“Nhanh lên! Tỉnh dậy đi!”
“Namur! Namur đâu rồi?”
“Ngọn lửa sắp bay qua đây rồi, mau dập lửa!”
Ngoài khoang thuyền, tiếng la hét và tiếng bước chân ngày càng vang dội.
Một loạt tình huống này xảy ra quá đột ngột khiến Nina hơi hoang mang, không biết đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết mình nên làm gì.
Một mình cô bị bỏ lại trong phòng y tế, tiếng ồn ào khiến cô không nhịn được muốn ra ngoài xem thử, nhưng lại ngại lời dặn “Đừng ra ngoài” của Marco.
Vì vậy bây giờ cô chỉ có thể luống cuống đứng trong phòng y tế, cẩn thận nghe ngóng tiếng động bên ngoài.
Nhưng những lời bên ngoài có chẳng có giá trị gì, không có gì ngoài mấy chữ “trời bốc cháy”, “nước” này nọ.
Nhưng thông qua mấy chữ ngắn ngủi này, Nina cũng đoán được sơ sơ, có lẽ một đám cháy một nhiên bùng phát trên bầu trời bên ngoài, nên mọi đều đang dập lửa đúng không.
Vậy thì có một vấn đề, tại sao bầu trời lại cháy được?
Dù là đột nhiên trời mưa, tuyết rơi, mưa đá, thậm chí là mưa ếch, Nina cũng cảm thấy có thể hiểu được, dù sao đây cũng là biển cả nên khó có thể dò đoán được khí hậu sẽ thay đổi thế nào.
Nhưng bầu trời lại cháy.
Một tiếng “rầm” vang lên như có vật gì đó đập lên cửa phòng y tế khiến Nina giật cả mình.
Cô vội lùi ra sau, cảnh giác nhìn chằm chằm cửa phòng.
Ngoài cửa vang lên tiếng mắng chửi của các thuyền viên.
“Chết tiệt, rốt cuộc là lửa #@%, đến @% !”
“Nước đâu! Nước!”
“Đừng đến gần khoang thuyền!”
Bên ngoài lại không ngừng vang lên tiếng hét của các thuyền viên, giọng nói rất mơ hồ, Nina không nghe rõ bọn họ đang hét cái gì, nhưng cũng không khó đoán bọn họ đang lo lắng vì chữa cháy.
Chữa cháy…?
Cháy…
Đợi đã, thuốc!
Nina đột nhiên hoàn hồn, lập tức xoay người vịn vào bàn làm việc của Marco.
Rất nhiều phần bột thuốc cầm máu đã được điều chế xong để trên đó, bột thuốc đã phân loại còn lại trên bàn bởi vì sự rung lắc vừa rồi nên có một ít đã rơi vãi ra ngoài.
Nina vội vàng lật tìm tủ thuốc, lấy mấy bình thuốc trống ra, đựng bột thuốc không dễ gì mới nghiền nát xong vào trong, để tránh một lát trong lúc hoảng loạn tất cả bột thuốc bị trộn lẫn, vậy thì sẽ rất khó tách ra.
Bây giờ con thuyền vẫn đang di chuyển trên biển, cũng không biết không bao giờ mới có thể đến hòn đảo tiếp theo, số thuốc này không thể lãng phí dù chỉ một gram.
Thân thuyền hơi tròng trành, cộng thêm nhiều người đi qua lại quá nhanh khiến Nina lại bắt đầu cảm thấy hơi say sóng, lồng ngực truyền đến cảm giác buồn nôn.
Cô vịn vào bàn làm việc, cố gắng bình tĩnh, tiếp tục dọn hết tất cả thuốc trên mặt bàn.
Đột nhiên giọng nói quen thuộc của Marco vang lên ở trước cửa: “Này! Mấy cậu qua bên đó chữa cháy!”
Sau đó là tiếng “ào ào”, là tiếng nước dội vào ván cửa.
Ván cửa?
Trước cửa phòng y tế cũng bị cháy rồi sao?
