“Đón tôi?”
Nina nhìn Marco bằng ánh mắt kỳ lạ.
“Đội trưởng Marco, ngài đã đi tìm tôi sao?”
Marco thầm liếc Joz, rồi mới quay đầu nói: “À, thấy cô lâu quá chưa về nên tôi định đến phiên chợ xem thử.”
Anh hơi ảo não gãi đầu: “Nhưng mà…”
“Nhưng đã bị cưỡng ép ngăn lại ha ha ha ha ha.”
Người nói là Sird, hôm nay khó có khi anh ta không mặc bộ đồng phục đầu bếp màu trắng, chỉ mặc áo sơ mi quần dài thoải mái, ống tay áo cuộn lên đến cùi chỏ, trong tay còn cầm một phần bữa tối tinh xảo.
Sird đặt khay đồ ăn xuống trước mặt Nina, cười nói: “Nina, đói rồi chứ?”
“Cảm ơn ngài, đội trưởng Sird!” Nina vui mừng nhận lấy.
Nói thật đi dạo lâu như vậy, cô đã đói meo từ lâu rồi, lúc này được ăn bữa tối do Sird dày công chuẩn bị thật sự là quá hạnh phúc.
Joz lấy một khay thịt nướng từ hai đồng đội bên cạnh, anh ta cầm một xiên rồi đưa những xiên còn lại cho Marco.
Anh ta vừa cắn thịt vừa hỏi Sird: “Thì ra là bị ngăn cản?”
Sird nhớ lại cảnh tượng lúc đó, không nhịn được cười: “Ha ha ha ha ha suýt nữa đã không ngăn được.”
Hôm nay Sird luôn ở trên thuyền nên nhìn thấy rất rõ. Ban ngày, Nina vừa ra ngoài không bao lâu, sau khi nghe thấy Blenheim nói cô đi vào con đường bên cạnh phiên chợ, Marco đã không ngồi yên được mà muốn đi qua đó.
Anh ta chỉ vào Marco: “Joz, cậu nói xem, Nina cả ngày đều phải lăn lộn với đám đàn ông chúng ta, bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội tự mình dạo phố nghỉ ngơi, cậu ta lại muốn đi làm phiền người ta.”
“Cũng chỉ có Nina mới không thấy cậu phiền.”
Joz nghe thấy thì bật cười ha ha.
Marco: “… Này!”
Nina nghe vậy thì ngẩn ra, cô đột nhiên nhớ ra cách đây không lâu cô từng nói với Marco rằng đây là lần đầu tiên cô rời khỏi quê nhà để đến nơi khác…
Nghĩ vậy, cô lén liếc nhìn Marco nãy giờ không nói được gì.
Marco bị lời của Sird chặn họng, trong một lúc không biết nói gì. Anh chỉ lặng lẽ đưa miếng thịt nướng to trên tay cho Nina bên cạnh.
“Nina: “?”
Nina hoảng hốt: “Đội trưởng Marco, quá nhiều rồi…”
Marco thu tay lại, chọn ra lấy mấy xiên trông có vẻ hơi nhiều để lên khay của Nina, còn lại thì anh với Sird chia nhau ăn.
Thấy Nina cầm khay không biết làm sao, anh bình thản nói: “Ăn không hết thì cứ để đó là được.”
Nina vốn ăn không hết nhiều như vậy, nhưng Marco đã nói vậy rồi, cô cũng ngại từ chối lòng tốt của anh, chỉ đành chọn mấy xiên ít hơn bỏ vào miệng cắn.
Nina thuận tiện trở về chủ đề vừa rồi, cố gắng hết sức bảo vệ ông chủ của mình: “Đội trưởng Sird, đội trưởng Marco chỉ là lo lắng cho tôi thôi.”
Nghĩ một lúc, cô lại quay đầu nhìn Marco, giơ xiên thịt trong tay lên, múa may vài cái.
“Không phiền đâu, nếu ngài đến đón tôi, đó là bất ngờ với tôi mới đúng.”
