Gió đêm rít lên bên tai tựa như tiếng gào khóc của hàng vạn v/o/n/g h/ồ/n. Diệp Dao bị Tiêu Dạ Trầm vác trên vai, cả l/ồ/n/g ng/ự/c bị ép chặt khiến cô khó thở, tầm mắt điên đảo nhìn xuống những mái ngói rêu phong lướt qua vun vút.
Phía dưới chân bọn họ, cả ngôi làng cổ họ Diệp đã hoàn toàn biến thành một h/ủ/y di/ệ/t trần gian. Ô nhiễm bởi oán khí rực trời, những xác người giấy sặc sỡ vốn đứng im trong từ đường giờ đây như sống dậy, chúng bò lổm ngổm trên đường làng, cái đầu giấy vặn vẹo trăm tám mươi độ ngước nhìn lên không trung, miệng hốc hoác cười *hắc hắc*.
"Buông... buông tôi ra một chút, tôi sắp n/ô/n rồi!" Diệp Dao chịu không nổi trận tra tấn này, vừa đập vào tấm lưng cứng như bàn thạch của anh vừa kêu lên.
Tiêu Dạ Trầm chẳng thèm đoái hoài. Đôi mắt đen kịt của anh đang dán chặt vào ranh giới phía cuối làng cổ. Nơi đó, một bức tường sương mù dày đặc màu xám xịt đang cuồn cuộn dâng cao, ngăn cách hoàn toàn ngôi làng với thế giới bên ngoài.
Đó là "Quỷ đả tường" (ma che mắt) do hàng ngàn oán linh cùng nhau hợp lực tạo ra nhằm giam chân bọn họ.
"Đứng đó, ôm cho chặt. Nếu rớt xuống làm mồi cho quỷ, bản vương sẽ không nhặt x/á/c ngươi lần hai đâu."
Tiêu Dạ Trầm đứng trên ngọn cây, vương bào đen l phần phật. Anh đưa ngón tay trỏ lên miệng, nhẫn tâm cắn rách dứt khoát. Một giọt m/á/u màu vàng kim quỷ dị — t/i/nh h/u/y/ế/t của Diêm La — từ từ hiện ra. Anh quệt giọt m/á/u ấy lên lưỡi hắc kiếm, miệng lẩm nhẩm chú ngữ cổ xưa bằng thứ ngôn ngữ của cõi u minh mà Diệp Dao nghe không hiểu, nhưng âm thanh ấy khiến linh hồn cô run rẩy, muốn quỳ sụp xuống phục tùng.
"Âm binh nghe lệnh, Phá trận!"
Tiêu Dạ Trầm gầm nhẹ, vung kiếm chém thẳng xuống bức tường sương mờ trước mặt.
*Ầm!!!*
Một tia sáng màu đen vàng đan xen xé toạc màn đêm. Từ mặt đất lồi lõm, hàng loạt những bàn tay xương xẩu bọc trong giáp sắt rỉ sét t/r/ồ/i l/ê/n. Đó là những âm binh quỷ tướng được gọi ra từ cõi vĩnh hằng. Họ cầm kích dài, tàn bạo l/a/o v/à/o x/é x/á/c khuôn mặt quỷ khổng lồ dưới gốc cây, dọn dẹp một lối đi r_ớm m/á/u xuyên qua bức tường sương mù.
Chớp thời cơ ranh giới bị phá vỡ trong một khoảnh khắc, Tiêu Dạ Trầm xoay người, thô bạo túm lấy eo Diệp Dao xách ngược lên, lao thẳng ra ngoài.
*Rắc!*
Một tiếng động giòn giã vang lên từ cổ tay hai người. Khế ước hoa bỉ ngạn một lần nữa rực sáng, hút lấy dương khí của Diệp Dao để bù đắp cho phần năng lượng mà phân thân của Tiêu Dạ Trầm vừa tiêu hao.
"Á..." Diệp Dao rên rỉ một tiếng, hai mắt tối sầm lại rồi hoàn toàn ngất lịm đi trong vòng tay lạnh lẽo của anh.
Khi Diệp Dao tỉnh lại một lần nữa, tiếng kèn đám ma ghê rợn và mùi tử khí nồng nặc đã biến mất.
Mùi hương gỗ trầm dịu nhẹ phảng phất đâu đây. Cô nhận ra mình đang nằm trên một chiếc sofa bằng da sang trọng. Nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất, ánh đèn neon của thành phố lấp lánh, xe cộ đi lại như thoi đưa. Đồng hồ trên tường chỉ 4 giờ sáng. Cô đã trở lại thế giới hiện thực, trở lại căn hộ nhỏ ở thành thị của mình.
Diệp Dao thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ mọi chuyện chỉ là một cơn ác mộng kinh hoàng. Thế nhưng, khi cô vừa cúi xuống nhìn, bộ hỷ phục đỏ rực như m/á/u vẫn còn nguyên trên người cô. Và trên chiếc ghế bành đối diện...
Tiêu Dạ Trầm đang ngồi đó. Trường bào cổ trang của anh đã biến mất, thay vào đó là một bộ complet đen may đo cao cấp, áo sơ mi mở hai cúc trên lộ ra xương quai xanh quyến rũ nhưng đầy tà mị. Anh đang thong thả lật xem một cuốn sách cổ của cô, những ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng xuống thành ghế.
Thấy cô tỉnh dậy, anh không ngước lên, chất giọng trầm khàn, lạnh lẽo vang lên trong căn phòng yên tĩnh:
"Tỉnh rồi sao, mồi nhử của bản vương?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
