Băng hải tặc Râu Trắng có kinh nghiệm đi biển phong phú, cho dù gặp phải chuyện có tỷ lệ rất nhỏ là núi lửa dưới đáy biển phun trào, bọn họ vẫn có thể nhanh chóng khôi phục trạng thái.
Sau khoảng thời gian hỗn loạn, hiện tại Mobidick đã trở về đúng quỹ đạo của mình.
Trên thuyền chỉ có mấy đội viên bị phỏng ở mức độ khác nhau, nhưng có ngọn lửa của Marco kiềm chế vết thương nên không ai có vấn đề gì cả.
Nina cầm hộp y tế, theo Marco lên boong thuyền xử lý cho những người bị thương.
“Được rồi, thời gian này nhớ chú ý đừng để đụng nước.”
“À, được… được rồi.”
Lúc các thuyền viên đối mặt với Nina có chút câu nệ, anh ta cố gắng duy trì nụ cười cứng đờ, gật đầu với cô.
“Cảm ơn, cô Nina!”
Nina cảm thấy đám người này thật thú vị, rõ ràng đều là hải tặc nhưng lại cảm thấy ngượng ngùng khi được một y tá nhỏ như cô xử lý vết thương.
Nhưng cũng có thể bởi vì cô là người ngoài chăng?
Ánh mắt của cô liếc Marco bên cạnh.
Lúc này Marco đang ngồi xổm nói gì đó với mấy đội trưởng, tay còn múa may gì đó, nói xong đột nhiên bật cười.
Cô nhìn thấy sau khi Joz cao to vỗ vai Marco thì quay đầu hươ tay với Namur, sau đó chỉ ngón tay về phía thuốc trị phỏng mà Nina đã điều chế.
Một giây sau, mấy đội trưởng đều cùng nhìn về phía cô.
Nina cảnh giác: “…?”
Nhưng rất nhanh, ánh mắt của bọn họ đã bị chặn lại bởi Marco đột nhiên đứng lên.
Marco một tay để trong túi, một tay ấn đầu người bên cạnh, đẩy ánh mắt của anh ta về.
Từ bóng lưng của anh, Nina cũng không biết bọn họ muốn làm gì. Nhưng không còn bị mấy đội trưởng nhỉn, cô thấy dễ chịu hơn nhiều.
Cô mau chóng cúi đầu xử lý xong cho người bị thương cuối cùng, sau đó thu dọn sạch sẽ mọi thứ xung quanh như trước.
Cùng lúc này, Marco cũng đã nói xong chuyện chính với người xung quanh, đang đi về phía cô.
“Đi thôi, Nina, đói rồi đúng không?”
Từ lúc sáng sớm thức dậy đến giờ bọn họ vẫn chưa ăn gì, đã bụng đói cồn cào từ lâu rồi. Nhưng có lẽ là vì đói quá độ, lúc này ngược lại Nina cảm thấy vẫn ổn.
Cô nhanh chóng liếc nhìn những thứ đồ vẫn chưa sắp xếp xong bên chân, muốn làm xong việc rồi mới đi ăn sau.
“Đội trưởng Marco, tôi vẫn ổn…”
Marco ấn vai cô, cắt ngang lời cô: “Đi thôi, Nina, mọi người đều đang đợi chúng ta đó.”
Mọi người, đợi “bọn họ”?
Nina nghiêng đầu qua nhìn sau lưng Marco. Quả nhiên rất nhiều người đều đang đứng ở phía bên kia, gãi đầu nhìn bọn họ.
Phát hiện Nina đang nhìn, có mấy người nhiệt tình vẫy tay với cô, có mấy người hình như cảm thấy bị bắt quả tang nên lúc thì sờ quần, lúc thì nhìn qua nhìn lại, tỏ vẻ tay chân bận rộn.
“Đội trưởng Marco?” Nina có cảm giác kỳ lạ khó nói, cô liếc Marco.
“Hửm?”
“Tôi cùng các anh đến nhà ăn ăn sao?”
“Đúng vậy.” Marco trả lời một cách hiển nhiên, rồi nghĩ lại: “Đương nhiên nếu cô muốn một mình yên tĩnh thì cũng không sao.”
