không chút hình tượng.
Cô co lại thành khối, nắm lấy chăn dưới người, kẹp giữa hai chân.
Thoải mái.
Quá thoải mái rồi.
Một mình làm ổ trên giường trong phòng là chuyện hạnh phúc nhất trên đời này.
Đợi làm xong một năm này, lấy được khoản tiền gấp ba lần tiền cọc còn lại…
“Hí hí.”
Nếu làm tốt không biết có tiền thưởng không nhỉ…
Nina không nhịn được vùi mặt vào trong chăn.
Cô không kìm được mà bắt đầu tưởng tượng đến cảnh mình cầm một số tiền lớn trở về ngôi nhà nhỏ của mình, mỗi ngày đều sống cuộc sống chỉ có ngủ, phơi nắng, ngắm phong cảnh.
Có nhiều tiền như vậy, nói không chừng còn có thể mua một miếng đất ở xung quanh, vừa trồng các loại rau củ vừa trồng hoa tươi.
Sau đó cô có thể không cần đi làm nữa, dốc sức hưởng thụ cuộc sống phú bà độc thân của mình là được.
Nina ngồi dậy trên giường. Mái tóc vàng kim bị cô lăn đến rối tung, tóc con dán lên mặt bị cô tuỳ ý hất ra.
Cô trượt xuống giường, lấy bộ đồng phục y tá và mũ y tá từ trong vali hành lý của mình, nghiêm túc mặc vào, nhìn vào gương chỉnh gọn lại tóc tai và đồng phục.
Cô yêu công việc.
Công việc khiến cô giàu có!
Bây giờ cô muốn đi làm việc ngay lập tức!
Nghĩ như vậy, Nina lấy quần áo trong vali ra, ném đại vào trong rương quần áo trong phòng, đóng cửa lại, xoay người trèo lên boong thuyền.
…
Trên boong thuyền trông có vẻ rất bận rộn, các hải tặc đều đang không ngừng vận chuyển những thùng hàng hoá.
Nina đi đến một góc yên tĩnh để tránh làm phiền bọn họ, nhìn trái nhìn phải vừa quan sát bố cục trên thuyền vừa nhìn các hải tặc đi qua lại.
Cô không hiểu về những phương diện khác lắm, có lẽ cô nên đến phòng y tế để chuẩn bị trước? Nhưng mà… khoang tàu ở giữa phía sau cột buồm, nhiều khoang tàu như vậy, rốt cuộc là khoang nào?
“Cô Nina?”
Phía sau đột nhiên vang lên giọng nói khiến Nina giật mình, cô vội quay đầu lại nhìn.
Đó là một người đàn ông để tóc húi cua, trên mặt anh ta có hai vết sẹo do dao chém, trên người còn quấn băng dày cộm.
Chỉ nhìn mặt Nina chưa nhớ, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ băng bó này, cô đột nhiên nhớ ra.
“Anh… Ngài là người hôm đó… Vết thương của ngài sao rồi?” Nina đánh giá lớp băng trên người anh ta, thoáng nhìn thấy chút máu bên ngoài lớp băng gạc: “Đã có thể xuống giường rồi sao?”
Người đàn ông sờ gáy mình, phất tay: “Ha ha ha ha chút thương nhỏ này vốn không cần phải nằm trên giường.”
“Quên mất tự giới thiệu, tôi là Olivi.”
Chút, thương, nhỏ?
Nina suýt nữa không duy trì được nụ cười.
Cô cảm thấy có lẽ mình nên điều chỉnh lại phán đoán của bản thân về mức độ năng nhẹ của bệnh nhân.
Dù sao mấy người này là hải tặc mà.
Nhưng là một y tá với mức lương cao, cô nên thể hiện đúng thái độ khi cầm số tiền này.
Nina nhỏ giọng hỏi: “Olivi san, xin hỏi ngài có biết phòng y tế ở đâu không?”
Olivi ngẩn ra, anh ta chỉ vào một khoang thuyền ở phía sau cách đây không xa: “Ở ngay đó, cô muốn đi sao?”
Nina gật đầu, mỉm cười: “Đúng vậy, mặc dù trông ngài có vẻ hồi phục không tệ, nhưng nếu không chú ý đến vết thương thì sẽ rất dễ bị nhiễm trùng, vì vậy… ngài nên thay thuốc rồi.”
