Sợi xích hắc khí xen lẫn sắc đỏ hỷ m/á/u quấn chặt lấy cổ tay hai người rồi từ từ chìm sâu vào da thịt, hóa thành một dấu ấn hình hoa bỉ ngạn đỏ rực tựa như s/ẹo n/u/ố/ng.
Không gian trong từ đường rơi vào một khoảng lặng tột cùng. Diệp Dao có thể cảm nhận rõ mồn một luồng âm khí cực hạn từ dấu ấn kia đang điên cuồng tràn vào kinh mạch mình, lạnh đến mức khiến l/ồ/n/g ng/ự/c cô thắt lại, d/a th/ị/t như b/ị h/à/ng ng/à/n m/ũ/i k/i/m đ/â/m x/u/ố/ng.
Tiêu Dạ Trầm nhìn chằm chằm vào dấu ấn trên cổ tay mình, đôi mắt đen sâu thẳm híp lại, sát ý ngập tràn. Anh là Cửu Điện Diêm La, kẻ nắm giữ sinh s/á/t cõi âm, vậy mà hôm nay lại b/ị một nghi lễ minh hôn rách nát của phàm trần trói buộc với một cô gái người sống.
"Đồ guốc mộc ngu xuẩn."
"Ta... ta không biết... khế ước gì cả... Là người của gia tộc họ Diệp ép ta... Nếu ngài gi/ế/t ta, ngài cũng... chẳng có lợi lộc gì..."
Đúng vậy. Khế ước minh hôn biến dị này đã đem sinh mạng của hai người cột chung một chỗ. Diệp Dao ch/ế/t, thần hồn của Tiêu Dạ Trầm tuy không t/a/n b/i/ế/n nhưng chắc chắn sẽ b/ị tr/ọ/ng th/ư/ơ/ng cực nặng, thậm chí b/ị phản phệ bởi quy luật sinh tử của tam giới. Đối với một vị thần đang vây quanh bởi hằng hà sa số kẻ thù dưới địa phủ như anh, đây là điều tối kỵ.
Cảm nhận được hơi ấm lạt lẽo từ bàn tay phàm trần của cô đang chạm vào mình, Tiêu Dạ Trầm ghê tởm hất mạnh tay.
*Bịch!*
Diệp Dao b/ị ng/ã nh/à/o ra đất, cô ôm lấy cổ, ho sặc sụa, ra sức hít hà dưỡng khí. Bộ hỷ phục rách rưới trên người xộc xệch, càng làm nổi bật bờ vai gầy guộc đang run rẩy dưới ánh trăng.
"Nghe cho kỹ." Tiêu Dạ Trầm đứng chắp tay sau lưng, từ trên cao nhìn xuống cô như nhìn một món đồ trang trí rẻ tiền. "Mảnh vỡ Bách Quỷ Đồ đã dung hợp vào linh hồn thuần âm của ngươi. Đó là lý do khế ước này thành hình. Bản vương tạm thời để ngươi sống, nhưng từ giờ trở đi, ngươi chỉ là mồi nhử của ta."
"Mồi nhử?" Diệp Dao gạt đi giọt nước mắt sinh lý bên khóe mắt, khàn giọng hỏi.
"Bách Quỷ Đồ b/ị đ/á/nh c/ắ/p, hàng vạn l/ũ q/u/ỷ t/à á/c nhất đã trốn thoát lên nhân gian. Linh hồn của ngươi chứa một mảnh vỡ cốt lõi, đối với bọn chúng, ngươi chính là miếng m/ồ/i b/ổ d/ưỡ/ng nhất. Bọn chúng sẽ t/ì/m đ/ế/n x/é x/á/c ngươi." Tiêu Dạ Trầm khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn tột độ. "Để bản vương bắt hết lũ s/ú/c s/i/nh đó, hoặc là... ngươi b/ị b/ọ/n ch/ú/ng n/u/ố/t ch/ử/g."
Diệp Dao cắn chặt môi đến mức r/ỉ m/á/u tươi. Cô hiểu rồi. Bản thân cô giờ đây chẳng khác nào một ngọn đèn dầu rực sáng giữa đêm đen, thu hút toàn bộ những thứ dơ bẩn, kh/á/t m/á/u nhất cõi âm t/ì/m đ/ế/n. Cô không còn đường lui.
Chưa kịp để cô suy nghĩ thêm, từ phía sân ngoài của từ đường bỗng vang lên những tiếng *xoàn xoạt* kỳ dị.
Mùi tanh hôi của x/á/c ch/ế/t bốc lên nồng nặc. Qua đôi mắt Phá vọng nhãn, Diệp Dao kinh hoàng nhìn thấy mười mấy bóng đen đang vặn vẹo bò qua tường rào. Đó không phải là vong hồn bình thường, mà là ác quỷ sổng ngục. Chúng không có da, toàn thân là những thớ th/ị/t đ/ỏ h/ỏ/n, hai mắt đỏ ngầu, hàm răng sắc nhọn chảy dài thứ nước dãi đen ngòm, hôi thối.
"M/á/u thuần âm... Mảnh vỡ... Thơm quá..." Những tiếng thì thầm rùng rợn của l/ũ q/u/ỷ đồng loạt vang lên, hướng thẳng về phía Diệp Dao mà lao tới.
Diệp Dao k/i/nh h/à/i lùi lại phía sau, vô thức túm lấy vạt trường bào đen của Tiêu Dạ Trầm.
Tiêu Dạ Trầm cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ bé đang run rẩy của cô đang bấu víu vào áo mình, đôi mày rậm khẽ nhướng. Anh không ra tay ngay, mà lười biếng đứng nhìn l/ũ q/u/ỷ áp sát, giọng nói đầy chế giễu vang lên bên tai cô:
"Sao thế? Sợ rồi à? Minh Vương Phi của ta?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
