Mobidick quá lớn, gần như không thể cập vào bến cảng của đảo nhỏ được, con thuyền nhỏ bên cạnh bị dòng hải lưu dập dền đẩy qua một bên khiến mấy người trên thuyền sợ hết cả hồn.
Cũng may những người cầm lái trên thuyền Râu Trắng đều có kỹ thuật bậc nhất, nếu không ít nhiều gì bọn họ cũng sẽ bị mắc kẹt vào vách đá, mặc dù bây giờ trông cũng không khác gì mấy.
Nina đứng bên mép thuyền, thò người ra, chỉ cần đưa tay là có thể sờ được vách đá.
“Ông già, tụi con đi tìm thợ sửa thuyền trước đây!” Đội trưởng tiểu đội 9 Blenheim dẫn mấy thuyền viên nhảy xuống thuyền.
Lúc này Râu Trắng đã đứng trên mũi thuyền, đang nhìn ngắm tình hình của hòn đảo nhỏ, ông không quay đầu mà phất tay bảo bọn họ đi trước.
Nina thấy bọn họ xuống thuyền rồi, cũng vội vàng chạy đến sau lưng của Râu Trắng.
Cô sợ Râu Trắng không nhìn thấy mình, vẫy tay thật cao.
“Thuyền trưởng! Thuyền trưởng! Tôi cũng muốn xuống thuyền một chút!”
Lần này Râu Trắng quay đầu lại, nhìn Nina, khoé mắt liếc nhìn hòn đảo nhỏ rồi lại quay đầu đi, nhúc nhích ngón tay ý bảo tuỳ cô.
“Cảm ơn ngài! Tôi sẽ nhanh chóng trở về!”
Sau khi được cho phép, Nina vui vẻ chuẩn bị chui vào khoang thuyền phía dưới của mình.
Râu Trắng thấy dáng vẻ phấn khởi của cô, tặc lưỡi: “Chúng ta cũng đâu có gấp xuất phát.”
Vì vậy ý ông là không cần gấp trở về.
Nina nghe thấy câu này khi đang leo cầu thang, một tay chống lên cửa khoang, hét lên: “Thật sao? Cảm ơn ngài! Ngài thật tốt!”
Râu Trắng: “…”
Mặc dù Râu Trắng không để ý đến cô, nhưng Nina vẫn rất vui, cô đóng cửa khoang lại rồi xông thẳng đến rương quần áo của mình.
Cô lục trong rương một lúc, tìm thấy một chiếc váy trắng, mặc lên, đứng trước gương xoay vòng nhìn ngắm bản thân.
Không dễ gì mới đến hòn đảo khác, Nina đã nói với Marco là cô muốn xuống thuyền từ lâu rồi, bây giờ lại được thuyền trưởng cho phép, cô đã không kịp chờ đợi mà muốn đi tham quan.
Nina thay quần áo xong, lại tìm tiền tiết kiệm của mình trong rương quần áo. Trong đó có để tiền cọc mà Marco đưa cô lúc trước, sau khi mua nhà rồi còn dư lại một ít, đống vàng này đổi thành Pelé chắc cũng được một trăm mấy chục ngàn, không mua được đồ quá mắc nhưng mua mấy món đồ nhỏ thì vẫn được.
Đống quần áo vứt loạn lại bị nhét hết vào rương, đóng nắp lại, căn phòng lại gọn gàng như mới.
Nina tìm được một cái giỏ để đi mua đồ, để túi tiền vào dưới đáy giỏ, sau đó xách giỏ trèo lên boong thuyền.
Khi cô trèo lại lên boong thuyền lần nữa thì phát hiện rất nhiều người đang bá vai ôm cổ chuẩn bị xuống thuyền, còn Râu Trắng đã ngồi trên thùng gỗ chất đống trên bờ từ lâu, đang nói gì đó với các đội trưởng.
Nina chạy đến cầu thang của thuyền, nắm tay vịn cẩn thận leo xuống.
Bởi vì chiếc thuyền quá lớn, lúc cập bến chiếm mất vị trí của hai chiếc thuyền bình thường, vì vậy bây giờ cầu thang không thể bắc đúng vào cầu tàu của bến thuyền, bậc thang cuối cùng vẫn còn cách mặt đất một khoảng.
Nina dùng mắt ướm chừng khoảng cách, cô nghĩ ở khoảng cách này mà nhảy qua chắc cũng không xui xẻo đến mức rơi thẳng xuống biển đâu nhỉ.
Mặc kệ đi!
Nina một tay nhấc làn váy, một tay siết chặt giỏ, cong chân chuẩn bị nhảy qua đối diện.
