Hai ngày sau, Nina chưa đợi được chủ thuê nhưng thuận lợi đợi được hợp đồng.
“Mấy ngày nay cậu ta hơi bận, chỉ có thể vội vàng uỷ thác tôi tìm cô để ký.”
Viện trưởng nói rồi nhìn kỹ hợp đồng một lượt, một lúc sau bà ta mới đặt lên bàn đẩy qua cho Nina.
Bà ta nâng gọng kính: “Nina, cô tự quyết định đi.”
Nina nhận lấy hợp đồng xem qua.
Nói thật, cô chẳng đọc nỗi những con chữ vừa chuyên ngành lại khó hiểu này. Nhưng bởi vì liên quan đến công việc trong một năm sắp tới của mình, cô không thể không ép mình phải đọc.
Mấy điều khoản đầu tiên giống y hệt như hợp đồng mà cô ký lúc làm ở bệnh viện.
Trang đầu tiên, trang thứ hai… Cô lại lật ra sau, hình như cũng giống y vậy.
Không tiếp tục đọc kỹ nổi nữa, cô nhìn lướt đến trang cuối cùng, lập tức phát hiện ra chỗ khác biệt: Nơi ký tên ghi rõ thời hạn hợp đồng là một năm.
Còn nữa, địa điểm làm việc là Mo, Mobidick, người ký tên là… Bista.
Cũng có nghĩa là làm việc trên thuyền. Chẳng trách trước đó viện trưởng nói có thể bao ăn bao ở.
Cả năm đều ở trên thuyền, còn có mức lương cao như vậy, có lẽ đối tượng phục vụ là quý tộc khó tính chăng?
Vậy cũng hợp lý mà.
Bệnh nhân khó chiều sao… Nina siết chặt ngón tay đang cầm hợp đồng, mép giấy bị siết đến nhăn nhúm.
Cô suy nghĩ, đôt nhiên nở nụ cười xán lạn.
Mức lương cao như vậy, có chịu chút cực khổ cũng là điều đương nhiên!
Nina đọc đến nhức đầu, không muốn xem lại lần nữa, cầm bút định ký tên nhưng lại bị viện trưởng giữ chuôi bút lại.
Bà cụ hơi không tán thành, giữa mày hiện lên chút lo lắng: “Nina, cô đã đọc kỹ chưa? Chắc chắn muốn ký sao?”
Nina cố ý thở dài một cách khoa trương: “Viện trưởng, con đã đọc kỹ từng điều khoản rồi! Con chắc chắn!”
“Hơn nữa không phải cô đã xem giúp con rồi sao?”
Cô chớp mắt với viện trưởng, viện trưởng nhìn vào mắt cô, cân nhắc vài lần, cuối cùng thoả hiệp: “Được rồi.”
Sau khi thấy Nina đã ký hợp đồng, viện trưởng tách hợp đồng thành hai bản, đưa cho Nina một bản, còn mình tự giữ một bản.
Bà ta không còn vẻ lo lắng lúc nãy, hối thúc cô mau chóng về thu dọn đồ đạc.
“Mau đi đi, hai ngày sau đến bến tàu chờ, tôi đã gửi CV của cô cho đối phương rồi, cậu ta sẽ tìm cô theo ảnh trên đó.”
Nina không biết mình đã chạm vào ngòi nổ nào của bà cụ, chỉ có thể vội vàng rời khỏi văn phòng.
“Cạch…” Cửa văn phòng đóng lại.
Viện trưởng lại giở bản hợp đồng ra, gõ lên mấy chữ “Mobidick”.
“Con thuyền đó à…”
Bà ta chỉ nói đến đây rồi dừng lại.
…
Sau khi ký hợp đồng, Nina lập tức cầm túi vàng xông vào phòng giao dịch bất động sản, vỗ bàn không mặc cả mua ngay căn nhà mà cô ao ước đã lâu.
Hiệu suất làm việc của phòng giao dịch rất thấp, mãi cho đến ngày Nina nhận được thông báo về ngày xuất phát lên thuyền từ viện trưởng, cô mới cầm được hợp đồng mua bán nhà.
Trước khi đi, Nina kéo vali hành lý đứng trước cửa.
