Liên Bang – hành tinh Minh Hải cấp E.
“Được rồi! Kết quả khám sức khỏe đã phát cho mọi người. Chắc các em cũng đã hiểu rõ tình hình của mình. Chúc mừng những bạn đã vượt qua bài kiểm tra, sau này có cơ hội vào đại học Dị Võ. Còn những bạn chưa đạt cũng đừng buồn. Trong ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có người giỏi nhất. Tương lai của các em vẫn còn rất nhiều hy vọng.
Những bạn đạt yêu cầu hãy về bàn bạc với gia đình xem nên đăng ký ngành Dị Võ hay ngành bình thường. Ngày mai quay lại điền nguyện vọng. Mọi người về nhớ chú ý an toàn.”
Thầy giáo đặt cây thước xuống, cầm bình nước giữ nhiệt của mình rồi thong thả rời khỏi lớp.
Vừa bước ra khỏi cửa, cả lớp lập tức ồn ào như chợ.
Những học sinh đang ở tuổi thanh xuân túm tụm lại bàn tán. Có người cầm tờ báo cáo khám sức khỏe chạy khắp nơi hỏi kết quả của người khác, có người nhìn tờ giấy trong tay với vẻ mặt đầy phấn khích, cũng có người buồn bã rũ rượi nhìn kết quả của mình.
Chỉ có một người là ngoại lệ.
Vân Hề ngồi yên tại chỗ, vẻ mặt ngơ ngác như đang lạc hồn. Cô là Vân Hề… nhưng không phải Vân Hề của thế giới này.
Vài phút trước, cô vẫn còn đang chơi một trò game Otome do một xưởng nhỏ vô danh làm ra, đầy lỗi bug, tên là “Nhật ký chia tay với thần minh”.
Sau khi thức trắng cả đêm cày game, cô vừa mới hoàn thành cốt truyện chính, thành công đá văng bảy vị Chủ Thần. Ngay sau đó, tim cô bỗng đau nhói, mắt tối sầm lại… rồi tỉnh dậy ở thế giới này.
Chủ nhân của cơ thể này trùng tên trùng họ với cô, lại là kiểu học sinh học điên học cuồng. Để thi đậu trường đại học đứng đầu Liên Bang, tối qua cô ấy thức trắng đêm học bài. Hôm nay tinh thần lơ mơ cả ngày, đến giờ học thì đột nhiên đau tim, hoa mắt chóng mặt. Sau đó Vân Hề xuyên vào.
Trong lòng Vân Hề đau đớn vô cùng. Từ việc hai người cùng chết vì làm việc quá sức, cô rút ra một bài học sâu sắc: Thức đêm thật sự hại thân!
Cô thề từ nay về sau sẽ không bao giờ thức đêm nữa. Đang lúc Vân Hề tự kiểm điểm bản thân thì một nam sinh cao lớn đột nhiên lắc lư đi tới trước bàn cô.
Cậu ta cười toe toét, đưa tay lật tờ giấy trên bàn cô. “Vân Hề, kết quả khám sức khỏe của cậu thế nào? Tiềm năng thức tỉnh dị năng của tớ là 79, hệ mộc, đánh giá dị năng cấp C. Cậu chắc không đến cấp C cũng không có chứ?”
Vân Hề vừa xuyên tới nên đầu đau như muốn nứt ra, nhưng vẫn cố lục lại ký ức của nguyên chủ.
Người trước mặt là Lỗ Hải Đào. Giống như nguyên chủ, cậu ta là học sinh giỏi của lớp dự bị cao cấp. Nhưng tính tình nhỏ nhen, lại rất thích khoe khoang. Điều cậu ta thích làm nhất là sau mỗi kỳ kiểm tra tháng, giữa kỳ hay cuối kỳ, sẽ chạy khắp nơi đối đáp án, hỏi điểm của người khác, rồi tự tính thứ hạng. Tốc độ nhanh đến mức còn nhanh hơn cả giáo viên chấm bài. Thậm chí nếu người ta từ chối, cậu ta vẫn “nhiệt tình giúp đỡ” cầm luôn bài thi của đối phương để tính điểm.
Mâu thuẫn giữa cậu ta và Vân Hề bắt đầu từ một kỳ kiểm tra tháng. Lần đó Lỗ Hải Đào làm bài vượt mức bình thường. Sau khi đối đáp án với vài học sinh giỏi khác và đoán ra “đáp án chuẩn”, cậu ta đi hỏi điểm khắp lớp, cuối cùng tính ra mình đứng nhất lớp, đắc ý suốt nửa ngày.
Kết quả… câu hỏi lớn mà họ cho là “đáp án chuẩn” lại sai. Vân Hề bất ngờ đứng nhất.
Từ đó về sau, Lỗ Hải Đào nhìn cô cái gì cũng không vừa mắt. Mỗi lần kiểm tra nhỏ, kiểm tra lớn, thi tháng, thi giữa kỳ, thi cuối kỳ… thậm chí cả luyện thể lực cũng phải phân cao thấp với cô.
“Đệt!”
Trong lúc Vân Hề đang ôm đầu vì đau, người đối diện đột nhiên hét to.
Nhưng 0 điểm thì trong lịch sử Liên Bang cũng chưa từng xuất hiện. Điều đó cũng có nghĩa là đời này cô chỉ có thể làm người bình thường, ngay cả thuốc sửa chữa Gen cũng không cứu được.
Rời khỏi hành tinh cấp E, bước vào các trường đại học hàng đầu của Liên Bang, trở thành niềm hy vọng đổi đời… giờ đây hoàn toàn là ước mơ xa vời. Bởi vì các trường đại học ở vùng trung tâm Liên Bang khi tuyển sinh đều có một môn bắt buộc — huấn luyện Dị Võ.
Vân Hề đột nhiên cảm thấy trong cơ thể dâng lên một cảm giác mất mát và đau lòng.
Đó là cảm xúc còn sót lại của nguyên chủ. Vì hoàn cảnh gia đình, nguyên chủ luôn cố gắng học hành, chỉ để thi đậu vào đại học Dị Võ, thay đổi số phận, được đến tinh khu trung tâm. Thậm chí vì học thâu đêm đọc sách mà đột tử. Nhưng kết quả kiểm tra sức khỏe lại là hai con số 0, khiến giấc mơ của cô ấy tan vỡ hoàn toàn. Hơn mười năm cố gắng bỗng chốc trở thành trò cười.
“Bốp!”
Lúc Lỗ Hải Đào đang cầm tờ kết quả cười ha hả, một bàn tay bên cạnh Vân Hề đột nhiên giật mạnh tờ giấy lại.
“Lỗ Hải Đào, cậu đừng quá đáng!” Một cô gái vóc người nhỏ nhắn giật lại tờ kết quả, trừng mắt nhìn cậu ta.
Cô gái có khuôn mặt tròn, đôi mắt hạnh hơi cong lên, trông giống cô em gái nhà bên. Cô chính là bạn cùng bàn kiêm bạn thân của nguyên chủ.
Lúc này trong mắt cô bạn đầy tức giận, chống nạnh quát: “Cậu có biết lịch sự không vậy? Không hỏi ý người ta mà tự ý lấy kết quả kiểm tra của người khác, còn đi khắp nơi nói lung tung. Cậu có chút phép tắc nào không?”
Lỗ Hải Đào lúc nãy còn đắc ý, bị mắng như vậy cũng hơi chột dạ.
Cậu ta đỏ mặt một chút rồi vẫn cứng cổ nói: “Có phải thứ gì không được nhìn đâu, sao lại không cho xem? Với lại cậu ta vốn chỉ là Muggle, có gì mà không nói được. Miệng ở trên người tôi, sao tôi lại không được nói?”
Đột nhiên cậu ta đổi sắc mặt, nheo mắt nhìn cô gái. “Này, để tôi xem thử cậu là cấp bậc gì?”
Cậu ta nhanh tay định lật tờ kết quả của Hùng Vũ Tình: “Cậu tức giận thế này… chẳng lẽ cậu cũng là Muggle à?”
Nhưng lần này tay cậu ta còn chưa chạm tới tờ giấy thì đã bị một bàn tay trắng đánh mạnh lên mu bàn tay.
“Chát!”
Lỗ Hải Đào đau quá lập tức rụt tay lại, còn Hùng Vũ Tình nhanh chóng ôm tờ kết quả vào lòng.
Lỗ Hải Đào nhìn Vân Hề, cố tình nói thật to: “Vân Hề, cậu làm gì vậy! Tự mình là Muggle nên không cam lòng rồi đánh người à?”
“Két —”
Ghế cọ xuống sàn phát ra tiếng chói tai.
Vân Hề đứng dậy, xoay cổ tay: “Lớn vậy rồi mà không ai dạy cậu tự tiện lấy đồ của người khác là ăn cắp à? Trước khi đụng vào đồ của người khác đã hỏi ý kiến chưa?”
“Đừng có mà vu oan! Tôi đâu có ăn cắp. Tôi cầm công khai đàng hoàng! Tự cậu không giữ cho kỹ thì trách ai? Tôi lấy đấy, thì sao?”
Một tên đàn em của Lỗ Hải Đào vòng ra sau lưng Hùng Vũ Tình, lén nhìn tờ kết quả rồi hét to: “Anh Đào! Tiềm năng thức tỉnh dị năng của Hùng Vũ Tình là 61, đánh giá D+, hệ thổ!”
“Ồ?” Lỗ Hải Đào tỏ vẻ ta đây: “D+ à? Cũng tạm được. Nhưng vẫn chưa cao lắm.”
Cậu ta cười ha hả nhìn hai người: “Hùng Vũ Tình, cậu còn đứng cùng Vân Hề làm gì? Cậu ta còn không đủ tư cách vào trại huấn luyện Dị Võ nữa. Sau này cậu với bọn tôi còn có thể gặp nhau trong trại huấn luyện. Nếu theo bọn tôi, đến lúc đó bọn tôi còn có thể giúp đỡ cậu.”
“Ai cần cậu giúp!” Mặt Hùng Vũ Tình tái xanh, ôm tờ giấy trước ngực rồi đứng dậy: “Tôi đi nói với thầy Chu!”
Thầy Chu là chủ nhiệm lớp của họ.
Lỗ Hải Đào và đám bạn trợn mắt.
“Suốt ngày chỉ biết mách thầy. Thầy Chu tan làm rồi, ai thèm để ý cậu.” Cậu ta còn cố tình nhại giọng: “Tôi đi mách thầy đây ~~”
Chọc Hùng Vũ Tình tức đến đỏ cả mắt.
Tuy vậy, cái tên chủ nhiệm lớp vẫn có chút sức nặng với học sinh.
Lỗ Hải Đào tuy hơi sợ nhưng vẫn cố buông lời: “Tôi lười so đo với cậu.”
Rồi nhìn Vân Hề nói thêm: “Đồ Muggle.”
Nói xong liền khoác cặp, kéo đám bạn rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



