Diệp Dao bật dậy như một chiếc lò xo, tấm lưng dán chặt vào thành sofa, hai tay vô thức kéo chéo áo hỷ phục bọc quanh người. Dù nam nhân trước mặt đã thay một bộ âu phục hiện đại cực kỳ vừa vặn, tôn lên vóc dáng cao lớn và khí chất vương giả, nhưng luồng áp lực vô hình từ anh vẫn khiến cô có cảm giác nghẹt thở như cũ.
"Ngài... sao ngài lại ở nhà tôi? Còn thay đồ..." Diệp Dao lắp bắp, ánh mắt nhìn lướt qua bộ complet đen đắt tiền trên người anh.
Tiêu Dạ Trầm thong thả gấp cuốn sách cổ lại, lúc này mới nâng đôi mắt đen sâu thẳm lên nhìn cô. Không còn hắc khí cuồn cuộn như đêm qua, đôi mắt anh hiện tại trông giống như một người bình thường, nhưng độ lạnh lẽo thì không hề giảm bớt.
"Bản vương nhập gia tùy tục. Chẳng lẽ ngươi muốn ta mặc vương bào đi lại trên đường phố của phàm trần?" Anh nhàn nhạt lên tiếng, thanh âm trầm thấp gõ thẳng vào màng nhĩ cô. "Còn về lý do ta ở đây..."
Tiêu Dạ Trầm giơ cổ tay trái của mình lên. Trên làn da trắng nhợt nhạt không một huyết sắc, hình xăm hoa bỉ ngạn đỏ rực bỗng chốc lóe lên một tia sáng t/à m/ị. Cùng lúc đó, cổ tay của Diệp Dao cũng nhói lên một trận đau buốt, dấu ấn tương tự hiện rõ mồn một.
"Khế ước chưa giải, bản vương đi đâu, ngươi phải theo đó. Ngược lại, ngươi ở đâu, ta liền ở đó." Anh tựa lưng vào ghế bành, đôi chân dài vắt chéo đầy thong dong. "Nói cách khác, từ bây giờ, chúng ta là người một nhà."
Hai chữ "một nhà" được thốt ra từ miệng vị thần cai quản cõi ch/ế/t không hề mang lại cảm giác ấm áp, ngược lại giống như một bản á/n t/ử hình được tuyên sớm.
"Rất đơn giản. Bách Quỷ Đồ gồm một trăm mảnh vỡ, tương ứng với một trăm con ác quỷ sổng ngục. Bản vương cần dùng cơ thể thuần âm của ngươi để nuôi dưỡng, thu hút bọn chúng tự dẫn xác đến. Mỗi khi ta t/i/êu di/ệ/t một con quỷ, một phần sức mạnh của thần vật sẽ được thu hồi. Khi thu đủ chín mươi chín mảnh vỡ ngoại vi, mảnh vỡ cốt lõi trong hồn phách ngươi sẽ tự động tách ra. Đến lúc đó, khế ước tự giải, ngươi tự do."
"Chín mươi chín con quỷ?!" Diệp Dao thét lên, da đầu tê dại. Đêm qua mới có mười mấy con quỷ lột da mà cô đã suýt mất mạng, giờ phải đối mặt với gần một trăm thứ kinh tởm như vậy?
"Ngươi không có quyền từ chối." Tiêu Dạ Trầm đứng dậy. Thân hình cao lớn của anh đổ bóng xuống người Diệp Dao, mang theo sự áp bách tuyệt đối. Anh cúi người, ghé sát vào tai cô, hơi thở lạnh như băng tuyết phả lên vành tai nhạy cảm của cô gái nhỏ: "Nên nhớ, không có bản vương che chở, chỉ cần bước ra khỏi cánh cửa này ba bước, ngươi sẽ b/ị l/ũ q/u/ỷ phân x/á/c ăn tươi nuốt sống ngay lập tức."
Diệp Dao run lên, hai tay siết chặt thành nắm đấm. Cô biết anh không hề phóng đại.
*Rầm rầm rầm!*
Đột nhiên, tiếng đập cửa dữ dội vang lên từ phía cửa chính của căn hộ, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt trong phòng.
Tiếng đập cửa không giống như người bình thường dùng tay, mà giống như có một thứ gì đó dùng móng vuốt sắc nhọn điên cuồng cào cấu vào lớp cửa gỗ, tạo nên những âm thanh *xoẹt xoẹt* chói tai.
"Diệp Dao... mở cửa..." một giọng nói khàn khàn, méo mó vang lên từ bên ngoài kẽ cửa. "Đến giờ... giao hàng phục chế rồi... Mở cửa cho tôi..."
Diệp Dao giật bắn mình. Đó là giọng của ông chủ tiệm đồ cổ nơi cô làm việc. Nhưng hôm nay là ngày nghỉ, và giọng nói kia... rõ ràng đang xen lẫn tiếng thở dốc ồ ồ của một con thú dữ dằn.
Mùi t/ử kh/í từ ngoài hành lang bắt đầu len lỏi qua khe cửa, tràn vào căn phòng.
Tiêu Dạ Trầm không hề bất ngờ. Anh thong thả đứng thẳng người, hai tay đút vào túi quần tây, khẽ liếc nhìn cô gái đang sợ hãi đến mức mặt cắt không còn giọt m/á/u.
"Xem ra, con mồi đầu tiên đã tự tìm đến cửa rồi." Anh nghiêng đầu, nụ cười trên môi đầy vẻ tàn nhẫn và mong đợi. "Đi thôi, Minh Vương Phi của ta, ra nghênh đón khách quý."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