Đội tác của Nina càng nhanh và vội vàng hơn, rồi cầm lấy chiếc khăn lúc nãy đắp mắt cho Marco, nhúng đầy nước xông đến trước cửa, muốn dùng khăn ướt dập tắt ngọn lửa.
Nhưng rất kỳ lạ, từ bên trong nhìn ra, ngoài cửa không hề có dấu vết bị cháy.
Nina đưa tay ra cảm nhận, cũng không thấy nóng, ngược lại còn vị bị dội nước mà khe cửa thoáng có nước tràn vào.
“Ào ào…”
Tiếng dội nước đột ngột khiến Nina giật mình.
Chân cô dừng lại, lúc này mới phát hiện người ngoài cửa đang liên tục dội nước lên cửa.
Tiếng dội nước không ngừng vang lên, ván cửa của cả phòng y tế nhanh chóng bị nước dội ướt, vị mặn của nước biển xộc vào theo khe cửa.
Lúc này, có ai đó gọi Marco từ xa: “Marco! Lên đây giúp!”
“Được, tới đây!”
Tiếng dội nước cũng ngừng lại.
Tiếng bước chân ngoài cửa vang lên rồi dừng lại.
Vào lúc Nina tưởng rằng Marco dừng trước cửa là để đi vào, đột nhiên trước cửa vang lên một tràn tiếng gió kịch liệt, sức gió rất mạnh, cơn gió còn sót lại lách vào từ khe cửa.
Gió cuốn theo những giọt nước đang rơi tí tách trên ván cửa, thuận theo khe cửa chảy vào trong phòng y tế, từng chút thấm ướt mũi giày của Nina đang đứng ngay trước cửa.
Nina vội vàng lùi ra sau.
Nhưng tiếng gió nhanh chóng đi xa, nước cũng lui về theo khe cửa, trước cửa cũng yên tĩnh trở lại.
Nina nhìn cánh cửa, đột nhiên nghĩ, vì vậy lúc nãy là Marco đang dội nước lên cửa…?
“Chữa cháy trước!”
“Đội trưởng Namur! Bên này!”
“Mở hết tốc lực! Mau chóng rời khỏi vùng biển này!”
Mặc kệ anh có dội nước hay không!
Nina vội ném khăn đi, tiếp tục xác nhận xem thuốc có an toàn không.
Nghĩ đến bên ngoài có thể vẫn còn đang cháy, cô nghĩ rồi lật tìm sổ ghi chú của Marco.
Cô nhớ Marco có ghi chép lại phương thuốc mà anh thường dùng trong thời gian thuyền di chuyển để tiện tra cứu…
Vấn đề nằm ở chỗ, anh ghi ở đâu?
Phương thuốc phương thuốc phương thuốc phương thuốc ở quyển nào đây…
Nina nhanh chóng lật xem một đống sổ ghi chép được để trong tủ thuốc.
Bình thường cô khâm phục sự chu đáo của Marco bao nhiêu thì bây giờ lại sốt ruột bấy nhiêu. Marco có nhiều năm kinh nghiệm đi trên biển nên đã ghi chép lại rất nhiều quyển sổ, có lẽ chỉ có bản thân anh mới biết rõ cuốn nào viết cái gì.
Nina lật đến hoa mắt cũng chưa tìm được, cô thầm nghiến răng, đợi sau khi nguy cơ lần này được giải trừ cô, cô nhất định phải tổng hợp hết tất cả phương thuốc của Marco thành một quyển sổ cho mình!
“Tìm thấy rồi!”
Cuối cùng, trong một trong những quyển bệnh án, Nina đã tìm thấy ghi chép phương thuốc được kẹp trong một góc.
Nina nhanh chóng tìm các vị thuốc và cẩn thận điều chế theo phương thuốc và yêu cầu ghi trên đó.
“Ầm…”
“Bộp!”
Lại một tràn tiếng vang, Nina không kìm được ngẩng đầu nhìn về phía phát ra tiếng.
