Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mơ Hồ Trong Tình Yêu Chương 1 – Gặp Nhau Giữa Muối Ớt Và Sa Tế

Cài Đặt

Chương 1 – Gặp Nhau Giữa Muối Ớt Và Sa Tế

Ngày đầu đi làm thêm, Hạ Miên cảm giác mình như lạc vào một thế giới hỗn loạn. Quán ăn hoạt động từ chiều đến tối, khách ra vào không ngớt, tiếng gọi món, tiếng bát đĩa lách cách xen lẫn tiếng cười nói rôm rả. Không gian ngoài trời, không có kính chắn, chỉ có mái hiên và những tán cây xanh nghiêng bóng, tạo nên vẻ mộc mạc thoáng đãng giữa lòng phố thị bụi bặm.

Những chiếc bàn ghế nhựa được xếp ngay ngắn, nhưng vẫn không tránh khỏi phủ một lớp bụi mỏng từ gió cuốn qua. Miên chỉ mới được hướng dẫn vài buổi. Hôm nay là ngày đầu tiên chính thức vào ca — chưa tròn 30 phút mà cô đã gần như xoay vòng.

“Em ơi, cho anh xin thêm chén nước chấm với sa tế nha!” – một giọng nam vang lên từ bàn gần cửa.

Cô vội quay lại, đáp nhỏ nhẹ: “Dạ anh ơi, nước chấm có sẵn trong tủ tự phục vụ, còn sa tế thì em lấy giúp anh ngay.”

Miên vội vã bước về phía khu bếp, nơi Phong Kha đang đứng kiểm tra hóa đơn. Anh xoay lưng lại phía cô, áo bếp dính vài vệt dầu, cổ áo hơi mở vì hơi nóng trong bếp. Miên khựng lại một nhịp rồi lấy hết dũng khí tiến tới.

“Cho em xin một chén sa tế.”

Phong Kha ngoảnh lại, ánh mắt lướt qua gương mặt cô một thoáng rồi gật đầu, lặng lẽ múc sa tế vào chén sứ nhỏ. Nhưng khi cô vừa đưa tay ra định lấy, anh đột ngột nói:

“Không có sa tế, chỉ có anh thôi, được không?”

Nhưng chưa kịp thở ra, giọng ông cửa hàng trưởng vang lên từ phía ngoài bếp:

“Bớt ghẹo gái lại, sắp có vợ rồi còn bày đặt!”

Miên khựng lại. "Sắp có vợ?"

Cô vô thức quay đầu nhìn Phong Kha, thấy anh chỉ nhếch môi cười nhạt, đáp tỉnh bơ:

“Sao, ông muốn tôi ghẹo bà vợ ông trước à?”

Tiếng cười ồ lên trong bếp, còn Miên vội vã cúi mặt quay đi, lòng ngổn ngang. Cô không rõ mình thấy kỳ lạ vì chuyện “sắp có vợ”, hay là vì ánh mắt anh lúc nói câu đùa vừa rồi.

Miên đứng im giây lát rồi lặng lẽ quay lại lau bàn. Thế nhưng, nụ cười của Phong Kha vẫn lảng vảng trong đầu như một làn khói nhẹ. Cô tự nhắc mình đừng nghĩ linh tinh — chỉ là một câu đùa, chẳng có gì cả.

Khúc giữa ca, khi khách đã bớt đông, cô bạn làm chung – Thư – ghé lại gần, cười mỉm: “Có người xin info cậu nè.”

Miên ngẩng lên, vừa ngạc nhiên vừa dè dặt: “Ai cơ?”

“Anh Phong Kha đó. Ổng nói ngại hỏi trực tiếp nên nhờ tớ xin giùm.”

Miên im vài giây. “Tớ không dùng Facebook, chỉ có Zalo thôi.”

Thư nghiêng đầu, cười bí ẩn: “Vậy cho không? Tớ nhắn lại với ảnh.”

Miên khẽ nhíu mày. “Sao kỳ vậy… Mà ảnh nói gì với cậu?”

“Ổng bảo là muốn kết bạn.”

