Cô vừa lén quan sát Vân Hề vừa nói: “Tan học tụi mình tiện ghé qua xem Quý Ông nhé?”
“Xem Quý Ông?” Vân Hề nhìn cô bạn cùng bàn bằng ánh mắt kỳ quái. Không ngờ đấy… học sinh thời tinh tế bây giờ lại phóng khoáng như vậy sao?
“Đúng vậy.” Hùng Vũ Tình gật đầu. Không hiểu sao ánh mắt của Vân Hề khiến cô cảm thấy cả người tê dại.
Cô giải thích: “Chính là con mèo đen hôm qua tụi mình thấy ở khu công nghiệp bỏ hoang đó. Bốn chân nó đều màu trắng, giống như đang đeo găng tay trắng. Cậu còn nói nó trông giống một quý ông nên đặt tên nó là Quý Ông mà.”
“À… ra là mèo.”
“Không thì cậu nghĩ là cái gì?” Hùng Vũ Tình liếc cô.
Vân Hề xấu hổ không dám nói mình tưởng là đàn ông.
Khu công nghiệp nằm giữa Trường Minh Hải số 1 và khu dân cư Kim Hoa, đã bị bỏ hoang từ năm sáu năm trước. Vân Hề và Hùng Vũ Tình đều sống ở khu nhà cũ Kim Hoa. Có lúc không muốn đi xe huyền phù công cộng, hai người sẽ đi tắt qua khu công nghiệp.
Hùng Vũ Tình đi bộ về là vì muốn ở ngoài chơi thêm một lúc.
Còn Vân Hề đi bộ đơn giản chỉ vì tiết kiệm tiền xe. Cha mẹ cô đã ly hôn. Nói chính xác hơn, trên danh nghĩa cô vẫn có cha có mẹ, nhưng tình cảnh hiện tại gần như không khác gì trẻ mồ côi.
Câu chuyện của cha mẹ thân thể này giống hệt một vở kịch cẩu huyết. Một công tử nhà giàu ở tinh vực trung tâm gặp tai nạn phi thuyền, rơi xuống hành tinh cấp E và mất trí nhớ. Anh ta được một cô gái nghèo cứu giúp, hai người yêu nhau rồi sinh ra một cô con gái. Nhưng kết cục lại không giống cổ tích. Sau khi khôi phục ký ức, vị công tử kia lập tức trở về tinh vực trung tâm. Còn cô gái nghèo thì vì buồn bã u uất mà qua đời. Trước khi chết, bà vẫn nắm tay con gái hỏi: “Ba con… đã trở về chưa?”
Đó cũng là lý do vì sao nguyên chủ của thân thể này liều mạng học hành, quyết tâm phải đến tinh vực trung tâm. Không chỉ vì nơi đó có tài nguyên tốt hơn, nhiều cơ hội hơn, mà còn vì cô muốn một câu trả lời. Cô muốn trở nên nổi bật, muốn khiến người đàn ông đã bỏ rơi mẹ con cô phải hối hận.
Năm phút sau. Vân Hề và Hùng Vũ Tình bước vào khu công nghiệp cũ.
Nơi này đã bị bỏ hoang rất lâu, nhiều tòa nhà đã mục nát hư hỏng. Vì chưa tìm được người tiếp nhận nên vẫn để trống.
Đứng ở cổng, Vân Hề bỗng cảm thấy một luồng lạnh lẽo len vào tận xương. Không biết có phải ảo giác không, cô còn ngửi thấy mùi tanh như sắt gỉ.
“Hay hôm nay mình đi đường lớn đi?” Cô nắm tay Hùng Vũ Tình, thật sự không muốn đi vào.
“Hả? Nhưng tụi mình đã đến rồi mà. Tớ còn mang theo thức ăn cho mèo nữa.” Hùng Vũ Tình nhìn túi cá khô nhỏ trong tay, không muốn bỏ dở giữa chừng: “Hay mình đặt thức ăn xuống rồi đi?”
Vân Hề nhíu mày: “Vậy làm nhanh thôi.”
Hai người đặt thức ăn dưới một cây cột bê tông chịu lực. Nhưng vừa định rời đi thì trong khu công nghiệp yên tĩnh bỗng vang lên một tiếng hét thảm thiết.
“A ——! Cứu mạng! Quái vật! Có quái vật!”
Vân Hề quay đầu lại, nhìn thấy một bóng người đầy máu đang hoảng loạn chạy ra từ khu công nghiệp. Cánh tay phải của hắn đã bị đứt một bên. Nhưng gương mặt ấy khiến Vân Hề và Hùng Vũ Tình cùng hít vào một hơi lạnh.
“Lỗ Hải Đào?!”
“Cứu mạng! Cứu tôi! Vân Hề, Hùng Vũ Tình, mau cứu tôi!”
Nhìn thấy hai người, trong đôi mắt tuyệt vọng của hắn bỗng bùng lên ánh sáng. Trên mặt hắn lẫn lộn nước mắt, nước mũi và máu, giống như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng, hai chân lao thẳng về phía họ. Nhưng khi hắn chạy tới, thứ đang đuổi theo phía sau cũng lộ ra khỏi bóng tối.
Một con quái vật trông giống thằn lằn nhưng lại giống người, giống như bị lột sạch da. Nó bò bằng bốn chi với tốc độ cực nhanh. Cái miệng nứt rộng tới tận tai, trên mép còn dính một vòng máu tươi.