Đương nhiên là bất ngờ, ban đầu cô vốn đã chuẩn bị tâm lý sẽ phải chịu khổ trước khi bước lên con thuyền hải tặc này.
Có thể gặp được chủ thuê như băng hải tặc Râu Trắng đã là bất ngờ quá lớn với cô rồi.
Huống chi bác sĩ mà cô phục vụ còn là Marco!
Nếu tất cả chủ thuê hoặc bệnh nhân đều giống như Marco, vậy đời này của cô chắc chắn sẽ ngập! tràn! ánh! sáng!
Ánh mắt Nina quá nóng bỏng khiến Marco vừa chạm vào mắt cô đã tự giác quay đầu đi.
Marco không đáp lại lời của Nina.
Tay anh sờ ống quần, đúng lúc nhìn thấy thanh củi bên chân nên nhặt lên, ném vào trong đống lửa rồi phủi bụi trên tay, nghiêng đầu nhìn Nina.
Giọng điệu của anh có vẻ hơi tuỳ ý: “Nina.”
“Dạ?”
“Bây giờ, bây giờ trên đảo vẫn còn băng hải tặc khác, cô ra ngoài nhớ cẩn thận.”
Hải tặc?
Nina cảnh giác: “Nếu tôi muốn ra ngoài nhất định sẽ nói trước với ngài!”
Marco cười: “Không sao, tôi có thể cùng…”
Một tiếng vỗ tay “bốp” cắt ngang lời Marco.
“À đúng rồi, hải tặc! Lúc vừa cập bến, Izo đã mang lệnh treo thưởng của bọn họ đến, hình như là mấy người mới đúng không?”
Nghe thấy Marco nói đến hải tặc, Joz vỗ tay, chợt nhớ ra.
Anh ta quay đầu nhìn Marco: “Lệnh treo thưởng đâu rồi?”
Marco lắc đầu: “Phần của tôi đang ở trên thuyền.”
Vẻ mặt của Sird cũng bắt đầu hơi kỳ lạ: “Băng hải tặc? Izo?”
Cả ngày hôm nay anh ta đều ở trên thuyền, nhưng đâu có nghe nói về chuyện băng hải tặc.
Joz: “Lúc mới cập bến, Izo đã đến nói với ông già.”
Sird gãi đầu: “… Nói với ông già?”
“Đúng vậy, lúc đó cậu không ở đó nên vẫn chưa nói với cậu…” Marco đột nhiên đứng dậy: “Tôi lên thuyền lấy lệnh treo thưởng.”
Marco nói rồi nhìn Nina, sau đó quay đầu chuẩn bị đi xuống núi.
Đợi đã, lên thuyền?
Nina nhìn bóng lưng của anh, đột nhiên nhớ ra nơi này cách con thuyền rất xa, giờ này anh đi thì không phải đến tận nửa đêm mới về tới sao?
Một giây sau, đôi cánh khổng lồ có đốm lửa hiện ra trước mặt cô.
Marco biến thành Phượng hoàng màu xanh lam, vỗ cánh hai cái, ngọn gió thổi qua khiến đống lửa rung rinh.
“Tôi sẽ về nhanh thôi.”
Sird vẫy tay với anh: “Ờ! Thuận tiện đem hai thùng rượu qua đây nhé, ở quầy bar của nhà ăn ấy!”
Phượng hoàng cất cánh bay lên cao, cái đuôi xinh đẹp vẽ ra một đường cong trong không trung.
Không biết có phải vì đúng lúc cọ trúng hay không mà đốm lửa xanh rải rác tản quanh chân Nina khiến cô thấy rất ấm.
Nina hơi ngơ ngác nhìn đốm lửa xanh quanh chân, rồi lại ngẩng đầu nhìn Marco đã bay xa.
“Ơ?”
“Sao vậy, Nina?”
“Đội trưởng Sird!” Nina chỉ về hướng Marco: “Đội, đội trưởng Marco, biến thành Phượng hoàng rồi!”
