Tiếng móng vuốt cào s-ồ-s-ộ-t trên cánh cửa gỗ mỗi lúc một nhanh hơn, tựa như thứ bên ngoài đang sốt ruột đến độ muốn c-à-o n-á-t thanh chắn để lao vào. Mùi th-ố-i r-ữ-a đặc trưng của x-á-c ch-ế-t phân hủy vượt qua khe cửa, nhanh chóng làm ô nhiễm mùi hương gỗ trầm thư thái trong phòng.
Diệp Dao đứng chôn chân tại chỗ. Đôi mắt Phá Vọng Nhãn của cô xuyên qua lớp gỗ dày, nhìn thấy một bóng người vặn vẹo đứng ngoài hành lang.
Đó đúng là ông chủ tiệm đồ cổ — lão Lý. Nhưng lúc này, đầu của lão b-ị nghẹo sang một bên một góc chín mươi độ, các khớp xương kêu lên răng rắc. Da mặt lão xám ngoét, bong tróc từng mảng lớn, và kinh tởm nhất là từ hai hốc mắt trống rỗng đang bò lổm ngổm những con dòi bọ màu trắng đục. Một con quỷ ký sinh đã g-ặ_m nh-ấ_m th-ể x-á-c lão từ bên trong và đang dùng lớp da này làm ngụy trang.
"Đừng sợ." Qual complet đen, Tiêu Dạ Trầm bước tới, thần thái lười biếng như một quý tộc đi dạo. Anh vươn bàn tay thon dài gõ nhẹ lên trán Diệp Dao một cái. "Ra mở cửa đi."
"Cái gì?!" Diệp Dao trợn tròn mắt. "Ngài bắt tôi ra mở cửa cho cái thứ k-i_n-h t-ở_m đó sao?"
"Không có mồi nhử ra mời gọi, thợ săn làm sao kéo lưới?" Tiêu Dạ Trầm thản nhiên nhướng mày. "Huống hồ, có bản vương ở đây, ngươi sợ cái gì?"
Sợi xích vô hình nơi cổ tay khẽ siết nhẹ, một luồng âm lực nhàn nhạt truyền vào người Diệp Dao, như một lời ép buộc vô hình. Cô cắn răng, bước từng bước nặng nề về phía cửa chính. Mỗi bước đi đối với cô lúc này chẳng khác nào đi về phía v-ự_c th-ẳ_m.
"Chưa xong, nhưng mạng của ngươi thì t-i_ê-u rồi."
Một giọng nói trầm thấp, đầy từ tính vang lên ngay sau lưng Diệp Dao.
Trước khi chiếc lưỡi kia kịp chạm vào người cô, Tiêu Dạ Trầm đã vươn tay kéo mạnh Diệp Dao lùi lại phía sau. Đồng thời, tay kia của anh lật nhẹ, một chiếc bật lửa Zippo bằng bạc xuất hiện, ngón cái bật tanh tách nhóm lên một ngọn lửa minh hỏa màu xanh lam.
Anh thẳng tay ném chiếc bật lửa vào người lão Lý.
*Bùng!*
Ngọn lửa xanh vừa chạm vào da thịt lập tức bùng cháy dữ dội. Cái x-á-c không hề bị thiêu rụi theo kiểu thông thường, mà ngọn lửa như đang n-u_ố-t ch-ử_g phần linh hồn tà ác bên trong. Con quỷ ký sinh thét lên những tiếng chói tai, cố gắng giãy giụa để thoát khỏi lớp da người nhưng vô vọng. Minh hỏa của Diêm La là khắc tinh của vạn quỷ, một khi đã dính vào thì hồn phi phách tán.
Chỉ trong vòng ba mươi giây ngắn ngủi, con quỷ cùng cái x-á-c hóa thành một làn khói đen kịt rồi tan biến hoàn toàn, không để lại một vệt tro tàn nào trên nền hành lang chung cư. chiếc bật lửa bạc rơi keng xuống đất, ngọn lửa xanh tắt ngấm.
Diệp Dao bàng hoàng nhìn khoảng trống trước cửa, tim vẫn còn đập thình thịch như gõ trống. Con quỷ t-à á_c suýt lấy mạng cô vừa rồi, đối với người đàn ông này, chỉ cần một cái búng tay là giải quyết xong.
Tiêu Dạ Trầm cúi người nhặt chiếc bật lửa lên, đút lại vào túi quần, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không hành lang tối tăm, thâm trầm nói:
"Mảnh vỡ thứ nhất đã thu hồi. Nhưng... hơi thở của ngươi vừa rồi đã phát tán đi rất xa. Chuẩn bị tinh thần đi, những thứ sắp tới t-ì_m đ-ế_n đây sẽ không yếu ớt như con quỷ ký sinh này đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
