Trong khu công nghiệp, ánh sáng xanh dịu dàng lướt qua như gió xuân.
Con bạch tuộc dị dạng và con bò sát giả trong mắt Vân Hề giống như vết bẩn bị cục tẩy xóa đi, trong chớp mắt biến mất không còn dấu vết.
Thay vào đó, vô số dây leo xanh mềm mại uốn lượn tiến về phía cô. Những dây leo điên cuồng sinh trưởng quấn quanh hai chân cô từng vòng một. Giống như kẻ săn mồi lặng lẽ bắt lấy con mồi.
Nhưng Vân Hề đã không còn sức để giãy giụa. Cái lạnh vì mất nhiệt mang đi khả năng suy nghĩ và hành động của cô. Ngay cả cơn đau cũng trở nên tê liệt khi cái chết đến gần.
Cô ngửa mặt nằm giữa vô số dây leo. Đôi mắt đen tan rã, chỉ còn một chút ánh sáng xám nhạt phản chiếu bầu trời như viên thủy tinh. Rồi cô nhìn thấy. Trong cây cổ thụ khổng lồ, một luồng ánh sáng ngọc bích dần tụ lại trước mặt cô. Ánh sáng ấy ngưng tụ thành… một người.
Thân hình cao lớn được bao bọc trong thần bào màu xanh vàng rực rỡ. Những hoa văn cỏ cây trên áo biến đổi theo ánh sáng, đan xen lấp lánh. Gương mặt đẹp lạnh lùng nhưng mềm mại. Giữa trán điểm một thần văn xanh vàng. Tai phải đeo khuyên lá liễu ngọc bích. Khi cúi đầu, gương mặt tuấn mỹ ấy mang vẻ phi nhân loại, tràn đầy thần tính lạnh nhạt.
Hào quang xanh vàng tỏa ra quanh anh như những vì sao. Sinh cơ dạt dào, vạn vật sinh sôi, khiến anh càng giống một vị thần không thuộc về trần thế. Sức mạnh sinh mệnh dịu dàng tỏa ra từ cơ thể anh. Tốc độ mất sinh lực trong cơ thể Vân Hề bắt đầu chậm lại.
Sinh mệnh lực.
Mắt Vân Hề hơi mở lớn. Đồng tử tan rã phản chiếu vị thần trước mắt, giống như nhìn thấy một món bánh ngọt thơm ngon. Cơ thể cô phản ứng nhanh hơn suy nghĩ. Cô cố rút tay khỏi dây leo, vươn về phía “món bánh ngọt” kia, giống như con thú tham lam muốn cướp lấy nhiều sinh mệnh lực hơn.
Nhưng ngay lúc đó, vị thần trước mặt mở mắt. Đó là đôi mắt xanh lục đậm hơn cả ngọc phỉ thúy đế vương. Tóc xanh dài, dung mạo tuấn mỹ. Anh nhìn chằm chằm vào cô. Trong đôi mắt xanh đầy thần tính và lạnh nhạt ấy, thần tính bỗng vỡ vụn.
Tay Vân Hề còn chưa kịp vươn ra thì vị thần đã bước trước một bước, nắm lấy tay cô. Trong đôi mắt xanh của vị thần tuấn mỹ bùng lên lửa giận.
Hầu kết anh khẽ chuyển động, giọng nói lạnh lùng mà linh hoạt vang lên bên tai cô: “Lý do chia tay của em… anh không đồng ý!”
Cùng lúc đó, cành lá của cây cổ thụ khổng lồ rung lên xào xạc.
Trong nháy mắt, ở Tinh Lam tinh vực nơi Minh Hải Tinh thuộc về, bất kể là người đang ngủ, đang đi đường, hay đang ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cùng lúc đều nghe thấy từ trên trời cao truyền xuống tiếng nói thần minh linh hoạt mà xa xưa: “Lý do chia tay của em, anh không đồng ý!”
Yggdrasill một tay siết chặt cổ tay Vân Hề. Trong đôi mắt thần màu xanh ngọc tràn đầy cơn giận ngút trời. Cho đến nay, Yggdrasill vẫn còn nhớ rõ ngày đó.
