Mặc dù Marco nói chỉ còn hai ba ngày nữa là sẽ đến hòn đảo tiếp theo, nhưng tiền đề là tuyến đường phải thuận lợi, khí hậu cũng phải tốt.
Ai ngờ sau đó đã liên tục đổ mưa lớn hai ngày, khiến cả boong thuyền ướt đẫm tích đầy nước.
Hơn nữa gió biển mạnh cuốn theo đá vụn không biết từ đâu bay đến, rạch lên cánh buồm rất nhiều dấu vết.
Vì vậy trời vừa tạnh mưa, rất nhiều thuyền viên đã trèo lên cột buồm trên cao để kiểm tra cánh buồm.
“Nina chan, giúp tôi ném dây thừng lên đây!”
Trên đỉnh khoang thuyền vang lên tiếng nói, Nina ngẩng đầu nhìn, là thuyền viên đang kiểm tra cánh buồm.
Cô nhìn bốn phía, tìm thấy dây thừng được ném ở một bên, cuộn lại rồi dùng sức ném lên.
“Được rồi, cảm ơn nha, Nina chan!”
“Không có gì!”
Mọi người trên thuyền đều trở nên bận rộn, Nina cũng không ngoại lệ.
Khí trời hôm nay rất tốt, vì vậy sáng sớm cô đã tìm vải chống thấm trong phòng kho, từ từ trải lên con đường bên cạnh phòng y tế và hai bên trước cửa phòng, rồi đem hết thảo dược tích trữ ra, đặt ngay ngắn lên vải chống thấm nước.
Trên biển vốn đã hơi ẩm ướt, cộng thêm trởi đổ mưa, Nina lo thảo dược đã phơi khô này sẽ bị mốc, nên nhân lúc này đem ra phơi lại, sau đó đem vào nghiền hết tất cả thành bột để dành sử dụng.
Nina ngồi xổm trên vải chống thấm nước, bên cạnh chất đầy các loại thảo dược.
Đường đi bên này khá rộng, cho dù Nina có trải mất một nửa đường đi để phơi thảo dược thì cũng không ảnh hưởng đến mọi người đi lại.
Cùng lắm là sẽ có người ngồi xổm xuống tò mò hỏi Nina đang làm gì, ví dụ như Bramank.
Anh ta ngồi xuống bên cạnh Nina, che mất ánh nắng của cả mảng thảo dược.
“Nina, mấy thứ này vốn là thảo dược khô đúng không?”
Nina vừa sắp xếp thảo dược vừa cưởi đáp: “Đội trưởng Bramank, chào buổi sáng!”
“Đúng vậy! Đây là thảo dược mà đội trưởng Marco đã xử lý, nhưng hai hôm trước trời mưa, tôi sợ thảo dược bị ẩm mốc, nên đem ra phơi.”
“Ha ha ha ha vậy sao, vậy đúng là phải lo lắng rồi.” Bramank cười rồi ngồi xếp bằng xuống bên cạnh Nina, anh ta nhìn động tác của cô, cũng bắt tay vào giúp đỡ.
Nhìn thấy dáng vẻ có hứng thú của Bramank, Nina cũng rất sẵn lòng nói cho anh ta biết nên phân loại thế nào.
“Những loại này dùng để cầm máu, để ở đây là được… Những loại này dùng để giảm viêm… A đội trưởng Bramank! Lá này không thể bỏ, thứ có tác dụng nhất chính là phần lá này đó!”
Bramank vội vàng dừng lại, hơi ngại ngùng đưa thảo dược suýt nữa bị bẻ gãy trong tay mình cho Nina cứu.
Anh ta nhìn động tác thuần thục của Nina, giọng nói hơi nhớ nhung: “Ha ha ha ha, Marco cũng luôn tự mình xử lý mấy thứ này.”
Động tác của Nina ngừng lại: “Đội trưởng Marco?”
“Đúng vậy, tên đó giỏi nhất là tự mình làm. Trước đây đã…”
Biểu cảm của Bramank trông có vẻ rất bất lực, anh ta đưa tay lấy một loại thảo dược đơn giản, tiếp tục giúp Nina phơi chúng.
Marco? Trước đây?
Nina không kìm được nghiêng đầu qua nhìn Bramank, muốn đợi anh ta nói tiếp.
Nhưng Bramank lại không nhìn cô, lời cũng chỉ nói được một nửa khiến Nina có cảm giác ngứa ngáy trong lòng.
