“Nina!”
“Nina, em đi đâu rồi!”
Y tá trưởng trước giờ luôn thận trọng giờ đây đang bước những bước gấp gáp, đi đến từng phòng trực ban tìm bóng dáng của Nina.
“Ni…”
“Y tá trưởng!”
Y tá trong phòng trực ban vội vàng đứng dậy ngăn y tá trưởng lại: “À thì, Nina chan… đi làm trợ lý cho bác sĩ Hải Luân rồi.”
“Không phải hôm nay con bé chỉ phụ trách trực ban sao? Nó đã bảy ngày, không không không, mười ngày, mười ngày! Không nghỉ ngơi rồi!”
Y tá nhún vai, nói một cách uyển chuyển: “Chị biết đó, Nina chan luôn, ừm, bận rộn vì cuộc sống mà.”
Y tá trưởng xoa trán: “Ôi trời ôi, đợi nó quay về thì bảo nó lập tức đến văn phòng của viện trưởng ngay.”
“Đã xảy ra… chuyện gì sao?”
Y tá trưởng nhíu mày với cô ta: “Không phải chuyện gì tốt, nhưng tôi nghĩ đối với nó thì có lẽ là một tin tốt từ trên trời rơi xuống đấy.”
…
Nina khiến y tá trưởng đau đầu lúc này đã hoàn thành công việc làm trợ lý, thậm chí còn có thời gian đi lấy đồng phục y tá đã được giặt sạch của mình.
Chuyên nghiệp đúng là chuyên nghiệp, bộ đồng phục y tá dính máu tươi được đưa đến tiệm giặt khô bây giờ đã trắng tinh như mới.
Cô hài lòng nhìn bộ đồng phục y tá trong túi, vừa khẽ hát vừa đi về phía bệnh viện.
“Trời ơi, đó là Bạch Hổ Tử sao? Thật là cao to…”
Bên tai đột nhiên vang lên tiếng ồn ào, khiến Nina không thể không nhìn qua. Đó là mấy người đàn ông đang đẩy xe vận chuyển hàng hoá.
Trên xe chất thùng gỗ rất cao, Nina phải nghiêng đầu mới có thể nhìn thấy người phía sau thùng gỗ.
Cô nhớ mấy người này, hình như là người của cửa hàng gia vị của phiên chợ.
Nina vừa xoa dấu thập màu đỏ trên mũ vô trùng trên trán, vừa lặng lẽ nghe bọn họ nói chuyện.
“Ôi, đó là Bạch Hổ Tử đó, đương nhiên phải cao to rồi! Tôi đoán anh ta là vua hải tặc tiếp theo?”
“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi, cô muốn bị hải quân bắt đi sao?”
“Trên đảo chúng ta cũng đâu có hải quân đóng quân, sợ gì chứ!”
Bạch, Hổ tử? Hải tặc sao?
Cô nhớ ra rồi, mấy hôm trước gần bến tàu rất ồn ào, mọi người đều nói đừng đến gần đó, bởi vì có một hải tặc lớn vang danh bốn bể đang dẫn đoàn hải tặc của mình nghỉ ngơi ở đó, hình như đang thu thập lượng lớn vật tư.
Khó trách gần đây trên đường từ phiên chợ đến bến tàu có nhiều con buôn vận chuyển hàng hoá như vậy.
Ánh mắt của Nina bỗng liếc về phía bờ biển theo bọn họ, rồi mau chóng thu về.
Chuyện của hải tặc không đến lượt cô tò mò.
Đó là hải tặc đó!
Hải tặc thì có gì tốt lành chứ!
Nina bước nhanh hơn, trên cánh tay treo túi đồng phục y tá mà mình vừa giặt sạch, trong miệng ngậm sợi dây cao su, vừa đi vừa cột mái tóc màu vàng của mình lại.
Mà mấy người đàn ông bên cạnh cô thì không hề có ý định hạ thấp âm lượng, cho đến khi bị một người đàn ông khác quát ngừng.