Cô ngẩng đầu nhìn ngôi nhà nhỏ, cho đến khi lấy chìa khoá mở cửa nhà ra, mới như có cảm giác bừng tỉnh khỏi giấc mộng.
Ngôi nhà nhỏ có hai tầng, nằm trên góc đường của phiên chợ, đi lại thuận tiện, cũng không quá ồn ào. Chỉ là để trống đã lâu nên bên trong có hơi bụi.
Cửa sổ tầng hai rất lớn, Nina rất thích cửa sổ này, chỉ cần mở ra là có thể nhìn thấy biển lớn và bến tàu ở phía xa.
Còn có thể lờ mờ nhìn thấy con thuyền khổng lồ như cá voi đang dừng ở bến tàu, trông như thuyền hải tặc.
…Cũng không biết sắp tới cô sẽ lên con thuyền thế nào.
Không đúng, hôm nay đáng lẽ cô phải lên thuyền mà, sao không nhìn thấy con thuyền du lịch nào cập bến tàu vậy?
Nina chống lên cửa sổ, ngồi nghiêng trên bệ cửa sổ bụi bặm, vươn mắt nhìn ra xa.
“Cô… Nina?”
Bên dưới cửa sổ đột nhiên vang lên giọng của một người đàn ông.
Nina cúi đầu nhìn xuống, vừa thấy mái tóc kỳ lạ của anh, cô lập tức nhớ ra.
Là người có vẻ là hải tặc đã giúp cô nhặt đồ trên đường hôm trước?
Hải tặc à…
Nina thử chào hỏi anh: “Chào anh… khụ khụ, chào ngài?”
Người đàn ông hơi không quen với việc Nina cố gắng xưng kính ngữ với mình: “Marco, tên tôi.”
Nina lập tức tiếp lời: “Chào ngài! Ngài Marco!”
Marco: “…” Bỏ đi.
Sau khi chào hỏi qua loa, Nina lập tức chạy ra ngoài, cẩn thận khoá cửa nhà lại.
Nhìn thấy cô xách theo vali, Marco hỏi: “Cô phải đi xa sao?”
Nina gật đầu: “Đúng vậy, đổi việc đột xuất, phải lên thuyền!”
“Lên thuyền?” Sắc mặt của Marco phía đối diện đột nhiên trở nên kỳ lạ.
“Thuyền gì?”
Nina nhớ lại: “Hình như là thuyền du lịch? Chắc là tên… Mo, dimo…”
“Mobidick.”
“À đúng! Đúng là tên này! Ngài Marco biết con thuyền này sao?”
Bàn tay đang để trong túi quần của Marco khẽ véo đùi mình.
“À… biết.”
Anh do dự một lúc rồi lại hỏi: “Cô Nina, đây là do cô tự quyết định sao?”
Quyết định cái gì? Công việc sao?
Nina gật đầu một cách hiển nhiên: “Đương nhiên rồi!”
Marco hình như vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng lời đến bên miệng lại đổi thành: “Tôi đưa cô qua đó nhé.”
“Không cần phiền anh đâu, tôi tự đi được.”
Nina chặn trước vali hành lý của mình.
“Cứ xem như lời cảm ơn của tôi đi.”
“Cảm ơn…?”
Nina chưa kịp hiểu anh đang nói gì, Marco đã đưa tay đón lấy cái túi trong tay cô, lại nắm lấy thanh đẩy vali, cất bước về phía bến tàu.
“? Ngài Marco?”
Nina vội vàng bước nhanh theo.
Hai người một trước một sau đi, thỉnh thoảng lại trò chuyện hai câu.
Mà đúng lúc này, cuối cùng Nina cũng nhớ ra người này là ai.
“Thì ra tối hôm đó là anh… là ngài?”
Cô nhớ ra rồi, nửa đêm mấy hôm trước, cô giao ca xong chuẩn bị trở về ký túc xá, vừa cởi khẩu trang xuống thì nhìn thấy một người đầy máu được khiêng vào.
Cô không kịp suy nghĩ chuyện gì xảy ra thì đã lập tức đeo khẩu trang lại, xông qua lấy dụng cụ cấp cứu, ưu tiên cứu người bị thương.
…
Bây giờ nhớ lại… hình như lúc đó đúng là có một người đàn ông để đầu quả dứa cũng đang giúp bọn họ xử lý vết thương, động tác vô cùng thuần thục.