Cô rất muốn hỏi thẳng Bramank chuyện liên quan đến Marco, nhưng tố chất nghề nghiệp đã nói với cô rằng không thể nghe ngóng chuyện của chủ thuê mình.
Không biết gì hết mới là tốt nhất, huống chi bọn họ còn là hải tặc. Cô biết càng nhiều thì càng không phải chuyện tốt.
Cô hiểu tất cả đạo lý này… Nhưng cũng thật sự rất tò mò.
Không chỉ đối với Marco, mà cô rất tò mò với đám hải tặc như bọn họ.
Nina cẩn thận lắc đầu, đèn nén sự tò mò của mình, bắt bản thân tiếp tục công việc trong tay.
Nhưng Bramank lại dường như vì vậy mà nghĩ đến chuyện gì đó, chủ động nói.
“Nina, có cô thật là tốt.”
Nina cảnh giác, nhưng vẫn cẩn thận kìm nén giọng của mình: “Hửm? Ngài nói gì cơ?”
“Ý tôi nói… aiz…” Bramank thở dài: “Sau khi cô đến, Marco nhẹ nhàng hơn nhiều.”
Như máy hát được bật mở, Bramank nói ngày càng trôi chảy.
“Lúc đầu chúng tôi nói tìm thêm vài bác sĩ, cậu ta nói bác sĩ trên thuyền không dễ tìm.”
“Chúng tôi nói rồi cũng sẽ tìm được thôi, cậu ta dù có nói tìm được thì chưa chắc người ta đã đồng ý lên thuyền, cái gì mà thuyền buôn bán, thuyền phiêu lưu, có loại thuyền nào mà không an toàn hơn thuyền hải tặc chúng tôi?”
“Chúng tôi nói vậy bỏ tiền thuê mấy trợ lý giúp đỡ. Cậu ta lại nói đừng kéo người bình thường lên thuyền.”
Bramank nói rồi giang hai tay ra, đôi mắt nhìn Nina tràn đầy sự lên án đối với Marco.
“Cũng không biết cậu ta đang lo lắng cái gì? Dù sao chúng tôi cũng là băng hải tặc hơn một ngàn người, sao có thể chỉ có một mình cậu ta làm bác sĩ được?”
Nghe Bramank nói, Nina đột nhiên hơi hiểu cho anh ta, mặc dù chỉ mới tiếp xúc hơn một tháng nhưng cô cũng lờ mờ cảm nhận được sự “kỳ lạ” của Marco…
Ví dụ như rõ ràng cô là do bọn họ thuê lên thuyền làm việc, nhưng Marco dường như rất ngại để cô làm, luôn bảo cô nghỉ ngơi.
Đương nhiên là một người làm việc dưới trướng anh, Nina cảm thấy một ông chủ như vậy đúng là thiên thần, nhưng đồng thời cũng sẽ cảm thấy không biết phải làm sao.
Dù sao cô cũng lên đây để làm việc kiếm tiền, không thể chỉ nhận tiền mà không làm việc.
Bramank nhìn dáng vẻ suy ngẫm của Nina, tự khẳng định: “Nina, có phải lúc cô giúp cậu ta, tên đó cũng nói để cậu ta tự làm là được!”
Nina cứng người, với phương châm phải nói tốt cho ông chủ của mình, cô nhỏ giọng lên tiếng: “Cũng, vẫn ổn… Chỉ là thường hay bảo tôi đi nghỉ ngơi…”
“Cô xem đi, tôi đã nói mà. Ồ nghe ra thì vẫn phải cảm ơn cô tối hôm đó đã giúp đỡ, nếu không lỡ như xảy ra chuyện gì thật, với tính cách của Marco chắc sẽ phải hối hận cả đời.”
Nina chưa hiểu ra Bramank đang nói đến chuyện gì.
“Tối hôm đó?”
“Tối hôm ở bệnh viện trên đảo Ramune Soda, đúng lúc cô trực đêm đó, cô quên rồi sao?”
Nina vỗ đùi nhớ ra.
Sau khi ở trên thuyền một thời gian, cuộc sống trong bệnh viện giống như là chuyện của kiếp trước vậy, ký ức đã dần trôi xa.
Không ngờ cách lâu như vậy, Bramank lại nhắc lại, nhiều người nhắc đến chuyện này quá khiến cô cảm thấy hơi ngại.
Cô vội xua tay: “Không đâu, hôm đó tôi cũng chẳng giúp được gì nhiều.”