“Nina?”
Vừa muốn nhảy thì cô nghe thấy trên bờ vang lên tiếng của Marco. Có lẽ là anh vừa quay lại từ chỗ Râu Trắng, trong tay còn cầm mấy tờ giấy được cuộn lại, trông giống như giấy treo thưởng.
“Đội trưởng Marco?”
“Ừm, muốn qua đây sao?”
Marco nhìn động tác chộn rộn của cô, tự giác bước lên hai bước, chân chống lên bờ vực, nước từ dưới biển bắn lên chân anh.
Anh cuộn chặt lại mấy tờ giấy lại rồi nhét ra túi sau mông, sau đó đưa tay ra với Nina.
Nina vui mừng: “Muốn! Tốt quá!”
Có người giúp cô đương nhiên là không thể tốt hơn.
Marco vừa đáp, cô đã lập tức một tay ôm chặt giỏ, cong chân dùng sức nhảy qua phía Marco.
“Nina?”
Sau đó cô lập tức được Marco ôm eo đỡ lấy, đặt lên bờ.
Cho đến khi chân thuận lợi tiếp đất, Nina vẫn còn hơi ngơ ngác.
Cô có cảm giác dịch chuyển tức thời khi chân vừa rời khỏi mặt đất đã bị chụp qua đặt xuống.
Cô nhìn Marco đang đứng bên cạnh, vẻ mặt anh thoải mái, hai tay bỏ vào túi.
Đây chính là sức mạnh của hải tặc sao!
Marco không cảm nhận được tâm trạng phức tạp của Nina, hình như anh vừa thở phào.
“Nina! Đừng đột nhiên nhảy qua, nguy hiểm quá…”
Anh nói rồi bỗng ngưng lại, dường như cảm thấy lời nói của mình quá cứng nhắc, lại khô khan bổ sung: “Nếu tôi không đỡ được thì phải làm sao?”
Anh ngừng lại, sau đó lại nói: “…Ừm, ý tôi là, nếu cô rơi xuống biển… a, chậc…”
Marco gãi đầu, lời trong miệng xoay vài vòng cũng không thể tìm được cách nói thích hợp.
Nhưng Nina lại không nghĩ nhiều như vậy, với tốc độ vừa rồi của Marco, cô tin rằng mình mà nhảy chậm một chút thì cũng đủ thời gian để Marco đưa cô đi rồi qua lại.
Nina giơ cái giỏ trong tay, cười nói: “Cảm ơn ngài, đội trưởng Marco!”
“Tôi muốn lên đảo mua chút đồ.”
Marco bị ảnh hưởng vởi cảm xúc phấn khích của cô, cũng không xoắn xuýt câu nói vừa rồi nữa.
“Ừm, chú ý an toàn. Có…”
Nina gật đầu liên tục: “Dạ!”
Còn nghe chưa hết câu, Nina đã không kịp chờ đợi mà vẫy tay với Marco, xoay người chạy vào hướng thị trấn.
Marco nhìn dáng vẻ vui mừng của cô, bật cười, tiếp tục hét cho xong câu nói vừa rồi với bóng lưng của cô: “Có chuyện gì thì đến bến thuyền tìm chúng tôi.”
Nina quay đầu lại, đi lùi hai bước, tay làm dấu OK với anh.
Marco vẫy tay bảo cô đi đường cẩn thận, sau đó Nina mới xoay người tiếp tục đi về phía trước.
“Vui như vậy sao…”
“Đúng vậy, vui như vậy đấy.”
“? … Bista!” Đột nhiên xuất hiện giọng nói trên đỉnh đầu khiến Marco giật mình.
Anh quay đầu lại mới thấy Bista đang dựa lên mép thuyền nhìn xuống.
“Ồ, thật ngại quá, khiến cậu giật mình sao. Nhưng tôi đã đứng đây được một lúc rồi.”
Giọng điệu kỳ lạ của anh ta cùng nụ cười xấu xa đó khiến Marco thấy hơi bực bội.
“Ôi, Marco, không phải cậu nói không cần trợ lý sao? Nếu cậu thấy không được, chúng ta có thể đưa Nina về.”
“…”
Marco nhìn anh ta, vờ như không nghe thấy, quay đầu rời đi.
Bista vẫn đứng phía trên hét về phía bóng lưng của Marco: “Này, Marco! Đừng đi mà Marco! Cậu vẫn chưa trả lời tôi mà!”
“Ha ha ha ha ha ha ha!”
Trên thuyền bỗng vang lên tiếng Bista vừa vỗ mép thuyền vừa không nhịn được cười.