Trong đầu Vân Hề lập tức hiện lên hình ảnh những con quái vật trong trò chơi sinh hóa.
Hùng Vũ Tình thì đã đứng cứng tại chỗ, răng run lên bần bật, mặt trắng bệch. Khi con người rơi vào nỗi sợ hãi cực độ, đầu óc sẽ hoàn toàn trống rỗng.
“A a a!” Lỗ Hải Đào gào lên điên loạn, gân cổ nổi lên khi chạy về phía trước.
Con bò sát giả phía sau cũng lao tới. Chiếc lưỡi dài vung trong không trung, mang theo máu tươi quét thẳng về phía hai người.
“Mau tránh!”
Vân Hề tỉnh táo lại trong tích tắc. Cô nhanh chóng đẩy Hùng Vũ Tình ra rồi lăn người sang một bên.
Chiếc lưỡi khổng lồ đập xuống nền xi măng, mặt đất nứt toác, đá vụn bắn tung.
Hùng Vũ Tình ngồi bệt xuống đất, mắt mở to vì sợ hãi, nhìn chằm chằm vào chỗ mình vừa đứng. Nếu vừa rồi Vân Hề không đẩy cô ra, chiếc lưỡi đó đã đập trúng người cô rồi.
“Còn đứng đó làm gì! Chạy đi!”
Vân Hề nhanh chóng đứng dậy, kéo Hùng Vũ Tình chạy về phía cổng khu công nghiệp.
Phía sau, con bò sát giả đuổi theo sát nút. Đá vụn và lon sắt ven đường đều bị nó phá nát. Không dám tưởng tượng nếu bị nó đuổi kịp sẽ có kết cục gì.
Con bò sát giả gầm lên một tiếng phẫn nộ. Thân thể nặng nề của nó bỗng nhiên nhảy vọt lên, khả năng bật nhảy cực kỳ kinh người. Nó nhảy lên cao ba mét. Bóng đen khổng lồ phủ xuống ba người gần cổng.
Nỗi sợ hãi khổng lồ bóp nghẹt trái tim Vân Hề. Tim cô đập thình thịch. Cô kéo Hùng Vũ Tình cùng lao người về phía trước.
Ầm! Con bò sát giả rơi xuống đất, vồ hụt. Sau mỗi lần nhảy, cơ thể nó dường như bị cứng lại một lúc. Khi rơi xuống đất, dù con mồi ở ngay trước mặt, nó vẫn phải chậm rãi lắc đầu rồi mới đứng dậy.
Vân Hề bò dậy. Những viên đá sắc đã cắt rách lòng bàn tay và khuỷu tay cô. Máu tươi trộn với cát sỏi, cơn đau liên tục truyền từ vết thương. Nhưng cô không còn thời gian để ý.
Cô nghiến răng nói: “Chạy tách ra!”
Con bò sát giả tốc độ quá nhanh, lưỡi lại dài. Nếu chạy cùng nhau sẽ bị bắt một lượt. Tách ra chạy, còn có cơ hội sống sót.
Hùng Vũ Tình cũng từ cơn kinh hãi ban đầu tỉnh lại. Mắt cô đỏ lên, trong lòng có vô số điều muốn nói nhưng biết bây giờ không phải lúc. Cô lập tức quay người chạy.
Lỗ Hải Đào nhìn hai người tách ra, cắn răng rồi chạy theo sau Vân Hề. Trên người hắn có mùi máu nặng nhất, con bò sát giả rất có thể sẽ đuổi theo hắn. Nếu chạy riêng, hắn chắc chắn chết đầu tiên. Nhưng Vân Hề thể lực yếu, kiểm tra thể lực lúc nào cũng không đạt. Đi theo sau cô, hắn còn có đường sống.
Con bò sát giả gầm lên, quả nhiên đuổi theo hướng Vân Hề.
Vân Hề nghiến răng, chạy sâu vào khu công nghiệp, lợi dụng địa hình phức tạp để dẫn quái vật vòng vo.
Lỗ Hải Đào bám theo sát phía sau.
Hô… hô… Trái tim Vân Hề đập loạn. Phổi cô như chiếc bễ kéo rách. Mỗi lần hít thở đều đau như bị dao cắt. Chân nặng như đeo chì, thể lực dần cạn kiệt. Thân thể này giống cô trước kia, bùng nổ tốt nhưng sức bền kém.
Ngược lại Lỗ Hải Đào tuy bị thương nhưng sức bền tốt hơn, dần dần có xu thế vượt lên.
Con bò sát giả dường như đuổi đến mất kiên nhẫn. Chiếc lưỡi dài hơn một mét lại quét tới. Gió rít lao về phía sau đầu hai người.
Không thể tránh. Cũng không kịp tránh.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Vân Hề liếc thấy trên đất có một đoạn ống thép bỏ đi. Cô lăn xuống, chộp lấy ống thép rồi đánh mạnh vào chiếc lưỡi đang quét tới. Đầu ống thép trực tiếp đâm xuyên qua lưỡi quái vật. Con bò sát giả đau đớn gào lên, thân hình khựng lại.
Vân Hề nắm lấy cơ hội, lập tức đứng dậy chạy tiếp. Nhưng ngay khi cô nhấc chân, đột nhiên cảm thấy mắt cá chân bị kéo lại. Cỏ dại quấn chặt quanh chân cô.
Lỗ Hải Đào đang nằm trên mặt đất. Một thứ gì đó... đang đè lên người hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



