Trên người hắn là một con bạch tuộc dị dạng có tám con mắt kỳ quái. Những chiếc xúc tu của nó vung vẩy, vui vẻ hút não và nội tạng của hắn, nhai bẹp bẹp đầy khoái chí.
Cảnh tượng đó đập thẳng vào mắt khiến Vân Hề suýt nữa nôn ra.
Ngửi thấy hơi thở của người khác, con bạch tuộc tám mắt đang hưởng thụ bữa tối quay đầu nhìn về phía cô. Mà phía sau cô, con bò sát giả cũng đã đuổi tới.
Trước có sói, sau có hổ.
Con bò sát giả cảnh giác nhìn con bạch tuộc tám mắt dị dạng, chần chừ không tiến lên. Rõ ràng, con bạch tuộc này là dị chủng cấp cao hơn.
Vân Hề lập tức quyết đoán, quay đầu lao về hướng ngược lại.
“Ầm!” Con bò sát giả gào lên, chiếc lưỡi dài vung về phía cô.
Cô nắm chặt ống thép vung lên, lăn người phòng thủ trên mặt đất, trong nháy mắt đã vòng ra phía sau con bò sát giả.
Con bò sát giả vừa định đuổi theo thì con bạch tuộc dị dạng đã xông tới. Hai chiếc xúc tu quấn chặt lấy nó. Rõ ràng, Con quái bò sát cũng nằm trong thực đơn của nó.
Con quái vật này còn đáng sợ hơn.
Đồng tử Vân Hề co lại. Nhân lúc con bò sát giả và con bạch tuộc quấn lấy nhau, cô quay đầu chạy ngược trở lại.
Phổi cô đau như muốn nổ tung vì vận động quá sức. Trong cổ họng dâng lên vị tanh của máu, nhưng lúc này Vân Hề không còn tâm trí để quan tâm.
Nhưng ngay khi cô vừa chạy đi.
Vút! Vút!
Hai chiếc xúc tu xé gió, nhanh đến mức mắt thường của con người không thể bắt kịp. Chúng trực tiếp xuyên qua bụng Vân Hề.
“Phụt!”
Cơn đau dữ dội từ bụng lan khắp cơ thể. Nội tạng như bị nghiền nát, máu không ngừng trào ra. Vân Hề đau đến toát mồ hôi lạnh. Máu trong cơ thể điên cuồng chảy ra khiến cô lạnh dần, sắc mặt tái nhợt. Cô rõ ràng cảm nhận được sinh lực đang trôi đi.
“Hức!” Con bạch tuộc dị dạng bắt được hai con mồi cùng lúc, vui vẻ đảo mắt, co duỗi xúc tu kéo cả con bò sát giả lẫn Vân Hề về phía thân thể nó.
“Thần minh ẩn trên đỉnh vòm trời… sự thần bí tự do trong trần thế… chúa tể siêu phàm của vực sâu tinh không…”
“… ca ngợi sinh mệnh, tán dương sự phì nhiêu…”
Vân Hề đầu choáng mắt hoa, nghe thấy những âm thanh kỳ dị như vọng đến từ nơi rất xa. Nhiều giọng nói khác nhau chồng lên nhau, mơ hồ không rõ. Cô cũng không còn sức để để ý đến chúng. Nhìn con bạch tuộc ngày càng đến gần.
“… hãy đến đây…”
Không gian bắt đầu gợn sóng. Ánh sáng xanh dịu dàng trào ra từ giữa những gợn sóng đó. Một luồng sinh mệnh lực mạnh mẽ, mênh mông tuôn ra.
“Chít!” Con bạch tuộc dị dạng bỗng run lên, bất an đảo mắt.
Trong khu công nghiệp, những dị chủng đang ẩn nấp trong bóng tối cũng bắt đầu xao động, hoảng sợ chạy trốn ra ngoài.
Ánh sáng xanh lan rộng, phóng thẳng lên bầu trời. Một cây cổ thụ khổng lồ thần bí đột ngột mọc lên từ khu công nghiệp, vươn thẳng lên trời cao, tỏa sáng rực rỡ giữa không gian vũ trụ sâu thẳm. Những chiếc lá xanh biếc trong suốt như ngọc bích. Mỗi chiếc lá đều tỏa ra ánh sáng mộng ảo dịu nhẹ, gần như chiếu sáng cả màn đêm thành ban ngày. Sao trời biến mất, trăng bạc trở nên ảm đạm.
19 giờ 27 phút theo giờ Liên Bang.
Trên hành tinh Minh Hải, gần như tất cả mọi người đều đang ngẩng đầu nhìn cây đại thụ che trời ấy.
Kinh ngạc. Sợ hãi. Tâm thần chấn động.
“Trời ơi! Đó là cái gì vậy! Cây lớn quá!”
“Có ai thức tỉnh dị năng sao? Động tĩnh lớn như vậy! Đây là thiên tuyển chi tử à? Cả hành tinh đều nhìn thấy!”
Cùng lúc đó. Trên quỹ đạo ngoài hành tinh Minh Hải, tổ khảo sát của quân đoàn số sáu.
Mọi người toát mồ hôi lạnh, sắc mặt tái nhợt.
Khác với đa số cư dân bình thường, những người có chỉ số dị võ càng cao thì càng nhạy cảm với năng lượng. Khi cư dân Minh Hải còn đang kinh ngạc trước vẻ đẹp của cây đại thụ, tổ khảo sát lại cảm nhận được trong ánh sáng xanh đẹp đẽ ấy ẩn chứa sức mạnh khủng bố. Khiến người ta run rẩy, nghẹt thở, da đầu tê dại.
“Dao động năng lượng thật đáng sợ.” Một sĩ quan nói, môi còn run run. “Ít nhất cũng phải là dị năng cấp 3S. Quá kinh khủng. Vừa rồi tôi cảm thấy như không thở được.”
“Không… trong năm năm gần đây Liên Bang chưa phát hiện thêm người có tiềm lực dị năng cấp 3S. Kết quả kiểm tra sức khỏe năm nay vẫn đang thu thập. Dù có người đạt cấp 3S thì cũng rất ít người có thể thức tỉnh dị năng trước khi huấn luyện, huống chi là vừa thức tỉnh đã đạt cấp 3S. Trong lịch sử Liên Bang chưa từng có.”
Người nói là một nữ sĩ quan khí chất lạnh lùng đứng cạnh viên sĩ quan kia. Cô nhìn cây đại thụ bao phủ bầu trời Minh Hải. “Có lẽ là sứ giả của thần.”
“Không… không phải.” Một giọng nói trầm thấp nghiêm nghị vang lên: “Sức mạnh này tuyệt đối không chỉ cấp 3S.”
“Kế Thiếu tướng?”
Mọi người lập tức nhìn về phía người đứng đầu — Kế Đông Phong. Ánh mắt họ rung động, cổ họng nghẹn lại không nói được lời nào. Bởi vì suy đoán ẩn sau câu nói đó còn đáng sợ hơn.
“Đó là thần.” Vị thiếu tướng đã nói ra điều mà họ không dám nói.
Kế Đông Phong nhìn cây cổ thụ khổng lồ kia, giọng nói đầy nghiêm trọng.
“Thuộc hệ sinh mệnh, cấp bậc thượng. Ít nhất là cấp chủ thần.”
“Thần giáng lâm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



