Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mơ Hồ Trong Tình Yêu Chương 3: Lúc Thành Phố Ngủ Yên

Cài Đặt

Chương 3: Lúc Thành Phố Ngủ Yên

11 giờ 30 phút đêm. Hầu hết các bàn ăn đã dọn dẹp xong, tiếng bếp gas cũng im bặt từ lâu. Quán ăn chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng máy quạt quay đều và ánh đèn vàng hắt xuống nền gạch xám cũ kỹ. Hạ Miên vẫn cặm cụi xếp lại những chiếc khăn lau bếp, bàn tay thoăn thoắt như một thói quen. Nói là tăng ca, nhưng ai cũng biết, một nửa lý do cô ở lại là để kiếm thêm ít tiền, nửa còn lại... là vì người đang bận rửa đống nồi trong bếp phía sau – Phong Kha.

12 giờ 30, những chiếc khăn cuối cùng được giặt sạch và phơi lên dây. Hạ Miên thay đồ, chào vài người còn lại rồi lặng lẽ rời khỏi quán. Trời khuya, gió thổi lạnh tê da, cô kéo cao cổ áo khoác, leo lên xe và phóng về nhà. Đoạn đường 7 cây số không quá dài, nhưng về đêm lại như kéo dài gấp đôi bởi những suy nghĩ miên man.

Tắm rửa xong, cô ngồi vào bàn học. Những trang vở mở ra nhưng mắt thì mờ đi vì mỏi. Cô cầm bút mà đầu óc cứ lởn vởn quanh mấy câu nói lửng lơ trong bếp lúc nãy. Chưa kịp gạch được dòng chữ nào thì điện thoại sáng lên.

1:08 AM – "Em ngủ chưa?"

Là Phong Kha.

Một tin nhắn ngắn gọn nhưng đủ làm cô tỉnh hẳn. Và rồi, như thể chờ từ lâu, cả hai bắt đầu một đoạn hội thoại kéo dài hàng tiếng. Nói về game, về việc Miên bấm nhầm chiêu nên thua liên tục khiến Kha cười lăn. Anh còn trêu: "Em chơi như vậy thì có ngày team disband hết cho xem." Miên phản pháo lại bằng sticker giận dỗi, nhưng thật ra đang cười một mình. Rồi... lặng lẽ chuyển sang chuyện cô và bạn trai – một chủ đề không mới nhưng luôn khiến không khí trở nên hơi nặng.

"Anh ấy dạo này ít nói chuyện, ít quan tâm..." – cô viết.

"Vậy sao em vẫn chịu đựng hoài?" – Kha trả lời.

Hạ Miên không đáp ngay, chỉ gửi một biểu tượng mặt cười. Im lặng một lúc, Kha gửi tiếp:

"Ngủ sớm đi. Mai còn tiết học."

Cô khẽ gật đầu dù không ai thấy. Màn hình tắt, nhưng lòng vẫn chưa yên.

Sáng hôm sau, Hạ Miên thức dậy đúng giờ, vội vàng chuẩn bị để kịp tiết học đầu. Trước khi đi, cô nhắn cho người yêu:

"Anh nhớ làm việc nhà và nấu cơm trưa giùm em nhé."

12 giờ trưa. Cô trở về nhà với hy vọng nhỏ nhoi rằng hôm nay sẽ khác. Nhưng cảnh vật vẫn y nguyên như lúc cô rời đi – nhà cửa lộn xộn, chén bát chưa rửa, anh thì đang nằm trên giường bấm điện thoại, tai đeo tai nghe, dường như chẳng hay biết cô đã về.

Cơm có nấu. Nhưng khi mở nắp nồi, chỉ thấy thứ cơm nguội ngắt, dẻo nhão và bết dính. Chẳng cần ăn cũng biết nó được nấu từ lúc cô chưa ra khỏi nhà, rồi để đó.

"Anh nấu cơm kiểu gì kỳ vậy?" – cô hỏi, giọng không giấu được thất vọng.

"Thì nấu rồi còn gì? Em lúc nào cũng càm ràm."

