Y Phàm có cách nấu rất riêng: lòng cừu được hầm sẵn từ sáng sớm, khi khách gọi mới cho thêm khoai tây sợi vào đun cùng nước dùng. Khi khoai tây vừa chín tới, cô mới múc ra bát, thêm gia vị và hành ngò xanh mướt.
Chính sự tỉ mỉ này khiến bát canh lòng của cô luôn nóng hổi, thơm nồng và giữ được vị ngọt tự nhiên. Bánh thịt cũng phải chiên tại chỗ, lớp vỏ vàng giòn rụm, bên trong vẫn giữ được nước thịt béo ngậy. Một mình cô làm không kịp thật, nên bây giờ có thêm dì Giang phụ giúp là điều vô cùng quý giá.
Giang Bình hơi do dự:
“Nhưng buổi sáng dì còn phải lo bữa sáng cho Bạch Tuyết…”
Bạch Tuyết nghe vậy liền hào hứng, đôi mắt sáng rực:
“Mẹ ơi, con ra quầy ăn luôn cũng được mà! Canh ngon thế này, sáng uống một bát là cả ngày không thấy lạnh luôn.”
Từ khi biết chuyện chồng có con riêng, Giang Bình thường xuyên mất ngủ. Bà thường dậy từ bốn giờ sáng, lòng nặng trĩu nhưng vẫn cố gắng làm việc để quên đi nỗi buồn. Nồi canh lòng đã được đun sôi lại, hành lá cũng được rửa sạch xắt nhỏ. Khi Y Phàm thức dậy, mọi thứ đã sẵn sàng.
Giang Bình chuẩn bị ra quầy, Bạch Tuyết cũng vừa tỉnh giấc, dụi mắt hỏi:
“Mẹ ra hàng ạ?”
“Ừ, con chuẩn bị rồi ra quầy ăn nhé.” – bà dặn dò, rồi giúp Y Phàm đẩy xe ra phố.
Hôm nay có dì Giang giúp nên Tiểu Hổ rảnh rỗi, nó vung vẩy đôi tay ngắn chạy lon ton theo sau. Đôi chân ngắn ngủn phải bước thật nhanh mới đuổi kịp xe, nhìn từ xa chẳng khác nào một củ cải mập đang lăn trên đường, khiến ai đi ngang cũng bật cười.
Vừa dựng quầy, cô giáo Tưởng và nhóm bạn đã chờ sẵn. Ngửi thấy mùi canh lòng thơm nức, ai nấy đều gọi ngay một bát. Dì Giang làm việc rất nhanh nhẹn, bà cho khoai tây sợi vào nồi, múc muỗng canh trắng sữa đầy ắp lòng, gan, dạ dày… rồi rắc thêm hành ngò xanh mướt. Nhìn bát canh bốc khói nghi ngút, ai cũng thèm thuồng.
Khách tự giác xếp hàng. Người mua được đầu tiên ngồi ngay vào bàn, thêm chút dầu ớt đỏ âu và vài giọt giấm. Húp một ngụm canh, vị cay nồng, chua thanh và ngọt thịt hòa quyện, khiến từng tế bào trong cơ thể như bừng tỉnh giữa mùa đông giá rét. Người đứng sau cứ vươn cổ nhìn, chỉ sợ đến lượt mình thì hết sạch.
Thấy khách đông, Y Phàm dặn nhỏ:
“Dì Giang ơi, dì múc riêng một bát để dành cho Bạch Tuyết nhé, cháu sợ lát nữa không còn đâu.”
Giang Bình vâng dạ, vội vàng để riêng một phần.
Bàn ghế chật kín, khách phải ngồi xổm hoặc đứng dựa tường, tay bưng bát canh, tay cầm miếng bánh thịt, ăn uống ngon lành. Tiếng húp canh “ừng ực” vang lên khắp nơi, hòa cùng tiếng giòn rụm của bánh, tạo thành một bản hòa âm của sự thỏa mãn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