Nhiều nhất là giúp một tay cho Marco đang bận rộn, và chuẩn bị các loại thiết bị trong phòng cấp cứu thôi.
Bramank đột nhiên đưa tay móc một viên kẹo từ trong túi ra đưa cho Nina.
Nina: “?”
Nhìn thấy ánh mắt mong chờ của Bramank, cô chỉ đành mơ màng dỡ vỏ kẹo bỏ vào miệng.
“Thế nào? Mùi vị không tệ chứ!”
“Ừm, chua chua ngọt ngọt. Cảm ơn ngài.”
Lúc này Bramank mới nói: “Gần như cũng bởi vì lần đó, khi Bista nói muốn tìm một trợ lý cho cậu ta, cậu ta mới không nói gì nữa.”
Bramank nói rồi bật cười ha ha: “Ha ha ha ha ha tôi nghe nói cậu ta còn nói với Joz, trước kia đã sống kiểu gì không biết…”
“Nói xấu gì tôi đó?”
Giọng lạnh lẽo của Marco đột nhiên vang lên phía sau hai người.
Nina vội vàng chống người muốn đứng dậy, nhưng bởi vì ngồi quá lâu nên chân hơi tê, trong một lúc khó chịu đến nhe răng trợn mắt.
“Nina, cẩn thận.”
Marco đỡ lấy cùi chỏ của Nina, để cô đứng dựa vào tường, đợi cơn tê dần tan.
“Đội trưởng Marco…”
“Ừm, còn lại để tôi làm cho, cô nghỉ ngơi đi.”
Marco vừa dứt lời, Nina và Bramank cùng nhìn nhau.
Hai người cùng phì cười.
Marco: “…?”
Anh nhìn Nina đang nhịn cười, quay đầu nhìn Bramank một cách không vui.
“Này! Bramank!”
Bramank vội vàng thu lại ý cười, đứng dậy, phủi quần.
“Chúng tôi chẳng nói gì cả.” Anh ta tránh Marco ra, chớp mắt với Nina: “Tôi chỉ muốn nhờ Nina chăm sóc cho bác sĩ bận rộn của chúng ta thôi.”
“Hả?”
Marco nhìn Bramank quay đầu rời đi bằng ánh mắt khó hiểu, sau đó lại quay đầu nhìn Nina.
“Nina, không cần để ý lời anh ta nói. Cô đã giúp tôi rất nhiều rồi.”
Marco nói.
Nhưng Nina vốn không nghe lọt tai, trước mắt cô vẫn hiện lên ánh mắt vui mừng từ tận đáy lòng của Bramank khi rời đi.
Cô ngẩng đầu, nhìn Marco đang nhíu mày bằng ánh mắt phức tạp.
Vào lúc vừa rồi, cô đột nhiên hiểu hàm nghĩa của “người nhà” trong miệng Marco.
“Người nhà” sao…
Ánh mắt của Nina nhìn chằm chằm Marco, nhưng trong đầu lại văng vẳng lời Bramank nói.
Cô không chịu được nhất là lời nhờ vả của “người nhà”.
Bị Nina nhìn như vậy, Marco hơi không tự nhiên, anh vô thức sờ mặt mình xem có dính gì không.
“Nina, sao vậy?”
Nina lắc đầu, gió biển thổi tóc mái cô dính lên mặt, cô vô thức đưa tay vén ra sau.
Cô khôi phục lại tâm trạng, nhẹ giọng nói: “Không có gì, đội trưởng Marco.”
“Đội trưởng Bramank nói rất đúng, nhiệm vụ của tôi là phải chăm sóc cho bác sĩ bận rộn của chúng ta.”
Marco lại nhíu mày: “Không cần nghe lời…”
Lời của anh đột nhiên dừng lại, hơi ngơ ngác nhìn Nina lại ngẩng đầu mỉm cười với anh.
Nina luôn thích nở nụ cười ngọt ngào với bọn họ, nhưng lần này Marco có thể cảm nhận rõ nụ cười này không giống như mọi khi.
“Nina…”
Nhưng Nina đã nhanh chóng lấy lại tinh thầm, khôi phục lại dáng vẻ như trước.
Cô thấy hình như Marco đang ngây người, kỳ lạ hỏi: “Đội trưởng Marco?”
“À, không có gì!”
Marco lùi ra sau, đột nhiên ngồi xổm xuống bắt đầu sắp xếp thảo dược.
