Vân Hề vẫn đang làm quen với cơ thể mới. Đầu cô đau âm ỉ như bị búa gõ. Hình như có một âm thanh không ngừng vang lên trong đầu. Nhưng mỗi khi cô cố nghe kỹ… lại không nghe rõ.
Lửa giận trong mắt Hùng Vũ Tình dần dịu lại. Cô nhìn Vân Hề với vẻ lo lắng. “Vân Hề, cậu ổn chứ? Không có thần quyến hay dị năng cũng không sao đâu. Với thành tích của cậu, chắc chắn vẫn thi đậu trường đại học tốt nhất của hệ bình thường.”
“Vân Hề?” Cô đưa tay vẫy vẫy trước mặt. Vẻ lo lắng càng rõ.
“Không sao.” Vân Hề xoa tai: “Tớ chỉ đang nghĩ… rốt cuộc là não lớn của hắn chưa phát triển xong, hay là não nhỏ chưa phát triển xong.”
“Phụt.” Hùng Vũ Tình bật cười.
Cách nói này đúng là quá độc miệng.
“Hắn chỉ là tiểu nhân đắc chí thôi.” Cô bạn nhăn mặt chán ghét: “Không hiểu sao tiềm năng dị năng của hắn lại đến 78. Bây giờ đắc ý đến mức mũi muốn vểnh lên trời. Nghĩ đến chuyện nếu thi vào trại huấn luyện Dị Võ còn phải tập luyện chung với hắn là tớ đã nổi da gà rồi.”
“Này, kết quả của cậu.” Cô đưa lại tờ giấy vừa giật được từ tay Lỗ Hải Đào.
Trên mặt vẫn còn lo lắng: “Giờ phải làm sao đây? Cả lớp đều biết kết quả của cậu rồi. Trước đây hắn đã hay lén lấy bài thi của người khác để đối đáp án. Không ngờ lần này lại trực tiếp giật kết quả kiểm tra, thật khó đề phòng.”
“Thì… kệ thôi.” Vân Hề nhún vai.
Cô vốn chưa từng tiếp xúc với dị năng hay thần quyến nên cũng không quá để ý. Miễn là kết quả khám sức khỏe không phải ung thư là được. Vân Hề mở tờ giấy khám sức khỏe — từ lúc xuyên tới cô vẫn chưa xem.
Những trang đầu chỉ là chiều cao, cân nặng và chỉ số bình thường. Nhưng đến mấy trang cuối… nội dung bắt đầu trở nên kỳ lạ.
Trang cuối cùng viết:
Độ thần quyến với thần: 0
Tiềm năng thức tỉnh dị năng: 0
Đánh giá cường độ dị năng: —
Thể chất: 42 (thấp hơn mức trung bình của Liên Bang, nghi ngờ có khuyết tật gen?)
Tổng kết đánh giá: Người bị thần bỏ rơi. Cơ thể không có duyên với dị năng. Thể chất thấp hơn xa mức trung bình của Liên Bang. Một người bình thường hoàn toàn, hiếm có trên đời — Muggle.
Chú thích: Dữ liệu bất thường đã được kiểm tra lại hơn ba lần, xác nhận chính xác.
Vân Hề: “……”
Thể chất 42 thì cô biết. Nguyên chủ từ khi sinh ra đã có khuyết tật gen, sức chịu đựng kém hơn người khác, dễ mệt hơn. Nhưng… Dù biết thế giới này có nhiều thứ kỳ lạ, nhưng chỉ riêng cái lời nhận xét tổng kết kia… Nếu ở thế giới trước của cô, chắc chắn có thể đem thẳng lên sở giáo dục khiếu nại. Đem lời đánh giá thẳng thừng như vậy đặt lên một học sinh… không phải quá cay nghiệt sao?
Hùng Vũ Tình cũng nhìn thấy những dòng chữ trên tờ kết quả khám sức khỏe, liền tròn mắt: “Người nào viết cái nhận xét này vậy? Quá đáng thật!”
Chỉ cần nói thẳng là không có thiên phú thì cũng được đi. Đằng này còn phải thêm mấy chữ “hiếm có trên đời” để thể hiện sự kinh ngạc của người kiểm tra. Những từ ngữ thừa thãi, rườm rà, chỉ để biểu lộ cảm xúc ngạc nhiên của người ghi kết quả kia… quả thật giống như một mũi tên, đâm thẳng vào tim người đọc.
“Haizz…” Sau khi hết kinh ngạc, Vân Hề nhìn hai con số 0 to tướng trên tờ giấy, rồi thở dài một tiếng. Tiếng thở dài kéo thật dài, nghe đầy mệt mỏi.