"Vì em đã nhờ anh làm từ sáng, vậy mà đến giờ... Thôi, anh ngủ tiếp đi."

Cô không nói nữa. Cơm nguội không bằng lòng người lạnh.

Mà lòng người lạnh... thì biết hâm lại thế nào?

Nhưng đôi khi, người ta đâu lạnh hoàn toàn. Chỉ cần một lời không đúng lúc, một câu lỡ lời, cũng đủ làm nỗi tổn thương vỡ òa.

"Anh nấu cơm kiểu này... giống như cám heo ấy!" – Miên bật ra trong lúc tức giận, không kịp suy nghĩ.

Lời vừa dứt, cô đã thấy ánh mắt anh sững lại. Và rồi, điều cô không ngờ nhất cũng xảy ra – anh bật khóc.

"Anh dậy sớm, làm theo lời em, anh cũng biết nấu không ngon, nhưng anh cố rồi… Em nói anh như vậy..." – anh nghẹn giọng, mắt đỏ hoe. Không phải là giận, mà là uất ức.

Căn phòng bỗng yên đến mức nghe rõ tiếng tim đập. Hạ Miên đứng đó, cứng đờ. Cô không nghĩ anh sẽ phản ứng như vậy. Một câu vô tình mà lại khiến anh rơi nước mắt.

Cô thở dài, bước đến gần, đưa tay chạm nhẹ vào vai anh:

"Em xin lỗi... Em không nên nói vậy. Em chỉ mệt quá, em đói nữa... Anh đừng giận nha?"

Anh không đáp. Nhưng cũng không né tránh khi cô ngồi xuống bên cạnh. Cả hai cứ thế lặng im một lúc lâu. Miên thấy mình như người lớn đang dỗ dành một đứa trẻ – một đứa trẻ mang thân hình người lớn và cái tôi không nhỏ.

Sau khi dỗ được anh dịu xuống11 giờ 30 phút đêm. Hầu hết các bàn ăn đã dọn dẹp xong, tiếng bếp gas cũng im bặt từ lâu. Quán ăn chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng máy quạt quay đều và ánh đèn vàng hắt xuống nền gạch xám cũ kỹ. Hạ Miên vẫn cặm cụi xếp lại những chiếc khăn lau bếp, bàn tay thoăn thoắt như một thói quen. Nói là tăng ca, nhưng ai cũng biết, một nửa lý do cô ở lại là để kiếm thêm ít tiền, nửa còn lại... là vì người đang bận rửa đống nồi trong bếp phía sau – Phong Kha.

12 giờ 30, những chiếc khăn cuối cùng được giặt sạch và phơi lên dây. Hạ Miên thay đồ, chào vài người còn lại rồi lặng lẽ rời khỏi quán. Trời khuya, gió thổi lạnh tê da, cô kéo cao cổ áo khoác, leo lên xe và phóng về nhà. Đoạn đường 7 cây số không quá dài, nhưng về đêm lại như kéo dài gấp đôi bởi những suy nghĩ miên man.

Tắm rửa xong, cô ngồi vào bàn học. Những trang vở mở ra nhưng mắt thì mờ đi vì mỏi. Cô cầm bút mà đầu óc cứ lởn vởn quanh mấy câu nói lửng lơ trong bếp lúc nãy. Chưa kịp gạch được dòng chữ nào thì điện thoại sáng lên.

1:08 AM – "Em ngủ chưa?"

Là Phong Kha.

Một tin nhắn ngắn gọn nhưng đủ làm cô tỉnh hẳn. Và rồi, như thể chờ từ lâu, cả hai bắt đầu một đoạn hội thoại kéo dài hàng tiếng. Nói về game, về việc Miên bấm nhầm chiêu nên thua liên tục khiến Kha cười lăn. Anh còn trêu: "Em chơi như vậy thì có ngày team disband hết cho xem." Miên phản pháo lại bằng sticker giận dỗi, nhưng thật ra đang cười một mình. Rồi... lặng lẽ chuyển sang chuyện cô và bạn trai – một chủ đề không mới nhưng luôn khiến không khí trở nên hơi nặng.

