19 giờ 30 phút theo giờ Liên Bang, Minh Hải Tinh.
Cây xanh khổng lồ bao phủ toàn bộ hành tinh bỗng rung lên, ngay sau đó vô số nụ hoa nhú ra trên cành, đồng loạt nở rộ. Cánh hoa mềm mại bay vào tinh không và rơi xuống mặt đất.
Trong khoang khảo sát của quân đoàn số 6, tổ Điều Tra Đặc Biệt vừa khẩn cấp nhảy không gian đến Minh Hải Tinh đang trao đổi tình báo với tổ khảo sát thì phát hiện biến hóa của đại thụ trong vũ trụ.
“Cây… nở hoa rồi.” Đội trưởng đặc tình xử nhíu mày, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Không biết là thần thuật, chúc phúc… hay là nguyền rủa.” Phó đội cũng nghiêm mặt.
Tổ trưởng khảo sát quân đoàn 6, Kế Đông Phong xoa trán: “Thần thuộc hệ sinh mệnh đa số yêu thích hòa bình, tính tình ôn hòa, lực công kích không mạnh. Có lẽ không phải nguyền rủa.”
“Thần minh vô định. Không nên suy đoán hành vi của bất kỳ vị thần nào.” Phó đội lắc đầu.
Trợ thủ hỏi: “Phó đội, có nên can thiệp, ngăn cánh hoa lan ra không?”
“Không. Chúng ta hành động ngược lại sẽ khiến thần phát hiện. Cấm kỵ của thần minh rất nhiều, chúng ta còn chưa biết đây là vị thần nào.”
Hơn nữa trong thời gian ngắn họ cũng không chắc có thể ngăn cản được. Nói xong, ông phát hiện một đội viên trẻ trong đội mình dường như muốn nói gì đó. Người đó tên Dương Tiểu Lục, thực tập sinh năm nay vừa điều đến.
“Tiểu Lục, cậu có ý kiến gì cứ nói.”
Dương Tiểu Lục rụt cổ, nhìn những tiền bối nghiêm túc, do dự nói: “Phó đội … có khi nào… chỉ là có khi thôi… vị thần sinh mệnh kia… vừa làm lành với bạn gái nên vui quá mới nở hoa không? Thực vật nở hoa thường là tín hiệu tìm bạn đời… mà vị thần này hình như là thần hệ cây cỏ…”
“……”
Cả khoang tinh hạm rơi vào im lặng.
Im lặng.
Sự im lặng của đêm nay thuộc về tinh hạm.
…
Trong khi đó, nhân vật chính của cuộc bàn tán — Vân Hề.
Nhờ sinh mệnh lực đậm đặc tràn vào cơ thể, vết thương ở bụng do dị chủng đâm xuyên đã hoàn toàn hồi phục. Làn da trắng mịn như chưa từng bị thương. Máu đã mất cũng dần được tạo lại. Dòng máu ấm áp chạy khắp cơ thể, đầu ngón tay lạnh lẽo bắt đầu ấm lên. Ý thức rã rời của Vân Hề cũng dần tụ lại, lý trí quay trở lại. Bộ não từng “đứng máy” của cô bắt đầu hoạt động trở lại, nối lại mọi chuyện trước sau.
Cô là một người bình thường có độ thần quyến với thần bằng 0, trời sinh bị thần ghét dường như vừa triệu hồi thành công một vị thần. Nếu kể ra, trải nghiệm huyền ảo này đủ để khoe cả đời.
Nhưng… Vân Hề nhìn gương mặt mang chút ửng đỏ trước mặt. Vì sao vị thần này lại là nam chính số 1 trong trò chơi cô thức đêm chơi — “Nhật ký chia tay với thần minh”.
Sinh mệnh chi thần, Cây thế giới — Yggdrasill?!
Đồng tử Vân Hề co lại, tim thắt lại. Lý trí trở lại khiến cô nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc. Cô lập tức ngả người ra sau theo bản năng, kéo giãn khoảng cách.
Một giây.
Hai giây.
Cây thế giới không rung động.
Vân Hề thở phào trong lòng. May mà lần này Yggdrasill nhớ tách kết nối với bản thể cây thế giới.
Yggdrasill hoàn toàn không có cảm giác xấu hổ của con người, cũng không hiểu bạn gái đang lo gì. Anh chỉ nheo mắt nhìn cô. Rồi tự nhiên đưa đầu lưỡi liếm môi. Động tác cực kỳ mê hoặc. Nhưng vẻ mặt vẫn nghiêm trang đầy thần tính. Sự tương phản cực độ khiến cảnh tượng càng… rung động lòng người.
Vân Hề: ……
Chết mất, muốn xúc phạm thần linh! Nhưng rất nhanh ánh mắt cô bị một hàng chữ vàng đang đếm ngược trên đỉnh đầu thần thu hút.
【 Thần sinh mệnh: Yggdrasill (Cây Thế Giới) buông xuống đếm ngược: 06…05…】
Hàng chữ đó, kiểu chữ đó, giống hệt khung nhiệm vụ trong trò chơi mà cô từng thấy.
Trong lòng Vân Hề dâng lên một suy đoán mơ hồ. Nhưng ngay lúc cô ngẩng đầu định nhìn kỹ khung chữ vàng kia. Một đôi mắt xanh phỉ thúy xinh đẹp mà lạnh lẽo bỗng chiếm trọn tầm nhìn của cô.
Là Yggdrasill. Bàn tay ấm áp của anh khẽ dùng lực, vuốt qua cánh tay, xương quai xanh rồi cổ của Vân Hề. Cô có thể cảm nhận rõ ràng, nơi bị vuốt qua nổi lên cảm giác tê tê nóng ấm, giống như khi vết thương nhanh chóng liền thịt. Những vết trầy xước nhỏ trên người cô đều được chữa lành.
“A Hề.”
Cô nghe thấy tên mình được gọi lên. Âm thanh linh hoạt mà xa xăm ấy như vang thẳng vào màng tai và trong đầu. Cùng lúc đó, những dây leo quấn quanh cô càng siết chặt hơn.
Giọng nói của anh bình thản mà ôn hòa vang lên nhàn nhạt: “Lần này anh không truy cứu. Nhưng lần sau thì không được.”
Đầu óc Vân Hề còn hơi đơ, theo bản năng hỏi: “Không được cái gì?”
Vị thần thanh tú tao nhã hơi cúi đầu. Đôi mắt của thần trong suốt như hai khối ngọc lạnh. Hàng mi dày khẽ rung trong gió, giống như dây leo siết chặt khiến người ta khó thở. Đôi môi mỏng thốt ra hai chữ lạnh lẽo.
“Chia tay…”
【01】
Đếm ngược kết thúc. Cây đại thụ che kín bầu trời trong nháy mắt hóa thành vô số ánh sao rồi biến mất. Cùng lúc đó, một chuỗi âm thanh vang lên trong đầu cô.
【 Mở khóa bạn trai cũ số 1: (Thần sinh mệnh) Yggdrasill 】
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)