Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mơ Hồ Trong Tình Yêu Chương 2: Tin Nhắn Lúc Nửa Đêm

Cài Đặt

Chương 2: Tin Nhắn Lúc Nửa Đêm

Sau vài ngày trôi qua, quán ăn vẫn êm ả như mọi khi. Hạ Miên vẫn đều đặn đi làm, phụ bàn, bê món, dọn dẹp – những công việc quen thuộc không mấy đổi thay. Phong Kha thì vẫn lặng lẽ đứng phía sau bếp, tay thoăn thoắt đảo chảo, mùi dầu mỡ lẫn sa tế cứ bám riết lấy người. Nhưng giữa họ, không có thêm cuộc trò chuyện nào, chỉ là những ánh mắt thoáng lướt qua, những cái gật đầu nhẹ khi vô tình chạm mặt.

Tối hôm đó, sau một ca làm mệt nhoài, Hạ Miên về đến nhà thì lại cãi nhau với bạn trai. Lại là chuyện quen thuộc: quần áo không chịu giặt, chén dĩa không rửa, việc nhà lúc nào cũng đổ lên đầu cô. Những lời trách móc lặp đi lặp lại, ánh mắt lạnh nhạt của anh ta khiến Miên thấy mình như người vô hình trong chính căn phòng của mình.

Buồn bực, cô tắm rửa rồi nằm dài trên giường, lướt Zalo như một thói quen. Lúc đó, cô bất giác nhớ đến một cái tên đã nằm im trong danh sách bạn bè suốt một tuần qua – Phong Kha. Chỉ là cô từng thấy anh dùng Zalo để gọi ship đồ ăn cho khách nên mới tiện tay kết bạn. Lúc đó cũng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng tối nay, chẳng hiểu sao, cô lại muốn nhắn một tin cho anh.

Miên: Anh đi làm về chưa?

Chưa đầy ba phút sau, tin nhắn được xem. Miên chờ đợi, hơi bối rối không biết anh có thấy cô phiền không. Nhưng rồi tin nhắn phản hồi hiện lên:

Phong Kha: Vừa về, mới ăn xong. Có chuyện gì hả em?

Cô mỉm cười, thấy lòng nhẹ hơn đôi chút.

Miên: Anh có chơi Liên Quân không?

Phong Kha: Có chứ. Em cũng chơi à?

Miên: Dạ… mới thua hai ván, uy tín tụt thê thảm luôn á. Anh cày giúp em với được không?

Một lát sau, anh nhắn lại.

Phong Kha: Chờ anh tí nha. Anh đang có việc chút xíu. Mà em còn thức giờ này hả? Ngủ trễ vậy không tốt đâu.

Miên nhìn dòng tin nhắn, thấy lồng ngực mình ấm lên. Anh đâu có nói nhiều, nhưng từng câu đều tử tế, có chút quan tâm. Không giống ai kia, người luôn ở gần nhưng chẳng bao giờ để ý đến cảm xúc của cô.

Phong Kha: Lát nữa anh rảnh sẽ nhắn. Nếu em ngủ rồi thì thôi, mai tính. Đừng vì mấy ván game mà thức khuya nha.

Miên đặt điện thoại xuống, lòng dịu lại. Đêm nay, dù không có một ván game nào được chơi, nhưng cô lại thấy dễ ngủ hơn mọi khi.

Gần ba giờ sáng, ánh đèn điện thoại vẫn le lói trong căn phòng trọ nhỏ. Hạ Miên nằm nghiêng, ánh mắt mệt mỏi dán vào màn hình. Tin nhắn cuối cùng từ Phong Kha là: "Chờ anh tí nha. Anh đang có việc chút xíu. Mà em còn thức giờ này hả? Ngủ trễ vậy không tốt đâu."

Miên khẽ mím môi, chờ đợi. Nhưng thời gian trôi qua chậm rãi, và không có tin nhắn nào thêm. Điện thoại dần trượt khỏi tay, cô khép mắt lại, tự trấn an: “Thôi kệ, chắc anh quên mất.” Dù hơi tiếc, nhưng giấc ngủ cuối cùng cũng kéo cô đi mất.

Chiều hôm sau, khi cô đang chuẩn bị tập vở để đi bộ đến trường, điện thoại bỗng sáng lên:

Phong Kha: À, anh tưởng em làm ca 1. Không thấy tới nên tưởng em nghỉ. Ca 2 trễ vậy mà cũng làm dữ hen.

Miên: Em quen rồi. Học xong ghé quán làm luôn, trường em gần trọ lắm.

Phong Kha: Ừ, vậy lát gặp nha.

Miên đọc tin nhắn, lòng nhẹ hẳn. Cô mỉm cười rồi xếp sách vở vào chiếc cặp nhỏ xinh. Chút quan tâm nhỏ thôi, nhưng đủ để ngày hôm đó thấy đỡ mệt.

Tối hôm đó, gió đêm thổi nhè nhẹ qua khoảng sân ngoài trời của quán ăn. Khi Miên đi ngang qua khu bếp, Phong Kha ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt ánh lên sự thân quen.

Phong Kha: Tại hôm qua anh bận vụ kinh doanh bán độ, lo quá trời nên không chơi với em được. Thiệt luôn á, xin lỗi nha.

Miên khựng lại nửa giây rồi bật cười:

Miên: Ghê vậy? Còn buôn bán cả “độ” nữa hả? Lỡ bị bắt thì sao?

Phong Kha: Anh chuyên nghiệp mà, có kế hoạch hẳn hoi. Nhưng bận thiệt nên để em chờ vậy, hôm nay cho anh chuộc lỗi nha.