Hùng Vũ Tình tưởng cô buồn vì mình là Muggle, liền nhỏ giọng an ủi: “Thật ra hai chỉ số đều là 0 cũng không sao đâu. Phần lớn mọi người cũng không thi được vào hệ Dị Võ. Mình còn nghe nói trại huấn luyện Dị Võ rất tàn khốc. Huấn luyện thể lực thì huấn luyện viên không hề nương tay, thậm chí còn có nguy hiểm đến tính mạng. Dù vậy, người ở hành tinh cấp E như tụi mình mỗi năm cũng chỉ có vài người thi đậu được đại học ở tinh khu trung tâm thôi. Những trường đứng đầu hầu hết đều bị người ở trung tâm chiếm hết.”
Cô cố vắt óc nghĩ cách an ủi bạn mình. Kết quả lại thấy Vân Hề cầm tờ kết quả bằng một tay, vẻ mặt u sầu quay sang nhìn cô.
“Tớ đang nghĩ… hóa ra tớ nghèo thế này là vì độ thần quyến với thần thấp quá, Thần Tài không thích tớ.”
Hùng Vũ Tình: “???”
Trọng điểm của cậu có phải lệch quá rồi không?
_______________________________
Sau khi sắp xếp lại ký ức, Vân Hề cũng hiểu sơ về thế giới này.
Ba trăm năm trước, Liên Bang vốn đang đi theo con đường phát triển khoa học kỹ thuật. Nhưng bỗng xảy ra một biến cố lớn.
Thần linh xuất hiện, dị chủng xâm lấn.
Người bình thường hoàn toàn không thể chống lại dị chủng. Ngay cả vũ khí nóng cũng chỉ gây được thương tổn rất hạn chế. Nhân loại liên tiếp thất bại. Nhưng trong nguy cơ cũng xuất hiện cơ hội. Con người Liên Bang dần dần sinh ra những năng lực đặc biệt. Có người giao tiếp được với thần linh, có người thức tỉnh dị năng. Mà chỉ có năng lượng dị năng mới có thể gây tổn thương thật sự cho dị chủng. Sau này, chính phủ Liên Bang gọi hiện tượng này là — Toàn cầu tiến hóa.
Những người sở hữu sức mạnh đặc biệt được gọi chung là Dị Võ giả. Ai cũng muốn trở thành Dị Võ giả. Sức mạnh càng lớn, địa vị càng cao.
Còn hệ Dị Võ và hệ bình thường chính là chế độ thi đại học mới của Liên Bang sau khi toàn cầu tiến hóa.
Hệ Dị Võ dành cho những người muốn thi vào đại học Dị Võ. Hiện nay mười trường đại học hàng đầu Liên Bang đều là đại học Dị Võ, và chỉ tuyển học sinh hệ Dị Võ. Còn hệ bình thường là con đường dành cho những người không thi được hệ Dị Võ hoặc chỉ số năng lực không cao.
Theo nghiên cứu của Liên Bang, tiềm năng của hầu hết công dân sẽ ổn định vào khoảng 17–18 tuổi. Vì vậy mỗi năm khi công dân tròn 17 tuổi, trường học sẽ tổ chức khám sức khỏe tập thể, chuẩn bị cho việc phân hệ Dị Võ.
Dựa vào các chỉ số tiềm năng, học sinh sẽ được phân vào những trại huấn luyện Dị Võ khác nhau để đào tạo đặc biệt. Cuối cùng, thành tích trong trại huấn luyện sẽ trở thành tiêu chuẩn để thi vào đại học Dị Võ.
Tất nhiên, nếu cảm thấy mình không có thiên phú, học sinh cũng có thể từ bỏ trại huấn luyện Dị Võ và chọn học hệ bình thường. Dù sao thì phí tham gia trại huấn luyện Dị Võ không hề rẻ, lại còn nguy hiểm đến tính mạng.
Còn trường hợp như Vân Hề — hai chỉ số kiểm tra đều bằng 0 — thì gần như ngay từ đầu đã mất cơ hội vào các trường top đầu. Dù học giỏi đến đâu cũng chỉ có thể vào đại học bình thường. Nhưng sau khi biết môn bắt buộc của đại học Dị Võ là chiến đấu với dị chủng, Vân Hề lại không cảm thấy chỉ số 0 có gì đáng buồn.
Trên mặt hoàn toàn không có vẻ buồn bã, trái lại còn quay sang an ủi Hùng Vũ Tình: “Tớ sẽ chọn hệ bình thường. Dù sao tớ cũng không thể đi chiến đấu với dị chủng được.”
Không giống những người sinh ra ở thế giới này, Vân Hề không có chấp niệm phải trở thành người thi hành của quân bộ.
Hùng Vũ Tình thấy vẻ thoải mái trên mặt cô không giống đang gượng ép, lúc này mới hơi yên tâm, cùng cô thu dọn cặp sách chuẩn bị về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



