Cả đêm Miên cứ trở mình mãi, ngủ không sâu được bao lâu, chỉ một chút chợp mắt rồi lại tỉnh. Vào khoảng 3 giờ sáng, cô nghe tiếng cửa phòng khẽ mở. Người bạn trai của cô đi chơi về, tay cầm theo một ly nước gì đó như muốn chuộc lỗi. Anh đứng đó, không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa ly nước về phía Miên.
Miên không trả lời, không quay lại nhìn anh, chỉ lặng lẽ đứng dậy, mở cửa rồi đi lên lầu, để lại anh đứng đó, hơi khựng lại một chút. Anh nhìn theo, thở dài rồi mới lên tiếng:
"Em sao vậy?"
Miên không đáp, chỉ đi thẳng vào phòng, khép cửa lại rồi leo lên giường, nhắm mắt cố gắng ngủ tiếp. Cô không muốn tranh cãi, cũng không muốn giải thích gì thêm, chỉ muốn tìm một chút yên tĩnh.
Sáng hôm sau, mọi thứ dường như vẫn như cũ, không có gì thay đổi. Anh vẫn vậy, ngồi ăn sáng im lặng. Miên cũng vậy, lặng lẽ chuẩn bị sách vở rồi đi đến lớp. Không ai nói với ai câu nào về đêm qua, chỉ có bầu không khí lặng im bao phủ căn phòng.
Lúc 9 giờ sáng, Miên nhận được một cuộc gọi từ cửa hàng trưởng quán lẩu. Ông vui vẻ nói:
"Miên, chiều em qua quán Lẩu Xưa & Nay làm giúp tôi một bữa nha. Bên đó đang thiếu người, được phụ cấp 50k."
Miên không suy nghĩ lâu, đồng ý ngay. Dù không có kế hoạch gì nhưng cô cũng muốn làm chút gì đó để quên đi cảm giác bức bối trong lòng.
Chiều đến, Miên chuẩn bị xong xuôi, mặc chiếc áo đơn giản rồi leo lên xe. Không khí oi bức, nhưng Miên không quá bận tâm, chỉ muốn hoàn thành công việc và về nhà nghỉ ngơi. Tầm 15:30, Kha không thấy Miên đâu, bối rối anh cầm điện thoại lên và nhắn tin cho cô:
"Em đi đâu mà lâu vậy? Sao không thấy em đi làm?"
Miên nhận được tin nhắn, rồi cười nhẹ. Cô chậm rãi trả lời, nhưng không nói rõ là đi làm ở quán lẩu, chỉ gửi lại đoạn tin nhắn của Khánh – cửa hàng trưởng quán lẩu – qua cho Kha xem.
Miên: "Anh Khánh gọi em qua làm ở quán lẩu. Em chỉ làm một bữa thôi mà."
Kha nhìn thấy đoạn tin nhắn, tức giận, anh nhắn lại ngay:
Kha: "Tự nhiên qua đó làm à? Cái gì vậy?"
Miên phì cười khi đọc tin nhắn của Kha, nhưng vẫn giữ thái độ nhẹ nhàng trả lời:
Miên: "Cứ làm thôi mà, không có gì đâu. Em không làm việc cả ngày đâu, chỉ một bữa thôi mà."
Kha tức giận không thèm trả lời nữa, chỉ lặng lẽ nhìn màn hình điện thoại. Anh không thể hiểu tại sao Miên lại làm như vậy, nhưng một phần trong lòng anh vẫn cảm thấy lo lắng. Cô gái này luôn khiến anh không thể hiểu hết được những gì cô làm.
Miên tiếp tục làm công việc của mình tại quán lẩu, mặc dù vẫn cảm thấy mọi thứ chưa thật sự ổn. Nhưng ít nhất, những cuộc trò chuyện, dù có chút căng thẳng, cũng khiến cô bớt cảm thấy cô đơn giữa tất cả những suy nghĩ rối bời trong lòng.
Công việc ở quán lẩu Xưa & Nay không khác gì mấy so với bên quán nướng cũ. Dù gì cũng là cùng một chủ, cách vận hành cũng tương tự nhau. Nhưng điều khiến Miên cảm thấy dễ thở hơn là công việc ở đây nhẹ nhàng hơn nhiều. Cô chỉ cần bưng món ra cho khách, không phải dọn chén, không phải chạy bàn liên tục hay thay vỉ nướng, nên phần lớn thời gian cô chỉ ngồi yên ở một góc, lặng lẽ quan sát mọi người làm việc.
Dù là một cô gái có phần hoạt bát với người quen, nhưng ở môi trường mới, Miên lại trở về là một người trầm lặng và kín đáo. Cô rất ngại bắt chuyện với người lạ, càng không chủ động tham gia vào những cuộc trò chuyện đang rôm rả giữa các nhân viên cũ của quán. Cô ngồi đó, tay cầm ly nước lọc, mắt lặng lẽ dõi theo những chiếc bàn dần đầy khách, như đang cố hòa mình vào không khí mà lòng vẫn thấy xa cách.
Thỉnh thoảng điện thoại Miên lại rung lên một tin nhắn từ Kha.
Kha: "Mệt không đó? Ở bên đó có vui không?"
Dù bận hay không, Miên vẫn cố gắng trả lời.