Anh chỉ ra ngoài vài ngày. Sau khi trở về liền thấy Hải Thần vốn trước giờ không hợp với mình lại xuất hiện khắp nơi trong thần đình của mình, còn đang ve vãn, trêu chọc, quyến rũ bạn gái của anh. Yggdrasill còn chưa kịp đánh con rắn biển đầy mùi tanh đó ra khỏi thần đình.
Cô đã che chở con rắn biển kia ở phía sau, vẻ mặt lạnh lùng nói với anh: “Anh quá tẻ nhạt, em chán rồi. Chúng ta chia tay đi.”
Anh quá tẻ nhạt, cô ấy chán anh rồi?!
Yggdrasill tức đến run cả người. Anh không cam lòng, phẫn nộ, mờ mịt lại bất lực.
Nhưng cô vừa quay người đã biến mất! Anh tìm kiếm thế nào cũng không tìm được cô nữa, giống như cô ấy bỗng dưng biến mất khỏi thế gian, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Cho đến hôm nay, anh mới đột nhiên nghe thấy giọng nói của cô, định vị được cô.
Tư duy của Vân Hề vì mất máu mà trở nên chậm chạp. Nhìn khối năng lượng sinh mệnh đậm đặc ở ngay trước mắt, trong đôi mắt rã rời của cô lóe lên ánh xanh, cô nuốt mạnh một ngụm nước bọt.
Cảm giác đói khát dữ dội dâng lên từ bụng. Ý thức cô mơ hồ. Thần minh trước mắt không ngừng thay đổi giữa hình người và một đĩa bánh đậu xanh nóng hổi vừa ra lò.
Vân Hề liếm môi khô.
Ngoan, phải nhịn. Con người dù có đói đến đâu cũng có giới hạn. Ít nhất không thể cái gì cũng ăn. Cô cố kéo lại đầu óc đang mất kiểm soát, ánh mắt chăm chăm nhìn vị thần trước mặt, không nỡ dời đi.
Cơn giận trong mắt Yggdrasill còn chưa kịp hạ xuống thì một bóng đen đã lao tới như sói đói vồ mồi.
“Ưm!”
Âm thanh của thần bị chặn lại.
Yggdrasill vừa tìm được bạn gái cũ “ngoại tình”, đã bị sự nhiệt tình của bạn gái cũ làm cho ngây người. Phẫn nộ, tủi thân, u tối… mọi cảm xúc bỗng như pháo hoa nổ tung rồi tan biến. Chiếc cổ trắng thon của Yggdrasill hơi căng lên, cả người cứng đờ tại chỗ.
Hương thơm. Khí tức sinh mệnh đậm đặc tràn vào trong bụng. Vân Hề thỏa mãn nheo mắt lại. Vết thương ở bụng bị bạch tuộc dị dạng đâm xuyên bỗng tràn vào cảm giác ấm áp. Sinh mệnh lực cuồn cuộn bao bọc cơ thể, khiến Vân Hề thoải mái đến mức muốn thở dài.
Cảm giác đói khát như sắp chết rốt cuộc biến mất. Linh hồn cô như sắp bay lên mây. Vân Hề lại tham lam cắn mạnh thêm một miếng “bánh ngọt” kia. Một tia máu thần từ môi Yggdrasill tràn ra, lập tức bị tham lam liếm sạch.
“Không được.” Tai Yggdrasill đỏ lên.
Anh vội kéo bạn gái nhiệt tình ra, dùng tay phong ấn một nửa giọt máu thần kia. Máu thần, với thân thể con người bình thường căn bản không thể hấp thụ. Nhưng anh vừa buông tay, lại bị kéo trở lại. Đầu lưỡi mềm mại mút lấy vết thương trên môi anh. Hơi thở nóng ẩm hòa lẫn vào nhau.
Sự nhiệt tình của bạn gái hoàn toàn không thể ngăn lại. Loài người quả nhiên là sinh vật chìm đắm trong dục vọng. Cô còn nói chán rồi? Ha, quả nhiên là nói dối.
Trên gương mặt tuấn mỹ trắng nõn của Yggdrasill hiện lên sắc đỏ mập mờ, tai đỏ như muốn nhỏ máu. Đôi mắt xanh đậm ướt sương liếc Vân Hề một cái, vẻ mặt như nói “thôi kệ, cho em hôn vậy”.
Khóe môi thần hơi cong lên. Đôi tay thon dài mạnh mẽ ôm lấy cô vào lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