Vì vậy, anh là bác sĩ?
Marco quay đầu nhìn cô: “Nhớ ra rồi à? Đồng nghiệp của tôi đều rất biết ơn cô.”
“Không cần không cần… Đó là công việc của tôi.” Nina liên tục phất tay.
“Xin lỗi, còn làm bẩn đồ của cô.”
“Chỉ là đồng phục y tá thôi mà, giặt một chút là sạch thôi. Đúng rồi, đồng nghiệp của anh vẫn ổn chứ? Hình như tôi không nhìn thấy bọn họ trong bệnh viện.”
Giọng của Marco tuỳ ý: “Ồ, bọn họ đã đỡ hơn nhiều rồi.”
Nina cảnh giác: “?”
Nếu cô nhớ không nhầm, những người bị thương hôm đó ngoại trừ mất máu quá nhiều thì còn bị gãy xương ở nhiều chỗ trên người, nội tạng xuất huyết…
“Ồ, đây không phải là Nina chan sao? Sao giờ này mới đến?”
Bà chủ tiệm trái cây ở gần làng cửa hàng nhiệt tình bắt chuyện với Nina, thuận tay ném một trái quýt qua.
Nina đón lấy trái quýt, gương mặt lập tức nở nụ cười rạng rỡ: “Chào buổi chiều, bà Darcy, con đi làm ạ.”
“Ha ha ha con cũng có nhiệm vụ đi khám sao?”
“Con đâu có kỹ thuật có, nhưng nếu đi xa khám mà có thể được ăn quýt của bà Darcy thì con bằng lòng đi mỗi ngày!” Nina lắc trái quýt trong tay.
“Ha ha ha ha, nè, thích thì ăn thêm một trái!” Bà Darcy lại ném thêm hai trái qua: “Cậu trai bên cạnh cũng ăn một trái chứ?”
Marco hơi ngơ ngác với cảnh tượng trước mắt, sau đó phát hiện Nina đã luồn từ phía sau ra trước người anh như con ong, đi vòng vòng thuần thục chào hỏi với những người xung quanh.
“Ông Joseph, vết thương ở chân của ông đã hồi phục chưa? Không được uống rượu đâu đó… được rồi chỉ được uống một ly.”
“Vâng! Dì Kiều Nhã, vết thương ở eo của dì sao rồi ạ? Gần đây khí trời không tốt, dì nhớ giữ ấm đấy.”
“Ngài Hollis, tháng trước ngài vừa phẫu thuật, vẫn chưa ăn mấy thứ đồ nặng mùi này được đâu.”
“…”
Cô chào hỏi một lượt cho đến gần bến tàu mới yên tĩnh lại.
Nina thầm xụ mặt, cẩn thận thở dài một hơi.
Marco quay đầu qua đúng lúc nhìn thấy bộ dạng này của cô: “Bọn họ đều từng là bệnh nhân của bệnh viện sao?”
Nina vội vực dậy tinh thần: “Đúng, là những bệnh nhân mà trước đây tôi phụ trách.”
“Cô vẫn nhớ bệnh của mỗi một người?”
Nina ngẩng đầu ưỡn ngực: “Tố chất căn bản của y tá!”
Marco bật cười, vừa muốn nói gì đó thì ngừng lại.
“Đến rồi.”
Nina nhìn qua theo tầm nhìn của Marco… Một con thuyền khổng lồ.
Con thuyền hải tặc giống như cá voi kia.
Thuyền, hải, tặc.
“Cô Nina?”
Marco nhẹ giọng gọi.
Nina suýt nữa không duy trì được nụ cười trên mặt, cô khó khăn thốt ra vài chữ: “Mo, Mobidick?”
“Mobidick.”
“Thuyền hải tặc…”
“…Đúng.” Marco lờ mờ cảm thấy chuyện không bình thường, anh chỉ vào mình: “Tôi cũng là người trên thuyền này.”
Nina: “?”
Nina không ôm hy vọng, hỏi: “Vậy xin hỏi… ngài Bista là?”
“Hả? Tìm tôi?” Trên thuyền đột nhiên thò ra một cái đầu, là một người đàn ông để tóc xoăn dài.