Miên chỉ nhún vai, cười cười rồi quay đi. Nhưng trong lòng lại thấy vui nhẹ, như vừa được ai đó xoa dịu sau một ngày dài.

Khoảng 18h, Miên đang bận rộn với công việc trong quán, người yêu cô đột ngột xuất hiện. Anh dừng xe ngay trước quán rồi bước vào, tay xách túi đồ ăn nhanh.

Anh người yêu: Đây, ăn đi. Biết cả ngày em chưa ăn gì, với lại… hôm qua anh làm em giận. Xin lỗi nha.

Miên nhìn vào túi đồ ăn, đôi mắt hơi mở lớn. Cô mỉm cười, nhưng cũng nhận ra đây không phải là những món mà anh thường mua cho cô. Nhìn kỹ, đây chính là những món cô từng bảo anh mua giúp.

Miên: Anh biết em chưa ăn gì sao?

Anh người yêu: Ừ, em làm ca khuya, không có thời gian ăn uống. Anh thấy em làm vất vả nên mua cho em chút đồ ăn, đỡ đói thôi mà.

Miên ngập ngừng một chút, rồi nhấc tay cầm lấy túi đồ ăn. Nhưng cô không quên nhớ lại câu chuyện cũ. Anh không phải người hay quan tâm tới những điều nhỏ nhặt, trừ khi có lý do cụ thể.

Thực ra, món đồ ăn này cũng không phải là anh mua tặng cô. Đó là tiền cô đã đưa cho anh để mua giúp. Anh chỉ đơn giản là làm việc cho xong, không chút tình cảm thừa thãi.

Nhớ lại, có một lần Miên làm việc ở quán nước, cô bị đứt tay trong lúc cắt trái cây. Cô đã gọi điện nhờ anh mua giúp một hộp băng keo cá nhân. Mới đầu cô nghĩ anh sẽ hỏi thăm một câu, nhưng không, anh chỉ nói: “Mua rồi, nhớ trả tiền nha.”

Miên tự cười một mình. Lòng cô thắc mắc không biết liệu người yêu này có bao giờ hiểu được những gì cô cần, ngoài tiền bạc và sự sòng phẳng.

Miên cầm lấy túi đồ ăn, cúi đầu chào rồi quay vào trong. Mùi thức ăn còn ấm lan ra, khiến mọi người trong quán chú ý.

“Ui, người yêu mua đồ ăn kìa! Hạnh phúc ghê ha Miên!” – Thư, cô bạn thân làm chung ca, ngồi gần cửa khu sơ chế lên tiếng chọc ghẹo.

Miên chỉ mỉm cười, không nói gì, lẳng lặng bỏ túi đồ lên kệ rồi quay lại làm việc.

Ở sân sau quán, nơi mấy anh nhân viên hay ra nghỉ và hút thuốc sau giờ cao điểm, một nhóm đang tụm lại trò chuyện. Phong Kha cũng ngồi trong đó, áo thun thấm mồ hôi, tay cầm chai nước lọc. Bên cạnh là Lâm, người bạn hay cà khịa của anh.

Lâm vừa thấy Miên đi ngang thì huýt sáo một tiếng rồi chọc lớn:

“Người ta có người yêu rồi đó Kha ơi, mày hết cửa luôn rồi nha!”

Cả nhóm cười ồ lên. Kha hơi nghiêng đầu, khóe môi cong cong, trả lời mà không nhìn ai:

“Chắc tao không có hay gì"

Câu nói buông ra như gió thoảng, nhưng đôi mắt anh lại vô thức nhìn theo bóng dáng Miên khuất dần vào bên trong.

Câu nói buông ra như gió thoảng, nhưng đôi mắt anh lại vô thức nhìn theo bóng dáng Miên khuất dần vào bên trong.

Câu nói của Kha buông ra nhẹ tênh, nhưng lại như một tia chớp chiếu thẳng vào tâm trí Miên. Cô không nghĩ mình lại vô tình nghe thấy lời đó, nhưng lại chẳng biết làm sao để gạt đi cảm giác mơ hồ đang dâng lên trong lòng. Cô dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, cố gắng không để mọi thứ ngoài kia ảnh hưởng đến tâm trạng mình.

Khi quay vào trong, cô mỉm cười đáp lại lời trêu ghẹo của Thư, nhưng trong lòng, những suy nghĩ lại như một cơn sóng ngầm, cứ lặng lẽ vỗ về, rồi cuốn trôi hết mọi cảm xúc bền vững mà cô từng có. Miên chẳng hiểu sao mình lại cảm thấy hụt hẫng, như thể khoảng cách giữa cô và Kha đã không còn như trước nữa.

Dù biết rằng Kha không phải người dễ bộc lộ cảm xúc, nhưng câu nói của anh khiến Miên tự hỏi liệu có phải trong lòng anh, cô chỉ là một lựa chọn trong vô vàn điều khác biệt mà anh đang bận tâm. Cô có còn quan trọng như trước? Hay đã có thứ gì đó thay thế vị trí của mình trong suy nghĩ của anh?

Trong lòng Miên dấy lên một nỗi lo âu khó tả. Cô cắn môi, lặng lẽ làm việc, cố gắng không để những câu hỏi đó chiếm lấy toàn bộ tâm trí. Nhưng chính lúc ấy, cô lại không thể không nghĩ về việc Kha có thật sự quan tâm đến cô, hay chỉ đơn giản là đang sống một cuộc sống không có người yêu, chẳng có ràng buộc nào cả.

Một cảm giác lạ lẫm, nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng qua, nhưng lại đủ để làm lay động trái tim cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc