Làn khói đen b/ị vách ngăn minh hỏa của Tiêu Dạ Trầm đánh bật trở lại, tan loãng ra để lộ thân hình già nua, vặn vẹo của mụ phù thủy. Mụ ngã quỵ xuống sàn nhà bám đầy bụi bặm, cái miệng hoác ra thở dốc, hai hốc mắt chảy m/á/u đen ngước lên nhìn bóng dáng cao lớn như thần độ thế của vị Cửu Điện Diêm La.
"Diêm Vương tha mạng! Bản cô phụng mệnh hành sự, không hề biết người con gái này đã có khế ước với ngài!" Mụ phù thủy vừa dập đầu lạy lục tàn nhẫn xuống nền gạch, vừa run rẩy phân trần.
"Phụng mệnh?" Tiêu Dạ Trầm thong thả bước tới, đôi giày tây đen dẫm lên những nén nhang đang cháy dở, g_i_ẫ_m t_ắ_t ngọn lửa đỏ lập lòe. "Kẻ nào dưới Âm Ty cho phép ngươi lên dương gian lùng sục linh hồn thuần âm? Nói, hoặc là hồn phi phách tán ngay tại chỗ."
Áp lực từ lời nói của anh khiến những bộ bàn ghế gỗ trong tiệm đồ cổ bắt đầu phát ra tiếng *rắc rắc* như sắp sụp đổ. Diệp Dao đứng bên cạnh phải lùi lại mấy bước, sắc mặt trắng bệch vì âm khí quá nặng.
Mụ phù thủy sợ hãi đến cực điểm. Mụ biết rõ thủ đoạn của vị thần đứng đầu Bắc Minh Cung này — tàn nhẫn, dứt khoát và không bao giờ dung thứ cho kẻ phản nghịch. Mụ mím chặt môi, bàn tay giấu sau ống tay áo rộng thình lình động đậy.
"Người sai khiến bản cô... chính là..."
*Vút!*
Bà lão chưa kịp nói hết câu, từ trong ống tay áo của mụ đột ngột bắn ra hàng trăm sợi chỉ đỏ rực như m/á/u tươi. Những sợi chỉ này không phải là chỉ thêu thông thường, mà là "Chỉ buộc mệnh" của minh hôn, bám đầy oán niệm của những cặp nam thanh nữ tú ch/ế/t oan. Chúng lao vút qua không trung như những con rết t/à á/c, không nhắm vào Tiêu Dạ Trầm mà lao thẳng về phía Diệp Dao đang đứng sơ hở.
Mụ phù thủy biết mình không đấu lại Diêm Vương, nên muốn t_ấ_n c_ô_n_g mồi nhử để tìm đường thoát!
"Tìm ch/ế/t."
Đôi mắt Tiêu Dạ Trầm sa sầm xuống. Anh không thèm quay người lại nhìn Diệp Dao, nhưng chiếc nhẫn ngọc bích trên tay anh đã nháy mắt dựng lên một vòng bảo vệ bằng lửa xanh lam bao bọc lấy cô. Hàng trăm sợi chỉ đỏ vừa chạm vào minh hỏa liền b_ị th_i_ê_u r_ụ_i thành tàn tro, phát ra những tiếng *xèo xèo* tanh tưởi.
Cùng lúc đó, Tiêu Dạ Trầm xoay người, năm ngón tay thon dài duỗi ra, chuẩn xác b/ó/p ch/ặ/t lấy cổ họng mảnh khảnh như củi khô của mụ phù thủy, nhấc bổng mụ lên không trung.
"A... khục..." Mụ phù thủy giãy giụa điên cuồng, hai chân đạp loạn xạ.
"Bản vương ghét nhất là kẻ ra điều kiện." Giọng nói của Tiêu Dạ Trầm lạnh thấu xương. Lưỡi hắc kiếm từ chiếc nhẫn ngọc bích xuất hiện, đâm phập vào l/ồ/n/g ng_ự_c của mụ.
*Bùm!*
Cơ thể mụ phù thủy không nổ tung như lũ quỷ trước, mà từ vết thương trên ng_ự_c mụ, một làn sương mù màu tím đậm bốc lên — đó chính là mảnh vỡ thứ ba của Bách Quỷ Đồ đang b/ị t/à th_u_ậ_t của mụ giam cầm. Mảnh vỡ vừa xuất hiện liền b/ị hút trọn vào chiếc nhẫn của Tiêu Dạ Trầm.
Thần hồn của mụ phù thủy t_a_n b_i_ế_n, chỉ để lại một cái x/á_c già nua rũ rượi rơi b_ịch xuống đất. Nhưng trước khi hoàn toàn biến mất, một giọng nói u uất, vặn vẹo của mụ vẫn kịp truyền vào tai Diệp Dao:
"Ha ha... Kẻ đứng sau... đã có được một nửa Bách Quỷ Đồ... Hắn sẽ đến t t/ì_m ngươi... Minh Vương cũng không giữ được mạng của ngươi đâu..."
Tiêu Dạ Trầm không quay lại, anh thu hồi hắc kiếm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những dải lụa luân hồi đang dao động dữ dội ngoài cửa tiệm đồ cổ. Sắc mặt anh nghiêm nghị hơn bao giờ hết:
"Một kẻ phản đồ của Âm Ty. Và mục tiêu của hắn, ngoài bản vương ra, chính là mảnh vỡ cốt lõi trong hồn phách của ngươi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)