Miên: "Cũng được. Công việc nhẹ hơn bên mình. Em không quen ai nên cũng ngồi chơi là chính."
Cô không nói dối, chỉ là không tiện kể ra cảm giác lạc lõng của mình. Ít lâu sau, người bạn trai cũng ghé ngang quán. Không nói nhiều, chỉ đưa cho cô một ly nước ép rồi quay đi. Miên cầm ly nước, khẽ gật đầu cảm ơn nhưng trong lòng không rõ nên thấy vui hay buồn.
Cuộc sống của cô vẫn trôi, lặng lẽ, nhịp nhàng như những bước chân của chính cô – không nhanh, không chậm, chỉ là không biết rõ sẽ đi đến đâu.
Tối hôm đó, khi đang ngồi lướt điện thoại trong lúc rảnh tay, Miên nhận được tin nhắn từ Kha.
Kha: “Miên, 10 tây này quán nhậu nè. Em có đi nhậu không?”
Cô nhíu mày một chút rồi gõ vài dòng.
Miên: “10 tây em nghỉ rồi, có hẹn tổ chức sinh nhật với tụi bạn.”
Không đầy hai phút sau, Kha trả lời ngay.
Kha: “Thì tối mà, chơi với bạn xong ghé qua quán. Chơi xíu rồi về.”
Miên nhìn dòng tin nhắn ấy, lòng có chút chần chừ. Nhưng sự nhiệt tình trong câu chữ, kèm theo hình ảnh anh đang cố kéo cô lại gần hơn, khiến cô không nỡ từ chối. Dù sao thì cũng chỉ là tụ họp một chút, có lẽ sẽ vui.
Miên: “Vậy em ghé, mà ai chở em về? Bạn em chở đi rồi…”
Kha: “Qua đi, rồi tính. Không ai chở thì anh chở.”
Câu trả lời khiến cô bật cười khẽ. Đôi lúc, chỉ một chút quan tâm đơn giản như vậy cũng đủ khiến một ngày trở nên nhẹ nhàng hơn. Và rồi, Miên tự nhủ, chắc lần này cô sẽ cho bản thân một chút “phiêu lưu” sau chuỗi ngày đầy mỏi mệt.
Và cuối cùng, Miên cũng gõ vài dòng ngắn gọn gửi cho Kha:
Miên: “Ừ, em hứa sẽ ghé.”
Cô không chắc mình sẽ vui đến mức nào, cũng không biết cuộc gặp đó sẽ ra sao. Nhưng ít nhất, vào lúc này, cô muốn giữ lời với một người đã không ngừng dành cho cô sự quan tâm nhẹ nhàng, đều đặn như thế.
Đến tối 10 Tây, sau khi hết ca làm vào lúc 10 giờ, Miên thay đồng phục, lấy xe và rời khỏi quán. Gió đêm thổi nhẹ qua tóc, ánh đèn đường trải dài thành những dải sáng mờ. Cô không vội, cũng chẳng chần chừ. Trên đường về, Miên cười một mình khi nhớ lại câu nói của Kha: “Không ai chở thì anh chở.”
Anh cười khẽ, lưng còn chưa kịp tựa xuống giường thì đã nhắn lại một câu đầy trêu chọc:
Kha: “Không biết mấy người có dám không đó thôi, chứ xa gần thì quan tâm chi.”
Tin nhắn được gửi đi chưa bao lâu thì Miên đã trả lời:
Miên: “Anh hút thuốc ít thôi kẻo bệnh đó.”
Kha gõ chữ rất nhanh, không bỏ lỡ cơ hội chọc ghẹo:
Kha: “Lo cho tôi à? Bệnh thì có người yêu 1, 2, 3… lo rồi. Miên khỏi lo.”
Miên đọc tin nhắn ấy, khẽ nhíu mày. Cái kiểu nói nửa đùa nửa thật đó, cô chẳng biết nên cười hay nên cáu. Biểu cảm trên gương mặt cô lúc này đúng là vừa bất lực vừa buồn cười, như kiểu “ứa gan không nói thành lời”. Cô không đáp ngay, chỉ nhìn chằm chằm vào dòng chữ kia, rồi lại thở dài một cái.
Trong lòng Miên biết rõ, anh đang đùa. Nhưng cũng chính vì là đùa, nên cô chẳng dám hỏi cho rõ. Có một số chuyện, biết ít lại thấy nhẹ lòng hơn. Cô chỉ khẽ tự nhủ: “Chắc anh chỉ nói cho vui thôi, chứ thật lòng thì…” – rồi cô ngưng suy nghĩ đó ở giữa chừng.
Miên nhìn điện thoại lần nữa, cuối cùng chỉ nhắn lại một dòng:
Miên: “Ừm, có người yêu nhiều vậy chắc không tới lượt em lo rồi.”
Cô gửi đi, rồi đặt điện thoại úp xuống, kéo mền trùm ngang vai. Trong đầu vẫn là mùi thuốc lá nhè nhẹ còn lưu lại trên áo anh những lần chạm mặt. Và hình ảnh người con trai cứ luôn xuất hiện vào những lúc cô chẳng ngờ tới, nhưng lại chẳng bao giờ chắc chắn sẽ ở lại.
Đêm đó, Miên ngủ không sâu. Nhưng cũng không mộng mị. Chỉ là lòng cô, vẫn còn chút gợn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