"Anh ấy dạo này ít nói chuyện, ít quan tâm..." – cô viết.

"Vậy sao em vẫn chịu đựng hoài?" – Kha trả lời.

Hạ Miên không đáp ngay, chỉ gửi một biểu tượng mặt cười. Im lặng một lúc, Kha gửi tiếp:

"Ngủ sớm đi. Mai còn tiết học."

Cô khẽ gật đầu dù không ai thấy. Màn hình tắt, nhưng lòng vẫn chưa yên.

Sáng hôm sau, Hạ Miên thức dậy đúng giờ, vội vàng chuẩn bị để kịp tiết học đầu. Trước khi đi, cô nhắn cho người yêu:

"Anh nhớ làm việc nhà và nấu cơm trưa giùm em nhé."

12 giờ trưa. Cô trở về nhà với hy vọng nhỏ nhoi rằng hôm nay sẽ khác. Nhưng cảnh vật vẫn y nguyên như lúc cô rời đi – nhà cửa lộn xộn, chén bát chưa rửa, anh thì đang nằm trên giường bấm điện thoại, tai đeo tai nghe, dường như chẳng hay biết cô đã về.

Cơm có nấu. Nhưng khi mở nắp nồi, chỉ thấy thứ cơm nguội ngắt, dẻo nhão và bết dính. Chẳng cần ăn cũng biết nó được nấu từ lúc cô chưa ra khỏi nhà, rồi để đó.

"Anh nấu cơm kiểu gì kỳ vậy?" – cô hỏi, giọng không giấu được thất vọng.

"Thì nấu rồi còn gì? Em lúc nào cũng càm ràm."

"Vì em đã nhờ anh làm từ sáng, vậy mà đến giờ... Thôi, anh ngủ tiếp đi."

Cô không nói nữa. Cơm nguội không bằng lòng người lạnh.

Mà lòng người lạnh... thì biết hâm lại thế nào?

Nhưng đôi khi, người ta đâu lạnh hoàn toàn. Chỉ cần một lời không đúng lúc, một câu lỡ lời, cũng đủ làm nỗi tổn thương vỡ òa.

"Anh nấu cơm kiểu này... giống như cám heo ấy!" – Miên bật ra trong lúc tức giận, không kịp suy nghĩ.

Lời vừa dứt, cô đã thấy ánh mắt anh sững lại. Và rồi, điều cô không ngờ nhất cũng xảy ra – anh bật khóc.

"Anh dậy sớm, làm theo lời em, anh cũng biết nấu không ngon, nhưng anh cố rồi… Em nói anh như vậy..." – anh nghẹn giọng, mắt đỏ hoe. Không phải là giận, mà là uất ức.

Căn phòng bỗng yên đến mức nghe rõ tiếng tim đập. Hạ Miên đứng đó, cứng đờ. Cô không nghĩ anh sẽ phản ứng như vậy. Một câu vô tình mà lại khiến anh rơi nước mắt.

Cô thở dài, bước đến gần, đưa tay chạm nhẹ vào vai anh:

"Em xin lỗi... Em không nên nói vậy. Em chỉ mệt quá, em đói nữa... Anh đừng giận nha?"

Anh không đáp. Nhưng cũng không né tránh khi cô ngồi xuống bên cạnh. Cả hai cứ thế lặng im một lúc lâu. Miên thấy mình như người lớn đang dỗ dành một đứa trẻ – một đứa trẻ mang thân hình người lớn và cái tôi không nhỏ.

Sau khi dỗ được anh dịu xuống, Miên bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. Lúc này đã là hơn 13 giờ. Bụng đói meo, mắt díp lại vì buồn ngủ. Nhưng đói thì sao mà ngủ được? Cô đành dắt xe ra, quay sang hỏi khẽ:

"Anh thay đồ đi, em chở anh đi ăn cơm."