Marco nói xong thì quan sát biểu cảm của Nina.
Anh thấy rõ ràng cô hơi do dự, sau đó hỏi anh: “Tôi có thể đi cùng sao?”
Lúc này Marco mới thở phào: “Ha ha ha ha đó là chuyện tốt nhất.”
…
Mấy ngày sau đó, Mobidick cùng mấy lỗ đen nhỏ vì bị lửa cháy tiếp tục di chuyển trên Đại Hải Trình.
Nghe Marco nói, bọn họ vốn không định dừng lại ở hòn đảo tiếp theo, nhưng lần này không thể không cập vào để sửa thuyền, hiện tại cách hòn đảo tiếp theo còn khoảng ba đến năm ngày.
Nina nghe thấy câu lời, khó tránh thấy hơi phấn khích, cả người đều vui đến nở hoa.
Marco thấy dáng vẻ của cô cũng không nhịn được cười: “Rất vui sao?”
“Rất vui!” Nina trả lời một cách dứt khoát: “Đây là lần đầu tiên tôi rời khỏi quê nhà đến một hòn đảo khác đấy.”
Marco ngẩn ra.
Anh bỗng thu nụ cười lại. Nina không giống như đám người luôn sống trên biển như bọn họ, trên vùng biển mênh mông này, đa số đều là những người mà cả đời cũng sẽ không rời khỏi hòn đảo quê hương của mình.
Vì vậy chiếc thuyền của bọn họ là phương tiện duy nhất có thể đưa Nina tiếp xúc với thế giới bên ngoài.
Anh đột nhiên nhớ đến trước đó vô tình nhìn thấy quyển sổ ghi chú của Nina, viết linh cảm lắp đặt gì đó.
Anh nhớ mang máng là cô viết mấy câu như [Phải có bàn làm việc như Marco], [Phải có kệ sách giống như của Marco]…
[giống của Marco]…
Nina vội trả lời: “Đúng vậy, sau khi tôi xem xong thì để lại rồi. À, đúng rồi, mấy cuốn mà ngài xem gần đây đều ở trên bàn làm việc của ngài, ba cuốn đã xem xong mấy hôm trước thì tôi để lại rồi.”
“Ở trên ngăn thứ ba của kệ sách.”
Nina hỏi với vẻ không chắc chắn: “Tôi để sai chỗ sao?”
Ngón tay của Marco ma sát từng chút trên gáy sách.
Anh ngừng lại, cười nói: “Không phải, tôi còn phải cảm ơn cô đã giúp tôi dọn dẹp nữa kìa.”
Đâu chỉ xem xong rồi để trở về, mà là sau khi xem xong, cô để lại đống sách y trở về vị trí ban đầu của từng cuốn theo thói quen của anh, gần như là rút từ đâu thì để lại vào đó.
Marco ngừng lại, tìm ở một góc theo trí nhớ, cuối cùng lấy một cuốn sách ra, bìa sách đã hơi mờ, hình như là [Cuộc phiêu lưu của XXX].
“Nina, sau này chúng ta còn phải đến rất nhiều hòn đảo, nếu cô có hứng thú thì có thể đọc thử mấy cuốn này.”
Nina tò mò nhận lấy quyển sách cũ, quyển sách nặng trịch, bên trên còn hơi bụi, cô cảm thấy có lẽ quyển sách này còn lớn tuổi hơn cả mình.
“Bên kia vẫn còn rất nhiều.”
Nina ngẩn ra: “Tôi có thể xem những quyển đó sao?”
“Có gì mà không thể?”
Nina vẫn luôn giữ vững phương châm không được đụng vào những món đồ ngoài phạm vi công việc, vì vậy ngoại trừ vài quyển sách y ra thì cô chưa từng đụng vào quyển nào trên kệ sách của Marco cả.
Dù sao cô biết có những người thích kẹp đồ quan trọng vào trong sách, ví dụ như ảnh của người yêu, hoặc ví dụ như tờ giấy ghi mật khẩu, hay là những thứ khác. Nếu cô không cẩn thận mở ra nhìn thấy thì sẽ rất phiền phức.