“Phượng hoàng! Còn lớn như vậy!”
Lần này đến lượt Sird ngẩn ra.
“Năng lực của Trái ác quỷ của Marco chính là Phượng hoàng. Cậu ấy chưa từng nói với cô sao?”
“Phượng hoàng” đó, cô chỉ từng nhìn thấy con vật đó trong truyền thuyết.
Nina cảm thấy thế giới quan của mình ngày càng sụp đổ theo thời gian lên thuyền càng lâu.
Cô lại quay đầu nhìn, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, bóng dáng của Marco đã biến mất không thấy dấu vết. Hoàn toàn không giống như dáng vẻ như bị vắt kiệt sức của cô lúc leo lên trên đây.
Vốn tưởng rằng mình đã bắt đầu hiểu thế giới của hải tặc rồi, nhưng bây giờ xem ra dường như cô vốn chưa từng biết đến thế giới này.
Phượng hoàng, Marco, hải tặc…
Đúng là những từ ngữ rất xa vời.
Nina gõ đầu mình, bắt mình phải tỉnh táo lại, đừng nghĩ đến những chuyện khác trong lúc làm việc.
Hơn nữa chỉ là Trái ác quỷ thôi mà, không phải Bramank cũng là người sử dụng năng lực Trái ác quỷ đó sao? Chẳng có gì mà cô phải lấy làm lạ cả!
“Nina, cô nhìn này.”
Joz đột nhiên gọi khiến cô bỗng chốc hoàn hồn.
Cô quay đầu qua nhìn Joz.
Bỗng nhiên có kim cương toả sáng trong đống lửa khiến Nina chói mắt, khi nhìn kỹ lại, đó là cánh tay của Joz.
Nina: “?”
“Ha ha ha ha ha tôi là người kim cương vì đã ăn trái Kira Kira no Mi.”
Nina ngơ ngác: “Kim, kim cương?”
“Đúng, kim cương.”
Nina kinh ngạc: “Kim cương!”
“Ừm, kim cương.”
Nina lập tức để khay đồ ăn xuống, nhích mông qua chọc vài cái lên cánh tay của Joz.
Quả nhiên là cảm giác vô cùng cứng cáp, hơn nữa cánh tay biến thành kim cương còn rất lấp lánh trong suốt.
Ông trời ơi! Kim cương! Thế mà lại có người có thể biến thành kim cương!
Trong đầu Nina bỗng chốc loé lên rất nhiều suy nghĩ nguy hiểm, nhưng đã bị cô gạt đi từng cái một.
Cô đột nhiên hỏi: “Đội trưởng Joz, vậy nước mắt của ngài cũng có thể biến thành kim cương sao?”
Joz: “?”
Anh ta lắc đầu: “Đương nhiên là không thể.”
Nina thở dài đầy tiếc nuối: “Vậy sao? Thật đáng tiếc.”
Joz: “…”
Sird bật cười ha ha: “Nina, cô thích kim cương sao?”
Nina do dự một lúc, vẫn kiên định gật đầu: “Thích.”
Kim cương, đá quý, vàng, châu báu đều được, cô không kén chọn.
Joz ồm ồm nói: “Này này này, bộ phận trên người tôi không lấy ra được đâu.”
“Ha ha ha ha ha cũng đâu có chặt cánh tay của cậu!”
“Chặt xuống rồi cũng đâu biến thành kim cương được.”
Hai người cãi nhau om sòm về chủ đề “kim cương”, sau đó nhìn nhau rồi cùng bật cười, cầm lấy ly rượu uống cạn.
Đang cười, Sird đột nhiên nhớ đến chuyện gì đó, dừng lại: “Joz, Marco về đó làm gì vậy?”
“Lấy lệnh treo thưởng.”
“Lệnh treo thưởng chỉ có mình cậu ta có thôi sao?”
“Chỗ Izo và chỗ ông già cũng có mà.”
Sird: “… ?”
Joz: “… ?”