“Này! Các người bớt thảo luận lại, cẩn thận nói nhiều quá bị… Ừm, hiểu chưa?”
Người đàn ông xách vali trong tay có gương mặt dữ tợn, vươn cổ, dùng tay làm động tác cắt cổ, ra vẻ cảnh cáo.
Mấy người kia thấy vậy rõ ràng còn muốn phản bác, nhưng vẫn cố gắng đè lại những lời muốn nói, bước nhanh đẩy hàng hoá trên xe đến bến tàu.
“Ưm!”
Nhưng trong lúc bất cẩn, thùng gỗ trên xe bọn họ đang đẩy đột nhiên đụng vào cánh tay đang giơ lên để cột tóc của Nina.
Sợi dây cao su mà cô đang kẹp giữa ngón tay bỗng bay đi mất tiêu, bộ đồng phục y tá cũng rơi xuống đất.
Nina ngẩn ra, vội vàng buông tay ra muốn nhặt bộ đồ, mái tóc màu vàng lại xoã xuống vai.
“Cẩn thận!”
Sau lưng đột nhiên bị đẩy, Nina cảm thấy cả người mình bị đẩy qua một bên, sau đó vị trí nơi cô vừa đứng liên tục có mấy chiếc xe chất đầy hàng chạy qua.
Chết rồi, bộ đồ!
Nina vội vàng quay đầu lại, muốn nhặt bộ đồng phục y tá của mình, nhưng lại phát hiện có người đã nhanh hơn cô một bước.
“Để tôi.”
Một người đàn ông để kiểu tóc kỳ lạ ngồi xổm ở nơi đó.
Cú đẩy lúc nãy đã khiến bộ đồng phục y tá được xếp gọn gàng rơi ra khỏi túi, bộ đồ trắng tinh lúc này đã dính chút bụi, bảng tên ở ngực áo cũng bị đứt ra, rơi qua một bên.
Người đàn ông đó gấp lại bộ đồng phục, bỏ lại vào túi, nhặt lại bảng tên đó.
Anh đứng dậy, vừa định bỏ bảng tên vào trong túi để cùng trả lại cho Nina, đột nhiên đứng ngẩn người tại chỗ.
Nina đứng bên cạnh, đưa tay ra chuẩn bị nhận lấy bộ đồ mà người tốt nhặt giúp cô, nhưng bàn tay đột nhiên cứng đờ trong không trung vài giây, chần chừ không lấy lại được.
“À, cảm ơn…” Nina cẩn thận lên tiếng.
Lúc nãy người đàn ông ngồi xổm nên cô không để ý, bây giờ vừa nâng mắt, đập vào mắt cô là lồng ngực rộng mở của người đàn ông. Mà trước ngực anh có một hình xăm “Tôi là hải tặc” nổi bật.
“…ngài.” Nina cố gắng khiến giọng của mình trở nên trịnh trọng hơn.
Người đàn ông dường như hoàn hồn, đưa túi và bảng tên trong tay cho Nina, ánh mắt dừng lại trên mặt cô vài giây.
Sau đó anh nở nụ cười: “Không cần khách sáo, cô Nina.”
Nghe thấy tên mình, Nina ngẩn ra một giây mới nhận ra có lẽ anh nhìn thấy tên cô trên bảng tên. Cô vội mỉm cười gật đầu.
Người đàn ông chỉ bảng tên của cô: “Có lẽ cô vẫn còn nhớ, hai ngày trước…”
“Reng! Reng! Reng!”
Tiếng đồng hồ báo giờ cực lớn ở đầu đường vang lên, điều có nghĩa là thời gian đi kiểm tra phòng của Nina sắp đến rồi, mà đến bây giờ cô vẫn chưa về đến bệnh viện.
Nhớ đến sự nghiêm khắc của y tá trưởng, Nina vội nắm chặt túi: “Cảm ơn ngài! Thật xin lỗi tôi còn việc gấp, đi trước ạ.”
Nói rồi cô mặc kệ mái tóc xoã tán loạn, xoay người chạy về phía bệnh viện.