, Miên bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. Lúc này đã là hơn 13 giờ. Bụng đói meo, mắt díp lại vì buồn ngủ. Nhưng đói thì sao mà ngủ được? Cô đành dắt xe ra, quay sang hỏi khẽ:

"Anh thay đồ đi, em chở anh đi ăn cơm."

Anh gật đầu. Vẫn còn hơi buồn nhưng không làm khó thêm nữa.

Ăn trưa xong, cả hai trở về nhà. Anh có vẻ vẫn tỉnh táo, còn Miên thì chỉ muốn đổ gục xuống giường. Cô nhìn đồng hồ – 14 giờ 30, lại đến giờ đi làm.

"Anh chở em đi làm nha? Nắng quá..." – cô nài nỉ.

"Em làm tới khuya lắm. Anh cũng phải đi làm mà. Mà anh về sớm, đâu chờ em về được."

Lời từ chối nhẹ tênh, chẳng có gì sai. Nhưng cũng chẳng có gì ấm áp.

Miên lặng lẽ thay đồ, dắt xe ra khỏi nhà. Cái nắng tháng năm hắt xuống mặt đường như thiêu như đốt. Mồ hôi chảy trên trán, trong lòng lại thấy lạnh. Lạnh vì biết mình chẳng có ai đồng hành trong những buổi chiều mệt mỏi như thế này.

Hạ Miên đến chỗ làm lúc gần 15 giờ 30. Cái nắng chiều vẫn còn hừng hực, thấm đẫm lưng áo. Vừa dựng xe xong, cô thấy vài người trong ca đã có mặt. Một số đang trong bếp, số còn lại bắt đầu dọn dẹp khu vực ngoài trời. Không cần ai nhắc, Miên lập tức xắn tay áo, bắt đầu công việc quen thuộc: lau chén, set up ống đũa, sắp xếp bàn ghế và quét sân.

Ca 1 thường chỉ có 1 đến 3 người làm, nên ai cũng phải làm nhanh để kịp chuẩn bị trước khi khách vào. Mỗi người một việc, không ai được phép chậm trễ.

May mắn là hôm nay khách đến trễ. Đã hơn 17 giờ mà chưa có bàn nào gọi món. Miên tranh thủ ngồi nghỉ ở góc bàn quen thuộc, tay chống cằm, mắt lơ đãng nhìn nắng dần đổ xuống mé hiên.

Đúng lúc đó, Phong Kha bước ra từ khu bếp, tay cầm một ly trà sữa còn lạnh. Anh tiến đến chỗ cô, đưa ly nước ra trước mặt:

"Uống không?"

Miên ngẩng lên, hơi ngạc nhiên. Cô không uống trà sữa, vốn sợ ngọt và không quen với vị béo. Nhưng không hiểu sao hôm nay cô lại đưa tay nhận lấy, khẽ gật đầu:

"Cảm ơn."

Anh không nói thêm gì, chỉ ngồi xuống ghế đá bên cạnh một lát rồi lại đứng lên đi vào bếp. Miên nhìn ly trà sữa trong tay, đá vẫn còn lách cách. Một ly nguyên vẹn, không phải chia đôi. Tưởng chừng đơn giản, vậy mà lại khiến cô thấy ấm áp lạ kỳ – một sự quan tâm không cần hỏi han, không cần lý do.

Chưa kịp uống hết nửa ly thì khách bắt đầu vào. Đầu tiên là một bàn nhỏ ở góc hiên, rồi như domino đổ dồn, chỉ trong chưa đầy 10 phút, toàn bộ khu phía trên đã chật kín người. Tiếng gọi món, tiếng bếp khè lửa, tiếng dọn dẹp bát đũa vang lên tới tấp.

Miên lao vào cuồng công việc. Tay cầm điện thoại order, miệng dạ liên tục, mắt đảo liên tục từ bàn này sang bàn khác. Vừa order xong một bàn đã phải quay sang thay vỉ nướng cho bàn bên cạnh. Xong xuôi lại vội chạy ra tính tiền, rồi hối hả dọn chén, dọn bàn.

