Mùi th/ố/i r/ữ/a nồng nặc sộc thẳng vào mũi khiến Diệp Dao buồn nôn. Mười mấy con ác quỷ lột da lướt nhanh trên mặt đất, móng vuốt sắc nhọn của chúng cào lên gạch tàu tạo ra những tiếng *kèn kẹt* ghê rợn. Khoảng cách giữa cô và cái b/ồ/n m/á/u hôi thối kia chỉ còn chưa đầy ba thước.
"Ngài còn không ra tay, tôi chết thì ngài cũng chẳng yên ổn đâu!" Diệp Dao hốt hoảng hét lên, bàn tay bấu chặt gấu áo của Tiêu Dạ Trầm càng siết mạnh hơn.
Tiêu Dạ Trầm khẽ hừ một tiếng, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường. Tuy nhiên, sợi xích vô hình nơi cổ tay chợt nóng lên như một lời cảnh báo, nhắc nhở anh về mối liên kết sinh tử này.
"Lũ s/ú/c s/i/nh dơ bẩn, ai cho phép các ngươi nhìn thẳng vào người của bản vương?"
Giọng nói của anh không lớn, nhưng lại như sấm sét nổ oanh bên tai. Tiêu Dạ Trầm khẽ dậm nhẹ chân phải xuống mặt đất. Một luồng sóng xung kích màu đen kịt từ lòng bàn chân anh quét ra, mang theo uy áp tuyệt đối của một vị thần cai quản địa ngục.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Ba con quỷ đi đầu chưa kịp chạm vào chéo áo của Diệp Dao đã b/ị luồng hắc khí n/ệ/m trúng, cơ thể th/ị/t đ/ỏ h/ỏ/n của chúng lập tức n/ổ t/u/n/g thành những làn khói đen. Những con quỷ còn lại b/ị chấn động văng ngược ra sân, tiếng x/ư/ơ/ng g/ã/y r/ă_g r/ắ_c vang lên liên hồi.
Nhưng mùi m/á/u từ mảnh vỡ Bách Quỷ Đồ trên người Diệp Dao quá mức kích thích. Sự s/ợ h/ã/i đối với Diêm Vương nhanh chóng b/ị cơn khát m/á/u t/à á/c che mờ. Chúng gầm rú, từ bốn phương tám hướng trong làng cổ, hàng trăm bóng ma, oán linh và quỷ dã tràng bắt đầu tụ tập về phía từ đường.
Tiếng khóc, tiếng cười vặn vẹo của trăm quỷ dạ hành khiến da đầu Diệp Dao tê dại.
"Xem ra, linh hồn của ngươi thực sự là một miếng mồi ngon." Tiêu Dạ Trầm lạnh lùng liếc nhìn cô gái đang tái mét mặt mày bên cạnh. Anh vung tay lên, chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay cái lóe sáng, biến thành một thanh kiếm dài màu đen t/u/y/ề/n, lưỡi kiếm rực lên ngọn lửa minh hỏa màu xanh lam quỷ dị.
Diệp Dao ngồi bệt dưới đất, ôm chặt lấy bả vai run rẩy. Qua đôi mắt Phá vọng nhãn, cô thấy rõ một con quỷ h/ệ t/ó/c d/à/i, khuôn mặt trắng bệch không có ngũ quan đang lén lút bò trên trần nhà từ đường, ngay rầm xà phía trên đầu cô.
Nó từ từ thả mái tóc dài, đen ngúa như những sợi dây thừng x/i/ế/t c/ổ xuống, nhắm thẳng vào hướng Diệp Dao.
"Cẩn thận phía trên!" Diệp Dao hoảng hốt kêu lên, không biết là đang tự nhắc nhở mình hay gọi Tiêu Dạ Trầm.
Nhưng con quỷ tóc dài kia quá nhanh, mái tóc của nó đã quấn chặt lấy cổ Diệp Dao, k/é/o x/ệ/ch cô lên không trung. Cảm giác nghẹt thở tột cùng lại ập đến, móng tay cô cào cấu vào mớ tóc hôi hám nhưng vô vọng.
*Vút!*
Một tiếng xé gió sắc lẹm vang lên. Thanh hắc kiếm của Tiêu Dạ Trầm từ ngoài sân bay xẹt qua không trung, chuẩn xác ch/ặ/t đ/ứ/t mớ tóc dài kia, rồi cắm phập vào người con quỷ trên trần nhà. Ngọn lửa xanh bùng lên, con quỷ hét thảm một tiếng rồi tan biến.
Diệp Dao rơi b_ịch xuống đất. Cùng lúc đó, Tiêu Dạ Trầm cũng đã xuất hiện ngay bên cạnh cô từ bao giờ. Anh giơ tay thu hồi kiếm, nhưng sắc mặt bỗng chốc sa sầm khi nhìn ra ngoài cổng lớn.
Số lượng quỷ quái kéo đến ngày một đông, oán khí dày đặc đến mức che khuất cả ánh trăng, biến cả ngôi làng cổ thành một vùng đầm lầy quỷ dị. Dù anh là Diêm Vương, nhưng thể xác này ở nhân gian chỉ là một phân thân, sức mạnh b/ị hạn chế bởi quy luật trần thế, không thể dây dưa tiêu hao tu vi mãi ở đây.
Không nói một lời, Tiêu Dạ Trầm cúi xuống, một tay dễ dàng nhấc bổng Diệp Dao lên theo kiểu vác vai, mặc kệ cô hốt hoảng kêu lên.
"Câm miệng, muốn sống thì ôm chắc vào."
Anh lạnh lùng ra lệnh, rồi đạp chân nhảy vọt lên mái ngói từ đường, mang theo tân nương trong bộ hỷ phục đỏ m/á/u lướt đi vun vút trong đêm đen, bỏ lại sau lưng tiếng gào rú điên cuồng của trăm quỷ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