“Ồ! Cô chính là cô Nina sao? Tôi vừa định đi đón cô đấy!”
Bista cười vẫy tay với Nina.
Không giống anh ta, bây giờ Marco cảm thấy rất nhức đầu.
Anh bỏ vali của Nina xuống, một bước đạp lên mép thuyền, ngồi xổm trên đó nhìn về phía Bista, đè thấp giọng: “Này, Bista, rốt cuộc cậu thuê bằng cách nào vậy?”
Bista không hiểu: “Đương nhiên là theo hợp đồng của bệnh viện! Tôi còn đặc biệt cho viện trưởng xem qua nữa!”
“Tôi cũng đã nhờ viện trưởng giúp chúng ta trưng cầu ý kiến của “cô Nina trực ban tối hôm đó” rồi.”
Bista vừa nói vừa dùng tay miêu tả hình dạng của bảng tên, rồi chỉ ra sau: “Là “Nina” đúng không? Đám người đó nói vậy.”
Phía sau Bista thò ra mấy cái đầu, trên người bọn họ vẫn quấn băng dày cộm, nhưng tinh thần có vẻ không tệ.
Một người trong đó còn nhỏ giọng nói: “Người này là cô Nina sao, hôm đó cô ấy đeo khẩu trang nên không nhìn rõ mặt, nhìn động tác điêu luyện của cô ấy tôi còn tưởng là y tá trưởng dồi dào kinh nghiệm, không ngờ lại trẻ như vậy.”
“Cô Nina thật sự bằng lòng lên thuyền của chúng ta à!”
“Hí hí, chúng ta cũng sắp có y tá rồi!”
Mặc kệ những lời thì thầm to nhỏ của bọn họ, Marco nắm cổ áo của Bista kéo anh ta xuống.
Marco muốn nói lại thôi, nhìn bọn họ với ánh mắt không rõ nghĩa, rồi nhảy lại về.
Mà Nina ở phía dưới vẫn chưa hoàn hồn khỏi vấn đề “Mobidick là một con thuyền hải tặc”.
Marco không tự nhiên đút tay vào túi, khẽ ho hai tiếng.
“Cô Nina, ừm, nếu cô cảm thấy khó xử, chúng tôi có thể huỷ bỏ lần thuê mướn này. Số tiền cọc đó…”
Mắt Nina sáng lên, dỏng tai lên: “?”
Marco ngừng lại, anh nhớ đến thái độ của cô đối với những bệnh nhân đã xuất viện vừa rồi.
Có lẽ đối với kiểu y tá nghiêm túc lại có trách nhiệm như Nina mà nói, không làm mà hưởng không phải là chuyện đáng để vui mừng.
Dù sao cũng không thể khiến cô khó xử.
Anh đổi lại: “Tiền cọc… trả lại là được.”
Nina bỗng không cười nổi nữa: “…”
Cô há miệng, hơi thất vọng.
Trả cái gì? Cô đã dùng hết để mua nhà rồi. Chẳng lẽ cô thật sự phải bán lại nhà rồi trả lại sao? Cho dù như vậy cũng cần không ít thời gian. Hơn nữa sắp tới cô phải ở đâu đây… Hai ngày nữa ký túc xá của y tá phải cải tạo rồi, cho dù thuê nhà thì tiền cọc nhà đối với cô cũng là một khoản chi không nhỏ…
Trong đầu Nina rất hỗn loạn, suy nghĩ xem nên làm thế nào với tiền cọc.
Đợi đã.
Tiền, cọc.
Tay Nina vẽ ra hình dáng của cái túi: “Tiền… cọc? Cái túi to đó là… tiền, cọc?”
Marco: “…Đúng?”
Nina lập tức nhếch miệng nở nụ cười tự cho là chân thành nhất: “Vậy khoản còn lại là…”
Marco ngẫm nghĩ một lúc, không chắc chắn đáp: “Gấp hai… ba lần tiền cọc?”
“Ngài Marco, tôi cảm thấy một y tá đạt tiêu chuẩn không nên lựa chọn thân phận của bệnh nhân.”
“Vì vậy, bây giờ bắt đầu công việc luôn sao?”
Câu từ khẩn thiết, cùng với nụ cười hoàn hảo.
Marco: …?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)