Cô cười nhẹ, một nụ cười thoáng qua rồi tắt lịm. Trong lòng, vẫn là những vòng xoáy rối bời. Dù gì thì... cô vẫn đang có người yêu, một người cô từng nghĩ là cả thế giới. Nhưng thời gian gần đây, mọi thứ giữa họ không còn suôn sẻ như trước.

Những cuộc cãi vã cứ thế tăng dần. Từ chuyện công việc, lối sống đến cả tương lai — không gì là không thể gây tranh cãi. Miên mỏi mệt vì luôn là người nhường nhịn, trong khi người kia lại không chịu hiểu hay chia sẻ. Có những khoảnh khắc, cô muốn buông tay, nhưng rồi lại chần chừ không thể dứt khoát.

Tình cảm dở dang như một sợi dây mảnh, kéo hoài vẫn không đứt nhưng buông tay thì lại đau.

Thế nên, dù Phong Kha có dễ gần, có nụ cười cuốn hút đến mấy, Miên vẫn tự nhủ: "Đừng để người này bước quá gần."

Tay cô lướt nhẹ trên màn hình điện thoại. Một thông báo hiện lên: “Có 2 người gửi lời kết bạn trên Zalo.”

Một người là Thư — cô bạn đồng nghiệp. Miên chấp nhận ngay không nghĩ ngợi. Người còn lại là Phong Kha. Cái tên ấy khiến lòng cô thoáng chùng xuống.

Cô dừng lại, ánh mắt dừng ở ảnh đại diện của anh — một tấm hình nghỉ dưỡng, Phong Kha không mặc áo, chỉ quấn khăn, nằm thư giãn trên ghế dưới ánh nắng bên hồ bơi xanh mát. Cái kiểu tự tin ấy… khiến Miên chùn tay.

“Sao anh ấy lại kết bạn với mình?” Cô không thể lý giải. Một chút bối rối len lỏi trong ngực.

Cô không nhấn “Hủy”, nhưng cũng không chấp nhận. Đơn giản là... tránh rắc rối.

Điện thoại lại sáng lên, một tin nhắn từ Thư:

“Đừng bỏ qua Phong Kha nha, ổng dễ thương lắm. Chỉ hơi kiêu thôi à.”

Miên cười khẽ, rồi nhắn lại: “Tớ biết rồi, nhưng… tớ đang có người yêu.”

Cô dừng lại, lặng nghĩ về người con trai vẫn luôn bên cạnh mình — một người từng là điểm tựa vững chắc. Dù mối quan hệ ấy vẫn tồn tại, nhưng có lẽ… không còn nguyên vẹn như xưa. Và cô vẫn chưa sẵn sàng đối diện với sự thật ấy.

Kết thúc ca làm đầu tiên, Miên rời quán trong ánh đèn vàng nhạt phủ lên con phố. Những ánh sáng lấp lánh phản chiếu qua mặt đường, in lên cửa kính lờ mờ một khung cảnh mơ hồ. Cô lên xe, chậm rãi lướt đi trong làn gió đêm mát rượi, lòng có phần nhẹ nhõm.

“Không có sa tế, chỉ có anh thôi.”

Câu nói ấy vẫn văng vẳng trong đầu, như một vết khắc nhẹ nhưng rõ ràng. Miên không thể phủ nhận, dù chỉ là một câu đùa, nó vẫn khiến tim cô lỡ một nhịp.

Nhưng rồi cô lại nhắc mình: lúc này, điều cô cần là giữ cho mọi thứ ổn định. Không phải những rung động bất chợt, càng không phải một người như Phong Kha.

Từ hôm ấy, Phong Kha vẫn xuất hiện trong ca làm mỗi ngày. Cả hai không nói gì ngoài công việc. Miên vẫn chỉ là nhân viên phục vụ, còn anh ở khu xào nấu, chiên món. Họ thậm chí còn chưa biết tên nhau. Nhưng mỗi lần lướt qua nhau trong bếp, sự hiện diện của anh vẫn khiến cô có cảm giác… là lạ.

Phong Kha không nhắc đến chuyện kết bạn, và Miên cũng không có ý định tìm hiểu gì thêm. Cô chỉ muốn làm tốt công việc của mình. Chỉ vậy thôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc