"Giờ lành đã đến! Tân nương bái đường!"
Một giọng nói khàn đặc, k/é/o d/à/i như tiếng mộc cọ xát vào nắp qu/a/n t/à/i vang lên. Diệp Dao cứng đờ người. Cô nhận ra mình đang ở trong một từ đường cổ kính nhưng nồng nặc mùi h/ư/ơ/ng kh/ó/i và mùi th/ố/i r/ữ/a phảng phất. Xung quanh cô, hai bên hàng ghế không có một người sống nào. Chỉ có những hình nhân bằng giấy to bằng người thật, má quệt phấn hồng cánh sen, mắt vẽ xếch ngược, đang nở nụ cười toe toét ghê rợn dưới ánh nến leo lét.
Giữa từ đường, đặt một chiếc bàn thờ lớn. Trên đó không có bài vị tổ tiên, mà là một bức di ảnh thờ của một gã thanh niên trẻ tuổi, khuôn mặt xám ngắt, nụ cười trên ảnh vặn vẹo đến kỳ dị. Bên cạnh di ảnh là một con gà trống đen t/u/y/ề/n đang b/ị b/u/ộ/c chặt chân, l/ư/ơ/n/g m/á/u từ mào gà nhỏ tong tỏng xuống một chiếc bát sứ mục đồng.
Minh hôn! Bọn họ ép cô làm đám cưới với ng/ư/ờ/i ch/ế/t!
Một bà lão gầy gò như bộ x/ư/ơ/ng kh/ô, hai mắt mờ đục hốc hác tiến lại gần, bàn tay lạnh ngắt như d/ò/n/g n/ư/ớ/c d/ư/ớ/i m/ộ sâu đè chặt lên vai Diệp Dao, ép cô phải quỳ rạp xuống đất.
"Bái!"
Diệp Dao cắn chặt môi, đôi mắt "Phá vọng nhãn" vốn b/ị cô che giấu bấy lâu nay đột ngột dâng lên một tầng sương lạnh. Từ nhỏ cô đã nhìn thấy những thứ nhơ bẩn của cõi âm, cô thừa biết, nghi lễ này một khi hoàn thành, linh hồn cô sẽ b/ị tr/ó/i bu/ộ/c với gã đàn ông đ/ã kh/u/ấ/t kia, vĩnh viễn b/ị r/út c/ạ/n d/ư/ơ/ng kh/í cho đến ch/ế/t.
Ngay khi trán Diệp Dao sắp chạm đất, một cơn gió lốc đen kịt từ đâu tràn vào, thổi tung toàn bộ cửa chính của từ đường.
*Rầm!*
Tiếng động l/ớ/n đến mức khiến những hình nhân giấy hai bên hành lang b/ị t/ổ/g n/á/t. Nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống dưới độ âm, hơi thở của Diệp Dao ngưng tụ thành những làn khói trắng. Đèn cầy phụt tắt, chỉ còn lại ánh trăng mờ ảo chiếu rọi.
Từ trong bức di ảnh thờ, một luồng oán khí màu đen bốc lên. Vong hồn của gã chú rể ch/ế/t trẻ hiện hình, khuôn mặt biến dạng, m/á/u m/ủ ch/ảy r/ò/n/g r/ò/n/g từ hốc mắt. Gã l/a/o v/à/o Diệp Dao, giọng nói r/í/t l/ê/n đ/ầ/y d/ụ/c v/ọ/ng: "Vợ của ta... đi ch/ế/t cùng ta..."
Nhưng gã chưa kịp chạm vào chéo áo của cô, không gian xung quanh bỗng nhiên sụp đổ. Một áp lực nặng nề như ngàn vạn tảng đá đè xuống, khiến con gà trống đen trên bàn thờ n/ổ t/u/n/g th/à/nh v/ũ/g m/á/u, bà lão bên cạnh thì s/ụ/p quỳ xuống, b/ị á/p l/ự/c làm cho ng/ấ/t l/ị/m.
Từ trong bóng tối sâu thẳm của hành lang, một bóng người cao lớn chầm chậm bước ra.
Nam nhân mặc một trường bào đen tuyền thêu họa tiết bỉ ngạn ngạn m/á/u, mái tóc dài nửa buộc nửa xõa tung bay trong gió âm. Gương mặt anh tuấn đến mức ngạt thở, sắc sảo như tạc tượng, nhưng lại mang một vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn tột cùng. Đôi mắt anh không có tròng trắng, hoàn toàn là một màu đen sâu thẳm của vực tuyền, nơi đang cuồn cuộn những luồng h/ắ/c kh/í của vạn quỷ.
Bắc Minh Vương — Tiêu Dạ Trầm.
Vong hồn gã chú rể vừa nhìn thấy nam nhân này, sự h/u/n/g h/ă/n/g lập tức biến thành nỗi s/ợ h/ã/i t/ột c/ù/ng. Gã rên rỉ, quỳ sụp xuống dập đầu t/á/i m/á/u: "Diêm... Diêm Vương tha mạng! Thần quan tha mạng!"
Tiêu Dạ Trầm thậm chí không thèm liếc nhìn gã một cái. Anh khẽ nâng ngón tay thon dài, một ngọn lửa màu xanh l/é/g l/ê/n.
*Bùm!*
Không một tiếng thét k/ị/p th/ố/t ra, v/o/n/g h/ồ/n kia lập tức n/ổ t/u/n/g, hóa thành những đốm lân tinh rồi tan biến vào hư vô. Hồn phi phách tán, vĩnh viễn không thể siêu sinh.
Diệp Dao bàng hoàng ngước lên. Khác với người thường, đôi mắt của cô nhìn thấy rõ ràng dải lụa luân hồi bao quanh người nam nhân này. Anh là thần, vị thần tối cao dưới đáy địa ngục.
Tiêu Dạ Trầm bước từng bước đến trước mặt Diệp Dao. Đôi giày thêu rồng đen dừng lại ngay trước tầm mắt cô. Anh cúi người, ngón tay lạnh ngắt như băng b/ó/p ch/ặ/t l/ấ/y c/ằ/m cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.
"Gan lớn lắm. Kẻ phàm trần sở hữu Phá vọng nhãn, lại dám cả gan chứa chấp một mảnh vỡ của Bách Quỷ Đồ?" Giọng nói của anh trầm thấp, âm vang như vọng về từ chín tầng địa ngục, khiến linh hồn cô run rẩy.
Sát ý trong mắt anh rõ mồn một. Tiêu Dạ Trầm siết chặt tay, định b/ẻ g/ẫ/y c/ổ cô gái này để lấy lại thần vật Âm Ty. Nhưng ngay khoảnh khắc đầu ngón tay anh chạm vào làn da ấm áp của cô, chiếc nhẫn ngọc bích hộ mệnh trên ngón cái của anh đột ngột phát ra một luồng sáng đỏ rực hừng hực.
*Xoẹt!*
Luồng sáng ấy biến thành một sợi xích vô hình, quấn chặt lấy cổ tay của cả hai người. Nghi lễ minh hôn dở dang của ngôi nhà này, bằng một cách quỷ dị nào đó, đã mượn th/ể x/á/c thuần âm của Diệp Dao và sức mạnh của chiếc nhẫn để kích hoạt một khế ước cổ xưa.
Đôi lông mày thanh tú của Tiêu Dạ Trầm khẽ nhíu lại. Anh phát hiện ra, mình không thể gi/ế/t cô được nữa. Vận mệnh của vị Cửu Điện Diêm La anh, lúc này đây, đã b/ị b/u/ộ/c ch/ặ/t vào cô gái loài người nhỏ bé này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