Hai người không hẹn mà cùng nhìn về phía bến thuyền.
Nina không hiểu gì, thấy dáng vẻ của bọn họ, cô cẩn thận hỏi: “Xin hỏi, có chuyện gì sao?”
Sird vỗ đầu mình: “Không có gì, có lẽ hôm nay uống nhiều quá nên không tỉnh táo lắm.”
…
Nhân lúc Marco không ở đây, Sird và Joz uống quá chén bắt đầu mặc sức kể về những chuyện lúc nhỏ của Marco, nói mãi rồi lại nói về chuyện nhiều năm trước.
Mặc dù Nina cũng rất có hứng thú, nhưng cô cảm thấy nghe mấy chuyện này hình như không hay lắm nên muốn tránh đi.
Nhưng hai tên kia lại không hề có ý định tránh né cô, ngược lại còn bắt cô phải đáp lại khi liên tục hỏi “Cô nói đúng không”, “Có phải hay không”.
Thậm chí bởi vì nói quá hăng say nên thu hút cả sự chú ý của những đội trưởng và đội viên khác.
Nina bị bọn họ đẩy vào vòng trong, muốn đi ra cũng không được, chỉ có thể cuộn người ngồi trên vách đá, yên lặng lắng nghe.
May mà cứu tinh trở về rất nhanh.
“Rầm” một tiếng, hai thùng rượu bị ném vào vị trí chính giữa, cắt ngang bầu không khí hừng hực lửa của bọn họ.
“Ồ! Marco về rồi!”
“Đội trưởng Marco! Mau đến đây!”
“Marco ngồi đây này!”
Marco đứng trong ngọn lửa biến về hình người, một tay đưa lệnh treo trưởng cho Sird, một tay vẩy ra một tấm thảm len.
Đắp lên chân của Nina.
Nina: “? Đội trưởng Marco?”
“Buổi tối nhiệt độ sẽ xuống thấp.”
Tấm thảm trên chân rất mềm, cộng với sự ấm áp đến từ đống lửa khiến cả người Nina thoải mái hơn nhiều.
“Cảm ơn ngài, ngài thật tốt!”
“… Ừm.”
Trong thời gian này Marco đã nghe Nina nói cảm ơn rất nhiều lần, cuối cùng cũng có thể bình thản đón nhận.
“Không ăn nổi nữa à?”
Anh đi đến bên cạnh Nina, chỉ vào mấy xiên thịt để trên khay của cô, sau khi cô gật đầu, anh cầm lấy mấy xiên thịt để lên đống lửa nướng lại, sau đó ăn hết.
Vừa quay đầu đã nhận thấy ánh mắt khác thường của Sird và Joz.
“? Sao vậy?” Marco kỳ lạ hỏi.
Joz lắc đầu: “Chậc.”
Marco: “?”
Sird lắc lệnh treo thưởng trong tay: “Trở về lâu như vậy, chắc chắn là lệnh treo thưởng rất khó tìm. Vất vả cho cậu phải “cố tình” qua đó lấy về đây.”
Marco: “…”
Sird đột nhiên áp sát, đè thấp giọng, nói với vẻ không có ý tốt: “Marco, thực ra tôi cũng thấy hơi lạnh.”
Marco liếc anh ta: “Quay người lại, cậu có thể sưởi ấm lửa nguyên đêm, không đủ lửa thì cậu cứ thêm củi.”
Nói rồi đầu ngón tay của anh nhóm lên một ngọn lửa xanh.
“Ha ha ha ha ha ha!” Có được câu trả lời bực bội của anh, Sird cũng không để bụng, ngược lại còn vỗ vai Joz cười không ngừng được.
Nhưng mới cười không bao lâu thì nghe thấy tiếng ho khan của Marco. Những người xung quanh đều yên tĩnh lại.
“Được rồi, tôi mới đi tìm ông già.”
“Tiếp theo bàn chuyện chính.”
“Có thể có người muốn gây sự với chúng ta.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

