Ngón tay lạnh lẽo của Tiêu Dạ Trầm rời khỏi cằm Diệp Dao, nhưng cái buốt giá ấy dường như đã thấm sâu vào tận xương tủy cô. Anh quay lưng bước ra ngoài, để lại một câu nói hững hờ vang vọng trong căn phòng ngủ bừa bộn:
"Thu dọn đi. Ngày mai chúng ta đến tiệm đồ cổ của ngươi."
Diệp Dao nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của anh, lòng ngập tràn cảm giác phức tạp. Cô cố gượng dậy, dùng nước sạch lau đi vết bầm tím đen quỷ dị nơi cổ chân. Dù oán khí đã tan, nhưng cái lạnh buốt của con quỷ nước vẫn khiến cô khẽ rùng mình mỗi khi chạm vào. Cô biết, cuộc sống bình yên làm một người bình thường của mình đã chính thức chấm dứt vào đêm minh hôn định mệnh đó.
Sáng hôm sau, ánh mặt trời chói chang của thành thị cũng không thể xua đi vẻ u ám bao trùm lên tiệm phục chế đồ cổ nhỏ nằm sâu trong một con ngõ vắng.
Sau cái ch/ế/t biến mất không dấu vết của lão Lý đêm qua, tiệm đồ cổ rơi vào tình trạng không ai quản lý. Diệp Dao dùng chìa khóa dự phòng mở cửa cuốn, tiếng xích sắt kêu *lạch cạch* khô khốc giữa con phố chưa lên đèn hoàn toàn.
Tiêu Dạ Trầm đi ngay phía sau cô. Hôm nay anh mặc một chiếc sơ mi đen cùng quần tây đơn giản, nhưng khí chất thâm trầm, sắc sảo của một kẻ đứng đầu cõi vĩnh hằng vẫn khiến những người qua đường vô thức né xa anh vài bước.
"Có gì đó không đúng." Diệp Dao siết chặt hai tay, đôi mắt Phá Vọng Nhãn lập tức dâng lên một tầng sương mỏng.
Trong bóng tối lờ mờ của gian hậu đường, nơi đặt chiếc bàn làm việc của lão Lý, có một đốm lửa đỏ lập lòe đang cháy. Một bóng người gầy gò, lưng còng rạp xuống đang đứng quay lưng về phía bọn họ, tay cầm ba nén nhang lớn, cắm phập vào một lư hương đầy m/á/u khô.
"Lão Lý...?" Diệp Dao khẽ thốt lên, nhưng ngay lập tức cô tự phủ nhận. Xác của lão Lý đã b/ị Tiêu Dạ Trầm thiêu rụi đêm qua rồi.
Bóng người kia nghe thấy tiếng động, chầm chậm quay đầu lại.
Đó không phải lão Lý. Đó là một bà lão tóc bạc phơ, da mặt nhăn nheo như vỏ cây khô, hai hốc mắt trống rỗng không có con ngươi, chỉ có hai dải m/á/u đen đã khô két lại chảy dài xuống cằm. Bà ta chính là mụ phù thủy đã ép Diệp Dao quỳ lạy trước bài vị trong đêm minh hôn ở làng cổ họ Diệp!
"He he... Tân nương tử, ngươi chạy không thoát đâu..." Bà lão rít lên qua hàm răng rụng gần hết, giọng nói như tiếng mộc cọ xát vào nắp qu/a/n t/à/i. "Máu thuần âm... phải dâng cho Thần..."
"Thần?" Tiêu Dạ Trầm từ phía sau chầm chậm bước lên, đôi mắt anh nheo lại, một luồng áp lực vô hình từ cơ thể anh khiến những bức tượng gốm xung quanh bắt đầu rạn nứt. "Dưới gầm trời này, ngoài bản vương ra, kẻ nào dám xưng Thần trước mặt ngươi?"
Bà lão mù ngước cái đầu vặn vẹo lên, dường như lúc này mới nhận ra sự hiện diện của Tiêu Dạ Trầm. Toàn thân mụ run bắn lên, ba nén nhang trên tay rơi rụng xuống đất, tàn nhang đỏ rực bắn tung tóe.
"Diêm... Diêm La vương?!" Bà lão kinh hoàng hét lên, giọng nói méo mó b/ị b/ó/p nghẹt. "Không... không thể nào! Ngài tại sao lại ở nhân gian?!"
Bà lão không hề do dự, mụ vung tay lên, một làn khói đen nồng nặc mùi h/ư/ơ/ng kh/ó/i bùng ra, định mượn t/à th/u/ậ/t để đ/ộ/n th/ổ trốn chạy.
Nhưng Tiêu Dạ Trầm chỉ khẽ nhếch môi tàn nhẫn. Anh giơ tay ra trước, chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay cái lóe lên một dải minh hỏa màu xanh lam, khóa chặt toàn bộ không gian của tiệm đồ cổ lại. Làn khói đen của bà lão đập trúng vách ngăn vô hình, nổ tung thành những tiếng b/ộ/p b/ộ/p thảm hại.
"Muốn đi? Để lại cái mạng già của ngươi đã."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)