Cô cong môi chớp mắt, chỉ lớp băng dính máu trên vết thương ở ngực Olivi.
Người đàn ông cao to không biết tại sao đột nhiên đỏ mặt, lúng túng cười đáp: “À, à, được…”
Dưới sự dẫn đường của Olivi, Nina nhanh chóng ghi nhớ đường từ phòng mình đến phòng y tế.
“Bên này là phòng kho, bình thường hay để vật tư của chúng tôi, tôi nhớ có lúc đội trưởng Marco cũng sẽ để thuốc ở đây.”
Olivi mở cửa phòng kho cho Nina nhìn, bên trong tối tăm, chất đầy đồ, Nina chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ bên trong có các loại thuốc.
Nhưng điều khiến Nina bất ngờ là cách gọi kia.
“Đội trưởng, Marco?”
Olivi vỗ đầu mình: “À, băng hải tặc chúng tôi là một đoàn thuyền lớn, vì vậy được chia thành 16 tiểu đội. Tôi thuộc tiểu đội 1, Marco là đội trưởng của chúng tôi.”
Nina bừng tỉnh gật đầu.
Vì vậy trên con thuyền hải tặc này, có lẽ cô nên nhập gia tuỳ tục, gọi “đội trưởng” sẽ tốt hơn chăng?
“Cạch…”
Mở cửa phòng y tế ra, bên trong được bố trí rất đơn giản và sạch sẽ.
Hai chiếc giường bệnh, vài tủ thuốc, một cái bàn, vài cái ghế.
Chỉ nhìn cách bố trí này, Nina có thể đoán ra được bình thường Marco làm những việc gì.
Chắc anh là một ngưởi rất chu đáo.
Nina nhanh chóng nhìn quanh một vòng bố cục trong phòng y tế, rồi mở tủ thuốc ra nhìn những loại thuốc thường dùng bên trong. Sau đó là mặt bàn, dụng cụ phẫu thuật…
“Cô Nina, Olivi?” Đột nhiên cửa bị mở ra, Marco đi vào.
Nina vội quay đầu lại, gật đầu với Olivi: “Đội trưởng… Marco, ngài quay về rồi à?”
Marco dừng bước chân.
Mặc dù từ “đội trưởng” được Nina gọi nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng dù sao cũng quen tai hơn là “ngài”.
Nina nghĩ rồi bổ sung: “Tôi chưa từng rời cảng bao giờ, nhưng tôi nghe nói gần đây ngoài khơi không yên bình lắm, tôi nghĩ có lẽ vẫn cần trữ thêm chút vitamin dạng viên, và thuốc tiêu chảy?”
Cô vừa nghĩ xem còn thiếu sót gì không, vừa ngẩng đầu muốn hỏi ý kiến của Marco. Dù sao cô cũng chỉ là trợ lý, tất cả đều phải nghe theo sự sắp xếp của bác sĩ.
Nhưng Marco lại khẽ hé môi, ngơ ngác nhìn chằm chằm cô.
“Đội trưởng Marco?” Nina cảnh giác: “Có phải, tôi đã nói gì sai không?”
Marco hoàn hồn, lập tức lắc đầu: “Không phải, tôi chỉ hơi ngạc nhiên thôi.”
Anh hơi buồn cười, nhìn băng gạc và thuốc đã được Nina chuẩn bị sẵn, biết cô đang định thay thuốc cho Olivi.
“Để tôi làm cho.” Anh nói rồi đẩy Olivi ngồi lên giường bệnh, còn mình thì cầm một cái ghế qua ngồi xuống.
Olivi đúng là bởi vì nghịch ngợm nên đã làm rách vết thương, lúc Marcos tháo lớp băng ở trong cùng ra, miệng vết thương nứt toát khiến máu hơi thấm ra, thậm chí vết máu khô đông lại còn khiến lớp băng dính lên vết thương.
Marco thấy vậy, quay người vừa định đứng dậy, bên tay đã được đưa một cây kéo đã khử trùng.
Anh ngẩn ra, ngẩng đầu thì nhìn thấy Nina đã đeo khẩu trang đứng bên cạnh, trong tay còn cầm một khay phẫu thuật, bên trên xếp đầy đủ dụng cụ một cách ngay ngắn.