“A, Ni…”
Người đàn ông muốn nói lại thôi, nhìn theo hướng cô rời đi, cuối cùng cắm tay vào túi quần.
Nhìn một lúc, anh nhún vai chuẩn bị rời đi thì nghe thấy phía sau vang lên giọng nói.
“Marco? Anh đứng đó làm gì vậy?”
Marco quay đầu, đúng lúc nhìn thấy Joz đang cầm bản đồ đường biển đi qua.
“Hửm? Không có gì.” Marcos nhìn ra phía sau Joz: “Bista đâu rồi? Không phải cậu ta đi ra cùng cậu sao?”
Joz cười hì hì, vỗ vai Marco: “Bista nhờ tôi chuyển lời cho anh.”
“Lần này nhất định phải giúp anh thuê mấy trợ lý đáng tin.”
Marco: “…”
“Marcos, anh phải biết rằng trên thuyền của chúng ta thật sự cần nhiều bác sĩ hơn, lần sau chưa chắc đã may mắn như vậy, có thể tìm thấy hòn đảo gần đây để cập bến.”
“Hơn nữa còn tìm được một bệnh viện lớn trên đảo.”
“Hơn nữa buổi tối còn có y tá kinh nghiệm dồi dào ở đây, lại còn có đầy đủ thiết bị y tế.”
Marco bị một tràn “hơn nữa” của Joz khiến cho cạn lời, bất lực thở dài: “Tìm bác sĩ đâu có dễ như vậy? Cho dù tìm được thì có mấy ai chịu lên thuyền hải tặc chứ?”
Thuyền buôn, thuyền chở hàng, thuyền du lịch, thuyền phiêu lưu… Có loại thuyền nào không an toàn hơn thuyền hải tặc?
Joz nghĩ đến dáng vẻ trước khi đi của Bista, bật cười ha ha, giọng điệu bí ẩn: “Vậy thì chưa chắc.”
…
Nina vội vàng trở về bệnh viện, đến nón y tá cũng không kịp chỉnh lại đã bị hối đến văn phòng của viện trưởng.
“Viện trưởng, cô tìm con sao?”
Cô đi đến văn phòng của viện trường trong trạng thái mù mờ, gõ cửa, đẩy cửa bước vào.
Viện trưởng là một bà lão nghiêm túc, bình thường yêu cầu rất nghiêm khắc với bọn họ, cho dù Nina làm việc ở đây gần như chưa từng xảy ra sai sót, nhưng lúc đối mặt với bà ta cũng có cảm giác căng thẳng kỳ lạ.
Cũng không biết lần này bà ta cố tình tìm riêng cô là vì chuyện gì.
Nghe thấy giọng của Nina, viện trưởng gật đầu. Nhưng bà ta không ngẩng đầu mà đang tập trung đọc một phần tài liệu.
Bầu không khí ngưng đọng khiến Nina hơi đứng ngồi không yên, cô cúi đầu, cẩn thận liếc nhìn phản ứng của viện trưởng.
“Nina à.”
“Có!”
Viện trưởng nhấc mí mắt nhìn cô: “Đừng lo lắng, tôi không phải tìm cô vì chuyện cô mang danh y tá trực ban nhưng lại chạy đi làm trợ lý cho bác sĩ, một lần lấy hai phần tiền tăng ca đâu.”
Nina bị nói trúng tim đen đột nhiên cứng người, ánh mắt bỗng nhìn qua bên cạnh.
Viện trưởng thu ánh mắt lại: “Nhưng người trẻ tuổi đừng ỷ vào sức lực dồi dào mà không màng đến sức khoẻ.”
Nina lập tức ngẩng đầu, hơi ngại ngùng mỉm cười: “Vâng… Con biết rồi, viện trưởng.”
Viện trưởng đóng tập tài liệu trong tay một tiếng “bộp”, để qua một bên.
Mười ngón tay bà ta đan vào nhau, khẽ thở dài: “Vì vậy, đã tích đủ tiền xây nhà chưa?”