Có một cậu nhóc làm chung hôm nay, tuy làm hơi chậm nhưng được cái chăm chỉ và chịu khó phụ cô bê thau chén dơ. Dù không nói gì nhiều, nhưng Miên biết mình không đơn độc.

Cô chỉ mong khách ăn xong sớm hơn một chút, để có thể được ngồi nghỉ đôi phút. Nhưng đâu đó trong những giờ bận rộn đến mức quên cả mệt, cô lại nhớ về ly trà sữa lạnh khi nãy – món nước không hợp khẩu vị, nhưng lại hợp với cảm xúc của một buổi chiều oi nồng.

Khoảng gần 19 giờ, khách bắt đầu vơi dần. Những chiếc bàn trống dần xuất hiện, tiếng gọi món cũng nhỏ lại. Miên tranh thủ ra phía sau uống nước. Trán lấm tấm mồ hôi, áo dính sát vào người, cô tựa vào tường thở dốc.

Chưa được bao lâu thì Phong Kha cũng bước ra, tay cầm chai nước lọc. Anh lặng lẽ đứng cạnh, không nói gì. Cô cũng chẳng nhìn sang. Cả hai cứ đứng đó, sóng vai dưới ánh đèn vàng le lói hắt ra từ bếp.

"Khách đông ha," Kha lên tiếng trước.

"Ừ, muốn xỉu luôn," Miên đáp, giọng thều thào.

"Uống rồi. Mặc dù em không thích trà sữa."

"Biết mà. Nhưng hôm nay lại nhận." – anh nói, nửa như chọc, nửa như đang dò xét.

Miên mỉm cười nhẹ, nhìn xuống đôi giày đã bám bụi:

"Thì… không phải vì thích, mà vì người đưa."

Câu nói khiến Kha im lặng một chút. Anh quay mặt đi, như đang nghĩ gì đó, rồi buông một câu tưởng chừng nhẹ bẫng:

"Biết không, đôi khi em cũng nên để người khác chăm em một chút. Đừng tự mình gồng hoài."

Miên ngẩng lên, đôi mắt cô chạm vào mắt anh – ánh mắt không ồn ào, nhưng đủ khiến lòng cô chao nhẹ.

"Em quen rồi," cô nói, như một lời thú nhận.

"Biết rồi. Nhưng người quen gồng… vẫn có lúc mệt chứ?" – Kha nhìn thẳng vào mắt cô, nhẹ nhàng hỏi.

Miên không trả lời. Cô chỉ im lặng uống nốt ngụm nước cuối cùng rồi mỉm cười:

"Vô làm tiếp thôi. Khách chắc lại sắp vào."

"Ừ." – Anh gật đầu, bước đi trước.

Và cô, vẫn đứng đó vài giây nữa, nhìn theo dáng anh khuất dần sau cửa bếp. Không hiểu sao, lòng cô thấy nhẹ hơn một chút – như vừa trút được một phần mệt mỏi không tên.

Đến gần nửa đêm, khách đã vơi hẳn. Miên cùng mọi người dọn dẹp, chà sàn, lau lại bàn ghế rồi thu dọn đồ nghề. Tay chân rã rời, cô chẳng còn sức để nghĩ nhiều, chỉ mong mau về đến nhà và đổ người xuống giường. Nhưng trong khoảnh khắc ngồi nghỉ chờ tan ca, hình ảnh ly trà sữa lại hiện về. Rồi cả câu nói của Kha nữa…

“Đừng tự mình gồng hoài…”

Miên tự hỏi, từ bao giờ cô đã quen sống kiểu vậy? Mạnh mẽ quá lâu, đến mức không nhận ra mình đã yếu mềm lúc nào.

Cô từng nghĩ chỉ cần đủ lý trí, đủ nỗ lực, thì sẽ không cần ai để dựa vào. Nhưng chỉ một câu quan tâm, một ly nước nhỏ từ người không phải người yêu, cũng khiến lòng cô xao động.

Về đến nhà lúc hơn 12 giờ đêm, tắm rửa qua loa, cô ngồi xuống bàn học. Mắt nhìn chằm chằm vào sách vở nhưng tâm trí thì vẫn lơ lửng ở một góc quán ăn ngoài trời, nơi có ánh đèn vàng, có tiếng gió và… một người con trai mang theo sự yên bình kỳ lạ.