…
Ở bên kia, lần đầu tiên Nina rời khỏi quê hương của mình để đến một hòn đảo khác, tất cả mọi thứ trên đảo đều rất mới lạ đối với cô.
Thành phố ở đây rất giản dị, khá giống với đảo Ramune Soda, không, nên gọi là trấn nhỏ thì đúng hơn.
Nhưng việc này cũng không ảnh hưởng đến sự thích thú của Nina.
Phiên chợ cách bến thuyền không xa, đi vài bước là có thể nhìn thấy thôn dân đi lại dọn dẹp tiệm nhỏ nhà mình, nhưng cửa tiệm nơi này hình như không có quá nhiều đồ, hàng hoá trong mỗi tiệm đều chỉ có duy nhất một loại.
Từ xa, Nina có thể nhìn thấy mấy hải tặc của băng hải tặc Râu Trắng cũng qua lại không ngớt giữa các tiệm khác nhau, trên tay xách không ít túi, chắc là đang bổ sung đồ dùng.
Nina vẫn chưa nhớ rõ mặt rất cả mọi người, nhưng có thể nhận ra người dẫn đầu là đội trưởng Blenheim.
“Nina, cô cũng đến đây sao?” Blenheim vừa quay đầu đã thấy Nina đang nhìn chằm chằm bọn họ.
Nina đi qua, tò mò nhìn những món đồ trong tay bọn họ.
“Đội trưởng Blenheim, các anh đang bổ sung đồ dùng sao?”
Blenheim mở túi ra cho cô nhìn: “Ha ha ha ha không phải, đây là nguyên liệu cho bữa tiệc tối nay.”
Anh ta lấy một trái quýt ra bỏ vào giỏ của Nina.
“Thử xem?”
Nina vội cảm ơn.
Blenheim: “Nina, cô muốn đi mua đồ sao?”
Anh ta nhìn thấy túi tiền để trong giỏ của Nina, nói tiếp: “Phiên chợ bên này đa phần là chuyên cung cấp cho các thuyền viên dừng chân, nếu cô muốn mua đồ cho mình thì đi qua bên kia.”
Blenheim chỉ tay về một hướng khác.
Nina hiểu ra, khó trách trên đường cô đến đây cứ cảm thấy đồ mà bọn họ bán vừa với số lượng lớn mà lại vừa chỉ có một loại.
“Đúng rồi, Nina, cô đã chuẩn bị quần áo mùa đông chưa?”
“Quần áo mùa đông… ?” Nina nghĩ, cô có mang theo nhưng chỉ có một hai cái áo bông, có được coi là chuẩn bị rồi không?
“Nếu cần thì nhớ mua nhiều hơn, với cả mấy thứ như găng tay hay khăn choàng này nọ. Sau khi qua vùng biển này, có lẽ nhiệt độ sẽ xuống thấp đó.”
“Nhiệt độ xuống thấp… ? Tôi biết rồi, cảm ơn ngài đã nhắc nhở!”
Sau khi chào đám Blenheim, Nina vội vàng đi về phía bên kia.
Vì từ nhỏ đã sống trên hòn đảo ấm áp dễ chịu nên thực ra Nina không có khái niệm gì mấy việc nhiệt độ xuống thấp, nhưng nói đến chuyện nhiệt độ thấp cần giữ ấm, cô lại nhớ đến chuyện khác.
Nina vừa nghĩ danh sách những món đồ cần mua, vừa bước nhanh hơn.
…
Mặc dù trấn này hơi nhỏ nhưng lại rất đầy đủ, cửa hàng cần có đều có đủ.
Nina đi bên này dạo bên kia, mua được rất nhiều đồ, cái giỏ trong tay đã đựng đầy từ lâu, còn xách theo hai cái túi.
Vốn tưởng rằng tốc độ của mình đã rất nhanh rồi, không ngờ lúc cô định trở về, sắc trời đã tối mờ.
Cô xách đồ vội vàng đi về, đúng lúc trên đường gặp mấy hải tặc cũng đang đi về, thuận tay giúp cô xách đồ trên tay.
“Cô Nina, chúng tôi đem những thứ này về thuyền cho, cô lên sườn núi bên kia trước đi.”
Nina nhìn theo hướng bọn họ chỉ, lờ mờ nhìn thấy ánh lửa.
“Thuyền trưởng bọn họ đang ở đó sao?”
“Đúng vậy! Mọi người đang chuẩn bị mở tiệc đêm đó!” Thuyền viên nói rồi bước nhanh hơn: “Đúng rồi, cô Nina, chúng tôi để đồ của cô vào phòng y tế nhé!”
“Được, vất vả cho ngài rồi! Không đúng, đợi đã đợi đã!” Nina vội kéo anh ta lại, cầm lại cái giỏ của mình.
“Suýt nữa quên mất, cái giỏ này tôi tự cầm được rồi.”
“Ồ được, vậy chúng tôi đi đây.”
“Được, cảm ơn nhé!”
Nina vẫy tay với bọn họ rồi đi về phía ánh lửa trên sườn núi.
Đoạn đường đi trông có vẻ ngắn như cũng phải mất một khoảng thời gian, khi Nina không dễ gì mới leo được lên sườn núi, nhìn thấy mọi người, cô cảm thấy chân mình đã mềm nhũn ra rồi.
Hơn nữa càng đi lên cao, nhiệt độ càng thấp, Nina chỉ mặc một chiếc váy trắng, không kìm được chà xát cánh tay.
“Ha ha ha ha Nina! Bên này!”
“Cô vẫn ổn chứ? Cô Nina! Trèo lên đây không dễ đúng không.”
Đám hải tặc ngồi vòng ngoài nhìn thấy đỉnh đầu của Nina thì cất tiếng chào hỏi cô.
Nhưng bây giờ cô đã không còn là Nina tràn đầy sức lực nữa, cô chỉ còn lại một hơi thở mà thôi.
Cô chỉ đành khó khăn nở nụ cười mệt nhọc với bọn họ.
“Ha ha ha ha đội trưởng Marco, Nina chan về rồi!”
“Đã nói là không cần lo lắng rồi mà, có chúng tôi ở đây, không ai dám gây chuyện trên đảo đâu.”
“Ô hô… Người cũng sắp đông đủ rồi, mở tiệc mở tiệc! Cô Nina mau đến đây!”
“Ồn ào cái gì?” Phía sau vang lên giọng nói, chỉ mấy chữ đã đè lại đám người đang không ngừng ầm ĩ phía trước.
Sau đó Nina cảm thấy cùi chỏ mình được đỡ lấy, cả người như được nhấc lên, đi về phía đống lửa.
Nina nghiêng đầu qua, đúng lúc nhìn thấy hình xăm trước ngực Marco.
“Đội trưởng, Marco?”
“Ngồi bên này đi, ấm hơn.” Marco nói rồi xách Nina đến vách đá bên cạnh đống lửa để cô ngồi: “Buổi tối sẽ giảm nhiệt độ.”
Sau khi ngồi xuống, cuộn người bên cạnh đống lửa ấm áp, Nina cảm thấy như được sống lại.
“Cảm ơn ngài, sống lại rồi…”
Marco ngồi xuống vách đá bên cạnh cô: “Đi rất lâu sao?”
Nina lắc đầu: “Phải là giống như đi từ sáng đến tối…”
Cô thở dài.
Gió đêm thổi qua vạt váy, cô thấy hơi lạnh nên khép chân lại, nằm sắp lên đầu gối, dùng váy che đi chân mình.
“Lùi ra sau chút, cẩn thận đốm lửa bắn ra.”
Blenheim cầm một thanh củi qua, ném vào đống lửa, đột nhiên ngọn lửa cháy lên thật cao.
Nina rất ít khi nhìn thấy lửa trại, lần này đúng là gặp may, năm lần bảy lượt được tham dự tiệc lửa trại.
Nina hơi xấu hổ, nhỏ giọng nói: “Sao ngài vẫn còn nhớ thế?”
“Đương nhiên là nhớ.”
Dù sao lần đầu tiên khi Nina tham dự tiệc trên thuyền của bọn họ đã hỏi mấy vấn đề đó, khiến anh ngẩn người mất một lúc.
“Bây giờ đã giống bữa tiệc của hải tặc chưa?”
Nina cũng nghe ra được ý trêu đùa của Marco, cô cũng không ngại vui đùa, nói thuận theo anh.
Cô bày ra dáng vẻ nghiêm túc suy nghĩ, lát sau trả lời: “Ừm, không giống, giống bữa tiệc gia đình hơn.”
Marco ngừng lại, cười nói: “Ha ha ha ha… Vậy sao? Nghe có vẻ không tệ.”
“Hửm? Nina! Cô về rồi à!” Giọng của Joz từ xa đến gần.
Nina ngẩng đầu: “Đội trưởng Joz, chào buổi tối!”
Joz ngồi xuống bên cạnh Marco, nhìn thấy hai người đang sưởi ấm, thuận miệng hỏi: “Marco, cậu đón được Nina ở đâu vậy?”
Nina nghiêng đầu: “?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