Thậm chí cô còn sợ làm lộn xộn đồ của Marco, đến trật tự của những quyển sách cũng chưa từng thay đổi.
Nhưng bây giờ Marco đã tỏ thái độ, Nina mới cẩn thận lật xem trang sách, muốn đọc sơ qua.
Vừa đọc cô mới phát hiện quyển sách này không giống với những quyển sách cô từng đọc trước kia, có thể nói là một thế giới hoàn toàn khác.
“Nina.”
Nghe thấy giọng của Marco, Nina mới hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn anh.
“Dạ?”
Marco nhìn vào mắt của Nina, nghiêm túc nói: “Cô có thể xem tất cả mọi thứ ở đây.”
…
Sau khi được sự cho phép của Marco, bây giờ nơi mà Nina ở lại nhiều nhất chính là phòng y tế. Trong thời gian nghỉ ngơi sau khi đã hoàn thành công việc, cô gần như không bỏ sót giây nào mà tìm những thứ đồ thú vị.
Trên đảo Ramune Soda đương nhiên cũng có rất nhiều sách, nhưng sách trên đảo làm sao so được với những quyển sách được sưu tầm trên con thuyền quanh năm lênh đênh trên biển thế này?
Vì để cảm ơn Marco, cũng vì để thuận tiện cho công việc của mình, từ sau ngày hôm đó, Nina đã chủ động tăng thêm một phần việc cho mình.
Sợ mình sẽ lại xuất hiện tình trạng phải tìm phương thuốc đến say sóng, cô lật xem ghi chép của Marco, bao gồm cả ghi chép trên sách y của anh, chép hết tất cả phương thuốc lại thành từng tờ giấy trắng, dự định sau khi chép xong hết sẽ phân loại rồi đóng thành sổ.
Bởi vì việc này, cảnh tượng trong phòng y tế từ Nina đứng sau lưng Marco nhìn anh biến thành Marco kéo ghế ngồi bên cạnh Nina nhìn cô.
Marco khoanh tay nhìn cô cúi đầu nghiêm túc chép phương thuốc, bên tay cô hiện tại cũng đã chất rất nhiều tờ.
Anh tiện tay rút một tờ ra xem, nét chữ trên đó rất rõ ràng, loại thuốc và liều thuốc cũng được ghi chú rõ ràng, dễ nhìn hơn so với chen chúc trong một quyển sổ nhiều.
Thấy Nina một lúc lại lật quyển này, một lúc lại lật quyển kia, tìm xem có nội dung nào bỏ sót không, Marco đột nhiên thấy hơi xấu hổ.
“Nina, tài liệu của tôi chưa từng sắp xếp nên rất loạn, vất vả cho cô rồi.”
Anh bỏ tờ giấy trong tay xuống, để ngay ngắn cùng những tờ Nina đã chép.
Nina đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn anh: “Chỉ vì ngài có việc quan trọng hơn cần phải làm thôi.”
Cô nở nụ cười để lộ răng: “Mấy chuyện nhỏ này cứ giao cho tôi là được. Dù sao công việc của tôi chính là giúp công việc của ngài nhẹ nhàng hơn mà.”
Hơn nữa làm xong mấy thứ này rồi, công việc sau này của cô cũng sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.
Marco bỗng nhìn chằm chằm Nina, không nói gì.
Nina bóp cổ tay hơi đau nhức, cúi đầu tiếp tục hoàn thành công việc trong tay.
“Cốc cốc…”
Tiếng gõ cửa vang lên, hai người không hẹn mà cùng nhìn qua.
“Marco, Nina, đừng ở mãi trong này, mau ra ngoài xem đi.” Đội trưởng của tiểu đội 6 Bramank đứng trước cửa, phấn khích chỉ lên boong thuyền.
Bình thường Bramank không hay đi lại, vì vậy Nina cũng chẳng mấy khi gặp anh ta, càng đừng nói là thấy anh ta chủ động đến phòng y tế tìm bọn họ.
“Bramank? Sao vậy?”
Marco cầm đống tài liệu trong tay mình lên, dựa lên bàn phẩy phẩy, bỏ vào ngăn kéo bên cạnh Nina rồi mới đứng dậy nhìn Bramank.
Nhìn thấy động tác của Marco, Nina do dự không biết có nên đứng lên không, nhưng chân cô vừa nhúc nhích, bả vai đã bị anh đè lại.
Cô bị ấn trở về.
Nina nhìn bàn tay trên vai mình, lại thuận theo đó mà nhìn Marco.
Nhưng Marco dường như chỉ muốn mượn vai Nina để chống đỡ, chỉ chạm một cái rồi lại bỏ tay vào túi.
Nina hơi hoang mang nhìn bóng lưng của Marco, trong một lúc không biết mình nên ngheo lời Bramank đứng lên đi qua xem, hay nên tiếp tục công việc trong tay.
Nhưng cô đã nhanh chóng biết nên làm gì.
Bởi vì Marco đột nhiên bật cười quay đầu vẫy tay với cô.
“Ha ha ha ha Nina mau qua đây.”
Bramank cũng quay đầu qua: “Nina, qua đây!”
Nina vội xếp đồ trong tay mình vào ngăn kéo, bước nhanh qua.
Hai người tránh ra để chừa chỗ trước cửa cho Nina, để cô có thể nhìn thấy rõ ràng cảnh tượng trên boong thuyền.
“Ha ha ha ha ha tôi thắng rồi! Joz!”
“Nếu không phải tôi một đấm đánh chết nó, anh có thể thuận lợi câu lên sao?”
“Nếu không phải tôi đi câu, con vịt cạn như anh có thể đánh được nó sao?”
“A a a đội trưởng Joz, chúng tôi vẫn còn trên thuyền đó!”
“Đội, đội trưởng Harta! Kiếm của ngài! Cẩn thận kiếm của ngài!”
Nina vừa thò đầu ra đã nhìn thấy hai đội trưởng suýt nữa đã lau vào đánh nhau trên boong thuyền, mà bên cạnh bọn họ là một thứ khổng lồ chiếm hơn nửa boong thuyền, đó là trâu? Hay là cá nhỉ?
Nói chung là con vật khổng lồ đó vẫn còn sống, đang giãy đành đạch trên boong thuyền, vẫy cái đuôi to lớn khoẻ mạnh của nó.
Nó vừa vẫy đuôi đã khiến những thuyền viên đứng gần đều ngã ngửa xuống đất, thậm chí cả con thuyền hình như cũng bắt đầu lắc lư.
Nina đứng không vững, vội vàng lướt qua bóng lưng của Marco, nắm lấy khung cửa bên cạnh.
Sau đó trên thuyền phát ra tiếng hét.
“Ưm a!”
“Nó đang nhúc nhích! Cách xa chút!”
Marco bắt lấy cùi chỏ Nina giúp cô đứng vững, quay đầu hét lên với bên kia: “Này! Cẩn thận chút! Các cậu đấy!”
Bramank bên cạnh thấy vậy, đột nhiên từ dưới cằm lấy ra một cây búa khổng lồ còn lớn hơn hơn người anh ta, đập lên đầu con vật kỳ lạ đó.
“Rầm” một tiếng, boong thuyền yên tĩnh lại, thuyền cũng dần ổn định lại.
“Woa woa woa woa đội trưởng Bramank!”
“Cú đánh thật tuyệt, đội trưởng Bramank!”
“Ha ha ha ha ha, xử lý xong rồi.”
Bramank đứng bên cạnh mắt của con cá đó, nhìn tròng mắt nó xoay vòng, đắc ý giơ ngón tay cái lên với đám Joz.
“Hôm nay có bữa ăn thịnh soạn rồi ha ha ha ha ha.”
“Tôi nhớ con này rất đậm vị thịt bò a a a, aiz, các cậu xem trên lưng nó còn treo vỏ ốc kìa.”
“Này cậu đừng đến gần quá, coi chừng nó dùng đuôi quất cậu đấy!”