Trái tim Nina đột nhiên căng lên, cô cắn môi, lắc đầu: “Vẫn, vẫn chưa…”
“Vậy, tìm được chỗ ở mới chưa?”
Nina lại lắc đầu.
Viện trưởng đẩy gọng kính của mình: “Còn mười mấy ngày nữa ký túc xá của y tá sẽ bị cải tạo thành bộ phận an dưỡng, Nina cô cũng biết đó, tôi cũng không làm gì được với quyết định của thị trưởng…”
Nhìn thấy cảm xúc của Nina ngày càng suy sụp, giọng điệu của viện trưởng đột nhiên nâng cao lên: “Nhưng mà…”
“Chỗ tôi có một công việc trợ lý, tiền lương rất cao, nội dung công việc… ừm, ổn định, hơn nữa, có thể xem là bao ăn bao ở. Nhưng thời gian nghỉ ngơi của công việc này có thể không ổn định lắm.”
“Cô có hứng thú không?”
Nina ngẩn ra, tâm trạng buồn bã vừa rồi còn chưa kịp thu lại đã bị tin vui từ viện trưởng đập cho ngơ ngác.
Ý là muốn giới thiệu cho cô một công việc lương cao, việc nhẹ, còn có thể giải quyết vấn đề ăn ở mà cô đang lo lắng sao?
Viện trưởng nói tiếp: “Đúng rồi, hợp đồng có thời hạn một năm, có muốn ký tiếp hay không thì tuỳ cô.”
Thậm chí còn là hợp đồng một năm.
Nina cảm thấy mình giống như đang nằm mơ vậy.
Nhưng mà, trên đời này sao lại có công việc tốt như vậy, mà lại còn chọn trúng cô?
Một, túi, đầy, vàng.
“Được ạ viện trưởng, con nhất định sẽ hoàn thành tốt công việc này!”
Tay của cô không chút do dự mà ôm lấy túi vàng đó, lắc lư, nhấc lên không nổi.
Do dự một giây cũng là xúc phạm túi vàng to này.
Mắt viện trưởng liếc tay cô, thật sự không giữ nổi vẻ mặt nghiêm túc nữa, cười nói: “Suýt nữa quên mất, địa điểm làm việc hơi đặc biệt, là ở…”
Nina nói cực nhanh: “Dù là ở đâu con cũng cảm ơn viện trưởng đã cho con cơ hội lần này!”
“Còn nữa, túi vàng này…”
Tay Nina dùng sức xách túi vàng lên, vác lên vai.
“Con sẽ mang đi ngay để tránh làm phiền viện trưởng làm việc.”
Viện trưởng nhìn hai mắt Nina phát sáng, một bụng lời nói lại nuốt trở về, bà ta cúi đầu, ngón tay ma sát mấy phần tài liệu.
“Bỏ đi, cô đi đi, tôi còn rất nhiều công việc phải xử lý. Đợi chủ thuê của cô đến rồi tôi sẽ thông báo với cô, có lẽ mấy ngày nữa là phải đi rồi. Mấy ngày này cho phép cô nghỉ có lương, xem như tiền trợ cấp cho cô tăng ca trước đó.”
“Viện trưởng…” Nina hơi ngạc nhìn nhìn về phía viện trưởng đang cúi đầu, cô mỉm cười: “Cảm ơn viện trưởng, vậy con đi trước đây.”
Nina vừa xoay người rời đi, phía sau đã vang lên giọng nói có vẻ hơi không tập trung của viện trưởng.
“Đợi cô kết thúc công việc này rồi… Ý tôi à, chỗ chúng tôi cũng luôn thiếu y tá.”
Lời tác giả:
Đúng vậy, tôi bắt đầu rồi!
Viết hay hay không khoan nói, nói chung là bắt đầu rồi (khí thế hùng hồn).
Nếu như không hay, các nàng hãy lặng lẽ bỏ qua nhé (khí thế hùng hồn).
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)