Tiếng này rất kỳ lạ, hình như có người đang dùng nước cố gắng đập vào khoang thuyền vậy, mặc dù cách hình dung này nghe có vẻ rất kỳ cục, nhưng Nina thật sự cảm thấy như vậy.
Thậm chí cô cảm thấy có người dùng nước làm thành pháo đạn, bây giờ đang bắn vào khoang thuyền của bọn họ, mà còn là từ bên hông của khoang thuyền.
Nhưng bây giờ cô không rảnh để suy nghĩ nhiều như vậy, cô phải chuẩn bị xong tất cả những thứ có thể dùng đến trước khi bác sĩ của cô trở về.
…
Khoảng hơn một tiếng đồng hồ sau, con thuyền cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Trước cửa phòng y tế vang lên tiếng nói chuyện. Cửa bị dùng sức kéo, ván cửa vang lên vài tiếng “kẽo kẹt kẽo kẹt”, sau đó đã bị đẩy mạnh ra.
“Joz, cậu nhẹ tay thôi, đừng làm hư cửa!”
“Có thể trách tôi sao? Cửa đã bị đốt đến biến dạng rồi…” Joz đưa tay bẻ ván cửa vài cái: “Anh xem, miếng này bị kẹt rồi.”
”Phải đổi cánh cửa khác thôi, đợi đến hòn đảo tiếp theo thì tìm người sửa, chậc, có lẽ ít nhất cũng phải…”
“Mười mấy ngày.” Joz nhún vai.
Hai người đẩy cửa qua một bên, một trước một sau bước vào phòng y tế.
“Nina, cô vẫn ổn… Nina?”
Vừa vào cửa, Marco đã nhìn thấy Nina đang nằm sấp trên bàn làm việc của anh, cả người vùi vào trong cánh tay.
“Nina?”
Marco đi qua, vỗ vai Nina.
“Hửm?”
Sắc mặt Nina tái nhợt ngẩng đầu lên.
Marco từng nghĩ Nina chưa từng rời cảng, bây giờ bỗng nhiên gặp phải tình huống này, chắc chắn trạng thái sẽ không tốt.
Nhưng anh thật sự không ngờ trạng thái của cô lại tệ thế này.
Mà hiện giờ ở trước mặt anh, cô gái Nina luôn cười rạng rỡ bây giờ lại nhìn anh đến mất hồn.
“Đội trưởng Marco?”
“Đúng vậy, sao cô…”
“Hức a đội trưởng Marco!” Nina khó khăn bắt lấy cổ tay của Marco.
Marco sửng sốt, tưởng rằng Nina bị tình huống vừa rồi doạ sợ, anh cất giọng khô khan an ủi: “Yên, yên tâm, bây giờ không sao rồi… Lúc nãy chỉ là một chút sự cố trên đường thôi… Cô không cần sợ…”
“Marco! Lửa!” Nina đột nhiên cắt ngang lời Marco.
“Lửa?” Cách gọi thân thiết đột ngột của Nina khiến Marco hơi ngơ ngác, anh suy nghĩ: “Lửa đã bị dập tát hết rồi, đừng lo lắng.”
“Không phải, lửa của anh, tôi… ưm…”
Nina khó chịu buông tay anh ra, che lồng ngực buồn nôn của mình.
Nhìn thấy dáng vẻ của cô, Marco lập tức hiểu ra, tay anh đốt lên ngọn lửa, thuận theo cổ tay cô lan đến lồng ngực cô.
Một hai phút sau, sắc mặt của Nina tốt hơn, cô cảm thấy cuối cùng mình cũng sống lại rồi.
Cô ngẩng mặt lên, lại nở nụ cười chân thành: “Cảm ơn ngài, ngài thật tốt.”
Cô đơn phương tuyên bố, năng lực của Marco đứng đầu thế giới.
Marco buồn cười thu tay về, xoa trán, nhìn Joz ở bên cạnh đang không nhịn được cười.
Đúng là không ngờ, thì ra Nina lại cần loại lửa này…
“Marco, vậy tôi đem băng gạc qua đó trước nhé.” Joz nói rồi cầm lấy vài cuộn băng để trong tủ thuốc.