“Còn lại để tôi làm cho.”
Nina nhìn Marco thuần thục rải phơi thảo dược, cũng ôm tay ngồi xuống.
“Tại sao không làm cùng nhau?”
“Hả?”
Nina cầm lấy cái khay bên cạnh, bóp thảo dược phía trên: “Tôi muốn làm việc cùng với ngài.”
Nói xong, cô mặc kệ Marco có phản ứng gì, ngồi xuống đất lần nữa, rải đống thảo dược ra.
Một lúc lâu sau, Nina mới có được câu trả lời nhẹ tênh từ Marco.
“…Được.”
…
Sau chuyến lênh đênh trên biển, hòn đảo tiếp theo đã ở ngay trước mắt. Marco đang ngồi xổm trên bậc thang của boong thuyền nhìn khoảng cách từ con thuyền đến đảo.
Anh quay đầu cất cao giọng hét: “Ông già! Sắp cập bến rồi!”
Kỳ lạ là Râu Trắng không đáp lại anh.
Marco quay đầu nhìn mới phát hiện ra Nina đang ngồi trên vai của Joz, giúp Râu Trắng kiểm tra vết thương cũ trên vai.
Vết thương bị tay Nina chạm vào nên ngứa ngáy, Râu Trắng có vẻ muốn né ra sau với vẻ mặt không kiên nhẫn, nhưng cuối cùng vẫn ngồi yên đó không động đậy.
Râu Trắng nói: “Cũng ổn rồi, chỉ là vết thương nhỏ thôi.”
Nina vội ngăn cản: “Thuyền trưởng! Đây sao là vết thương nhỏ được? Bây giờ chỉ cần đến ngày mưa là vết thương cũ trên vai ngài sẽ đau đúng không?”
“Thế thì có sao?”
Râu Trắng trông có vẻ không hề để tâm đến vết thương này, nói đúng hơn là nếu không phải Marco kiên quyết, ông cũng không muốn để Nina kiểm tra theo thường lệ thế này.
“Ông già…” Joz cũng không nhịn được, anh ta nâng luôn chân của Nina lên để cô có thể dễ dàng với tới vai của Râu Trắng hơn.
Thật sự không còn cách nào khác, Râu Trắng dù đang ngồi cũng vẫn rất cao, dù là Joz cũng phải vươn thẳng cánh tay mới đủ cao để nâng Nina lên kiểm tra.
“Ông già! Đã nhìn thấy hòn đảo tiếp theo rồi.” Marco đi đến trước mặt Râu Trắng.
Nghe thấy lời Marco, Râu Trắng mới tỏ ra có chút hứng thú. Ông nhúc nhích, ngồi thẳng người nhìn ra phía xa.
Ông vừa động đã khiến Nina không ngồi vững, cả người lung lay, cô vội vàng bám chặt vào áo choàng của Râu Trắng.
“Cẩn thận.” Joz phía dưới cũng lập tức nâng chân của Nina để cô ngồi lại cho vững.
Trước khi Râu Trắng lên tiếng, Nina đã lập tức bắt lấy từ then chốt, đè Râu Trắng đang chộn rộn lại.
Quả nhiên khi nghe thấy câu này, Râu Trắng chỉ có thể xụ mặt, để mặc Nina tiếp tục kiểm tra vết thương cũ trên vai.
“Ha ha ha ha đúng là Nina giỏi.” Joz không nhịn được lén cười, anh ta lặng lẽ nhìn Marco, nhướng mày với anh.
Nhưng Marco không tiếp lời Joz, anh đang tập trung chờ đợi kết quả kiểm tra từ Nina.
Trước kia Râu Trắng luôn lấy lý do là bọn họ đã quá nhọc lòng nên một mực từ chối, nhưng từ sau khi Nina đến, ông không cách nào nói mấy lời đó với một cô bé nghiêm túc như vậy, ngược lại khiến đám Marco được như mong muốn.
Kết quả kiểm tra đương nhiên không tốt lắm. Nhưng trên thuyền không có đủ thiết bị, Nina chỉ có thể xác định chắc chắn vết thương cũ của Râu Trắng thường xuyên âm ỉ đau.
Mà cũng chỉ có kiểu người quá mức to lớn mạnh mẽ như Râu Trắng mới có thể bị thương thế này mà vẫn như không có chuyện gì, đổi thành người bình thường, ít nhất cũng bị tàn phế mất một bên cánh tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

