Những sợi tóc đen ngúa, ướt sũng hôi hám lao vút qua khe cửa nhanh như chớp giật. Diệp Dao hoàn toàn b/ị bất ngờ, cô chỉ kịp thét lên một tiếng rồi ngã nhào ra phía sau.
*Rắc!*
Cánh cửa gỗ phòng vệ sinh b/ị sức mạnh của mớ tóc d/à/i đ/ậ/p n/á/t vụn. Những sợi tóc uốn lượn như lũ rắn t/à á/c, lao đến quấn chặt lấy hai cổ chân cô, tàn nhẫn k/é/o l/ê/ some một đường dài trên sàn nhà để đưa cô trở lại vùng nước m/á/u t/a_n_h t/ư_ở_i.
"Tiêu Dạ Trầm! Cứu tôi!" Diệp Dao hoảng loạn hét lớn, hai tay cào cấu điên cuồng vào mép giường nhưng vô ích. Sức mạnh của con quỷ nước kia lớn đến mức khủng khiếp, nó muốn k/é/o cô lên trần nhà để th/ế m/ạ/ng cho s_ự ph_â_n h_ủ_y của nó.
Giữa khoảnh khắc nghẹt thở ấy, một luồng áp lực rợn người bất ngờ đổ ập xuống căn phòng ngủ nhỏ hẹp.
*Rầm!*
Cánh cửa phòng ngủ chính b/ị một lực lượng vô hình đẩy tung. Tiêu Dạ Trầm bước vào, đôi mắt đen kịt lướt qua tình cảnh của Diệp Dao, gương mặt tuấn mỹ không lộ một chút cảm xúc, ngoại trừ sự chán ghét dâng lên nơi đáy mắt:
"Một con s/ú/c s_i_nh ch/ế/t đ/u/ố_i dưới đáy cống rãnh, cũng dám ở trước mặt bản vương giở trò giật dây?"
Anh chẳng thèm dùng đến thanh hắc kiếm. Tiêu Dạ Trầm giơ bàn tay thon dài lên, ngón cái và ngón giữa khẽ búng nhẹ một cái vào không trung.
*Xoẹt!*
Một tia minh hỏa màu xanh lam bay ra, chuẩn xác rơi vào mớ tóc d/à/i đang quấn trên chân Diệp Dao. Ngọn lửa xanh như b_ắt được mồi ngon, bùng lên cháy dữ dội bất chấp việc mớ tóc kia đang ướt sũng nước bẩn. Con quỷ nước treo ngược trên trần nhà rít lên một tiếng đau đớn k/i_n_h h_à_i, vội vã buông lỏng Diệp Dao ra, định rụt tóc lại để trốn chạy.
"Biết bản vương ở đây mà còn dám ra tay, tội tăng một bực." Tiêu Dạ Trầm lạnh lùng nhìn gã như nhìn một bãi rác rưởi. Anh giơ tay ra phía trước, năm ngón tay siết chặt lại thành nắm đấm.
*Bùm!*
Cơ thể con quỷ nước n/ổ t/u_n_g thành một làn sương m/á_u đen kịt rồi b/ị hút trọn vào chiếc nhẫn ngọc bích trên tay anh. Mảnh vỡ thứ hai của Bách Quỷ Đồ đã b/ị thu hồi hoàn toàn.
Căn phòng vệ sinh trở lại vẻ bình thường, những vũng m/á_u tanh hôi và cái x/á_c treo ngược đã biến mất không một dấu vết, cứ như tất cả chỉ là ảo ảnh.
Diệp Dao ngồi bệt dưới đất, hai vai run bần bật, cổ chân cô vẫn còn hằn rõ những vết bầm tím đen do mớ tóc d/à/i siết chặt. Cô ngước mắt nhìn nam nhân mặc complet đen đang thản nhiên chỉnh lại măng-sét áo, giọng nói nghẹn ngào vì sợ hãi xen lẫn uất ức:
"Ngài cố ý đúng không? Ngài biết rõ nó ở trong đó, ngài cố tình để tôi vào làm mồi nhử!"
Tiêu Dạ Trầm không phủ nhận. Anh quay người lại, nhìn cô gái nhỏ đang trào nước mắt dưới sàn, khẽ nghiêng đầu thản nhiên nói:
"Nếu bản vương tự mình ra tay t t/ì_m kiếm, lũ ác quỷ ẩn nấp trong thành phố này sẽ đánh hơi thấy t/ử kh/í của Âm Ty mà trốn sạch. Chỉ có hơi ấm thuần âm của ngươi mới khiến chúng mờ mắt mà tự dẫn xác đến. Nhớ cho kỹ, Diệp Dao..."
Anh cúi người xuống, nâng cằm cô lên, ép cô đối diện với đôi mắt sâu hoắm của mình:
"Ngươi muốn sống sót, thì phải làm quen với việc bản thân luôn b/ị bao vây bởi giòi bọ và m/á_u m/ủ đi. Đây mới chỉ là bắt đầu thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



