Sự yên tĩnh trở lại với hành lang chung cư, nhưng mùi tử khí nhàn nhạt vẫn còn vương lại trong không khí, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về những gì vừa xảy ra.
Diệp Dao đứng tựa vào bậu cửa, hai chân bủn rủn. Cô nhìn Tiêu Dạ Trầm đang thản nhiên lau chùi chiếc bật lửa bạc, lấy hết can đảm hỏi:
"Ngài vừa nói hơi thở của tôi đã phát tán đi xa? Nghĩa là từ bây giờ, ngay cả căn nhà này cũng không còn an toàn nữa?"
Tiêu Dạ Trầm ngước mắt lên, khóe môi khẽ nhếch tạo thành một nụ cười nửa vời mang đậm vẻ tà mị:
"An toàn? Kể từ giây phút ngươi khoác lên người bộ hỷ phục minh hôn này, hai từ đó đã không còn nằm trong từ điển của ngươi nữa rồi. Linh hồn thuần âm kết hợp với mảnh vỡ cốt lõi, đối với lũ ác quỷ dưới kia, ngươi chẳng khác nào một viên đan dược vạn năm."
Anh vừa nói vừa bước lại gần, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay cái của mình.
"Tuy nhiên, nếu ngươi ngoan ngoãn làm một con mồi hiểu chuyện, bản vương tự hỏi có thể giữ cho cái mạng nhỏ này của ngươi nguyên vẹn cho đến khi thu thập đủ chín mươi chín mảnh vỡ."
Diệp Dao cắn chặt môi, cố nén sự phẫn uất. Cô biết mình đang b/ị vị Diêm Vương này xoay như chong chóng, nhưng cô không có lựa chọn nào khác ngoài việc sinh tồn. Cô liếc nhìn bộ đồ cưới rách rưới trên người mình, khàn giọng nói:
"Tôi muốn đi thay quần áo."
"Tùy ngươi." Tiêu Dạ Trầm xoay người bước lại phía sofa, thong thả ngồi xuống như thể anh mới là chủ nhân thực sự của căn hộ này.
Diệp Dao nhanh chóng chạy vào phòng ngủ, chốt chặt cửa lại. Cô vội vã cởi bỏ bộ hỷ phục đỏ như m/á/u, ném nó vào một góc phòng rồi vơ đại một bộ quần áo phông rộng rãi để thay. Khi nhìn vào gương, cô thấy gương mặt mình hốc hác, nhợt nhạt, đặc biệt là dấu ấn hoa bỉ ngạn trên cổ tay trái vẫn đang lờ mờ tỏa ra sắc đỏ u uẩn.
*Tõm... Tõm...*
Một chuỗi âm thanh kỳ lạ đột ngột vang lên từ phía nhà vệ sinh khép kín trong phòng ngủ. Đó là tiếng nước nhỏ giọt, nhưng thanh âm dường như đặc quánh và nặng nề hơn bình thường.
Diệp Dao cứng đờ người. Căn hộ này cô thuê đã được hai năm, hệ thống đường ống chưa từng b/ị hỏng. Cô nín thở, chầm chậm tiến về phía cửa nhà vệ sinh, khẽ đẩy một khe nhỏ nhìn vào.
Trên sàn gạch men trắng tinh, không phải là nước sinh hoạt, mà là những giọt chất lỏng màu đỏ thẫm, đặc quánh đang nhỏ xuống từ trên trần nhà. Mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi cô.
Diệp Dao từ từ ngước mắt nhìn lên trần nhà vệ sinh.
"Tìm thấy... tìm thấy ngươi rồi..." Một giọng nói ướt át, nhơn nhớt vang lên từ cuống họng của con quỷ.
Mái tóc dài của gã như có sinh mệnh, nháy mắt hóa thành những sợi dây thừng đen ngúa, lao vút qua khe cửa, nhắm thẳng vào cổ của Diệp Dao mà quấn tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)