Marco nhận lấy cây kéo với sắc mặt kỳ lạ, bắt đầu xử lý vết thương cho Olivi.
Sau khi cắt xong lớp gạc cuối cùng, anh vừa nâng tay, cây kéo đã được lấy đi, sau đó một cây nhíp lại được đặt vào trong tay anh, rồi trước mặt xuất hiện một đĩa bông gòn khử trùng, ngón tay anh chỉ cần khẽ nhích là có thể gắp được bông gòn để khử trùng cho Olivi.
Sau đó trên trán anh đột nhiên được lau bằng khăn bông, anh ngẩng đầu nhìn thấy trong tay Nina đang cầm chiếc khăn lau mồ hôi cho anh, lau xong trán còn lau cả cằm.
Mặc dù thực ra anh không hề đổ mồ hôi.
Tay Marco dừng lại, anh nhìn về phía Nina, tay của cô cũng đột nhiên ngừng lại, vội vàng rụt về.
Sắc mặt của Marco càng kỳ lạ hơn, anh nhìn Nina đang tỏ vẻ thản nhiên, tiếp tục động tác của mình.
Sau đó, làm sạch, thoa thuốc, quấn băng…
Bước nào cũng rất lưu loát và nhanh chóng.
Cho đến khi vết thương của Olivi đã được băng bó xong, sắc mặt của Marco vẫn chưa trở lại bình thường.
Nhưng khi anh quay đầu định thu dọn bãi chiến trường thì phát hiện tất cả dụng cụ y tế đều đã được dọn dẹp xong rồi.
Lúc này, Nina ở bên cạnh cầm một thanh nẹp tài liệu qua, lật ra, đặt trước mặt Marco, lên tiếng hỏi: “Đội trưởng Marco, ngài xem thuốc và số lượng cần là nhiêu đây đúng không?”
Marco: “…”
Ngón tay anh cứng đờ nhận lấy thanh nẹp, lật xem nội dung được ghi chép bên trong: “À… Đúng, thiếu những thứ này.”
Nina lấy lại thanh nẹp, ôm trước ngực: “Đội trưởng Marco, vậy danh sách cần bổ sung có phải chỉ cần đưa cho thuyền viên đang làm việc bên ngoài là được đúng không?”
Marco ngẩn ra một lúc rồi gật đầu: “À, đúng.”
“Dạ, bây giờ tôi đi ngay.”
Nói xong, Nina khẽ gật đầu với anh rồi quay người nhanh chóng rời khỏi phòng y tế.
Trong phòng chỉ còn lại hai người đàn ông đang ngơ ngác ngồi đó.
Cả quá trình Olivi đều không có cơ hội lên tiếng, bây giờ vết thương đã được xử lý xong, anh ta mới do dự cất giọng hỏi Marco có phản ứng kỳ lạ: “E hèm, đội trưởng Marco?”
“Anh sao vậy?”
Marco lặng lẽ lắc đầu, cảm thán: “Không có gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy trước kia tôi đã sống kiểu gì thế không biết.”
Olivi: “…?”
…
Bên ngoài, sau khi Nina đưa danh sách cho thuyền viên, nụ cười duy trì nãy giờ cuối cùng cũng không giữ được nữa, may mà có lớp khẩu trang che nên không ai phát hiện nụ cười cứng ngắc của cô.
Cô khó khăn cất bước vào trong góc, xoay mặt vào tường, khẽ đánh vào mu bàn tay của mình.
Mày lau cái gì thế cái tay này!
Đây là ký ức cơ bắp gì thế không biết, Marco vốn đâu có đổ mồ hôi!
Cô lau như vậy không những không giúp gì được cho bác sĩ mà còn ảnh hưởng đến động tác của anh. Sai lầm cấp thấp thế này mà lại xuất hiện trên người y tá lương cao như cô sao!
Cô xấu hổ siết chặt quần của mình.
Phiền quá đi, thật muốn mất trí nhớ cho rồi.
Lời tác giả:
Olivi là tên tự chế đó! Đừng để ý nha.
Mốc thời gian là khoảng 10 năm trước mốc hiện tại, cuộc sống đời thường sẽ làm lu mờ dòng thời gian, mọi người đừng đào sâu, không chịu được đâu!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)