Mấy thuyền viên không kìm lòng được, vây quanh con cá bắt đầu suy nghĩ xem nên chế biến thế nào.
Bramank cất lại búa trào trong cái túi phía dưới cằm, anh ta vừa quay đầu, đúng lúc nhìn thấy Nina đang ngơ ngác đứng sau Marco nhìn chằm chằm anh ta.
“? Nina?”
Marco cũng quay đầu nhìn Nina ở sau lưng.
Anh giải thích: “Ha ha ha, cái đó sao, đó là cá đấu bò, nói chung là một loại cá, ừm, có mùi vị của thịt bò? Hương vị rất ngon, nhưng bởi vì hình dáng quá lớn nên bình thường chẳng mấy khi câu được, rất hiếm có đó.”
Cũng bởi vì hiếm thấy nên sau khi Bramank nhìn thấy mới muốn bảo Nina đi ra nhìn trước khi nó được đưa đi xử lý.
Nhưng Marco nhanh chóng phát hiện sự chú ý của Nina vốn không nằm trên con cá.
Cô đang nhìn Bramank.
“Nina?”
Nina hoàn hồn, nhìn Marco, sờ cằm của mình, nói: “Đội trưởng Marco, ngài có nhìn thấy không?”
“Nhìn thấy cái gì?”
“Cằm của đội trưởng Bramank có thể rút ra một cái búa khổng lồ!”
Marco: “… ?”
Nina lại nhìn qua, do dự hỏi: “Là tôi nhìn nhầm sao?”
Marco xoa trán mình: “Không phải, đó là… Trái ác quỷ, Bramank là người sử dụng năng lực của trái Poke Poke no Mi.”
Anh dùng tay miêu tả vị trí dưới cằm: “Nơi này, có một cái túi đựng đồ.”
Nina kinh ngạc.
Sau đó cô cố gắng ép mình phải bình tĩnh lại.
Cho dù Trái ác quỷ rất hiếm có, nhưng bây giờ cô đang ở trên một con thuyền hải tặc, đương nhiên sẽ có những người sử dụng đủ loại năng lực kỳ lạ.
Cô không nên làm quá lên như vậy, hơn nữa không phải bản thân Marco cũng chính là người sử dụng năng lực của Trái ác quỷ đấy sao?
“Đội trưởng Marco, cô Nina!”
Nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng hét, hai người cùng nhìn qua, trước mặt là mấy thuyền viên đang lôi con cá bằng dây thừng.
“Các anh làm gì vậy?”
“Đi thôi, sắp tới giờ cơm rồi!”
“Hôm nay sẽ có một bữa thịnh soạn đó!”
“Cô Nina, đội trưởng Sird nói sẽ trổ tài một bữa, mau đến đây, chúng ta tìm vị trí đẹp để ngồi trước nào!”
Mấy người cùng đi qua một cách mong đợi, gọi Nina cùng đến nhà ăn.
Nina vô thức nhìn Marco, đúng lúc chạm vào ánh mắt anh đang nhìn cô.
Nhưng vào khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Marco đột nhiên quay đầu đi.
Nina: “?”
“Đi, đi thôi, Nina.”
“Dạ!”
Nina thu tầm mắt lại, đôi mắt liếc con cá phía sau bọn họ, khoé mắt nhìn thấy phía sau mình bỗng có thêm rất nhiều hải tặc, bọn họ đều chuẩn bị cùng theo vào nhà ăn.
Cô nhìn xung quanh một cách kỳ lạ, lại nhìn ra sau, lúc này mới phát hiện mình đang đi chính giữa đám hải tặc.
Trong lòng Nina bỗng có cảm giác rất kỳ lạ.
Nói thế nào nhỉ? Cảm giác như cô đã được hải tặc trên con thuyền này tiếp nhận?
Mặc dù một người bình thường phụng sự việc công thì có gì để hải tặc tiếp nhận, cách nói này thật sự rất kỳ cục, nhưng mà…
Nina nở nụ cười, đi theo bước chân của bọn họ đến nhà ăn.
Cô cảm thấy hình như như vậy cũng không tệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)