Marco gật đầu đáp, sau đó vừa quay đầu tìm trên bàn làm việc, vừa nói với Nina: “Nina, cô đi nghỉ ngơi một lúc đi. Bây giờ tôi phải…”
“Nếu, nếu là thuốc trị phỏng, hức…”
Mặc dù có ngọn lửa của Marco, nhưng cảm giác buồn nôn trong dạ dày cô vẫn chưa hết hoàn toàn, khiến Nina nói chuyện không trôi chảy, một câu cũng nói không rõ ràng.
Cô cũng phát hiện mình vẫn chưa hết say sóng, chỉ có thể đưa tay chỉ cái bàn nhỏ bên cạnh tủ thuốc. Trên đó đặt một cái khay, trên khay có mấy bình nhỏ màu nâu được xếp ngay ngắn.
Marco ngẩn người đi qua, cầm lấy một bình trên đó, mở nắp ra ngửi.
Là thuốc trị phỏng, hơn nữa còn được điều chế theo phương thuốc của anh.
Vốn đã không ngủ đủ giấc, sau đó gặp phải tình huống hỗn loạn này trong tình trạng bụng rỗng, rồi cô lại lật giở ghi chú, điều chế thuốc… Khó trách cô lại say sóng đến mức này.
Bàn tay đang nắm bình thuốc của Marco siết chặt lại, quay đầu nói: “Nina, lần sau để tôi…”
Vừa quay đầu, ánh mắt anh vừa đúng chạm vào gương mặt vẫn còn tái nhợt của Nina, Marco dừng lại, đổi thành: “Ý tôi là, vất vả cho cô rồi.”
“Cô đã giúp tôi một việc rất lớn.”
Nghe thấy câu lời, Nina lập tức đáp lại bằng nụ cười rạng rỡ, cả người như nở đầy hoa tươi rực rỡ.
Nhưng Nina không thể trơ mắt nhìn bác sĩ mà mình phục vụ phải một mình bận rộn.
Cô pha một ly nước chanh, nhấp vội hai ngụm, rồi vội vàng cầm thuốc đi theo Marco.
Vì cứ mãi trốn trong phòng y tế nên Nina không biết rốt cuộc bên ngoài như thế nào, nhưng bây giờ bước ra khỏi cửa phòng, cô mới biết thì ra trên thuyền đã trải qua nhiều chuyện như vậy.
Trên sàn tàu đâu đâu cũng là dấu đen, trông như vừa bị một quả cầu lửa đốt cháy vậy.
Nina xem như đã hiểu được cái gọi là “cháy”.
Không ngờ lại là cháy thật.
“Không phải từ trên trời xuống, mà là từ dưới biển lên.”
Không cần hỏi cũng biết Nina chắc chắn đang nghĩ đến mấy thứ kỳ lạ, Marco cười lên tiếng giải thích.
“Từ dưới biển lên?”
“Ừm, có thể nói là núi lửa dưới đáy biển?”
Marco nghĩ xem nên nói thế nào, khua tay diễn tả: “Đại khái là đúng lúc chúng ta đi ngang qua núi lửa dưới đáy biển đang phun trào, sức mạnh phun trào của núi lửa khiến dòng hải lưu gần đây thay đổi, ép con thuyền của chúng ta đến trung tâm của núi lửa.”
“Ừm… giải thích như vậy, cô hiểu được không?”
Nina bừng tỉnh gật đầu.
Cô đột nhiên nhớ đến cửa phòng y tế bị tạt đầy nước vừa rồi.
Vì vậy đó cũng là vì Marco sợ ngọn lửa cháy vào trong khoang thuyền cô đang ở nên mới cố tình dội ướt trước.
Nina ngẩng đầu nhìn Marco: “Đội trưởng Marco?”
“Hửm?”
“Ngài đúng là một hải tặc tốt.”
Chủ đề nhảy quá nhanh, Marco bỗng không theo kịp: “…Hả?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)