Cô mở điện thoại, định nhắn tin gì đó, rồi lại thôi.

Trong đầu chỉ còn văng vẳng câu nói lúc nãy, như dư âm lặng lẽ len vào tim:

"Người quen gồng… vẫn có lúc mệt chứ?"

Về đến nhà, Miên cứ nghĩ người yêu mình đang nằm ngủ như mọi khi. Cô dựng xe, rút chìa khóa rồi bước đến trước cửa phòng, tay đã đưa lên định mở… nhưng cánh cửa vẫn im lìm – khóa từ bên ngoài.

Một chút ngạc nhiên thoáng qua. Cô khựng lại vài giây, rồi móc điện thoại ra, mở định vị.

Màn hình hiện lên chậm chạp trong ánh sáng lờ mờ. Một chấm xanh nhỏ nhấp nháy – quán bida, cách chỗ cô làm chỉ vài trăm mét.

Miên đứng đó, nhìn màn hình mà lòng trĩu xuống. Không bực bội, không ghen tuông. Chỉ là… thất vọng. Một kiểu hụt hẫng lặng thầm, không đủ lớn để gây gổ, nhưng đủ khiến người ta mỏi mệt.

Cô không gọi, cũng chẳng nhắn gì. Lặng lẽ mở cửa vào, đặt túi đồ xuống, đi thẳng vào phòng tắm. Dòng nước lạnh rửa trôi bụi bặm, nhưng không xoa dịu được cơn mỏi trong lòng.

Tắm xong, cô leo lên giường, kéo chăn lên ngang ngực, nằm yên một lúc lâu. Điện thoại vẫn trong tay.

Đúng lúc ấy – ting.

Tin nhắn từ Kha.

> Kha: Về nhà chưa?

Kha: Hồi nãy tui nói vậy… không phải để chọc đâu. Chỉ là… thấy em mệt quá.

Kha: Nếu mệt mà không biết nói với ai, thì nói với tui cũng được.

Miên không vội trả lời. Chỉ khẽ xoay người, nhìn màn hình sáng le lói trong bóng tối.

Giữa một ngày dài ngột ngạt, có một người hỏi: "Em mệt không?" – thế là đủ.

Miên đặt điện thoại xuống bên gối, ánh mắt vẫn còn vương trên trần nhà tối mờ.

Cô thở dài một hơi, dài đến mức như trút cả mớ cảm xúc chất chồng suốt cả ngày.

Từ sáng sớm đã dậy lo cơm, rồi cãi nhau vì một nồi cơm ướt, đến trưa phải chở anh đi ăn trong cơn buồn ngủ, rồi đi làm giữa cái nắng như đổ lửa, và giờ thì… về nhà lại trống rỗng.

Không một câu hỏi thăm. Không một lời nhắn. Người cần cô chờ đợi thì không có mặt, người chẳng cần cô gọi lại chính là người hỏi: “Em mệt không?”

Cô bỗng thấy lòng mình mềm ra. Không phải vì đau, mà vì mỏi.

Miên không còn muốn trách ai nữa. Cô chỉ thấy mình đã đi quá xa khỏi chính mình – một cô gái từng mong được yêu thương đúng cách, giờ lại quen với việc tự chống chọi, rồi còn phải dỗ dành người khác như thể mình chưa từng mệt.

Ánh đèn điện thoại vụt tắt. Căn phòng lại chìm vào bóng tối.

Miên kéo chăn cao thêm một chút, đôi mắt bắt đầu nặng trĩu.

Trong giấc ngủ chập chờn, cô mơ hồ nghe lại giọng Kha:

"Nếu mệt mà không biết nói với ai, thì nói với tui cũng được."

Đêm ấy, Miên ngủ một giấc thật sâu. Không mộng mị, không gồng gánh.

Chỉ là lần đầu sau nhiều ngày, cô được yên lòng mà thiếp đi…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc