Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mẹ Ruột Của Đỉnh Lưu Lại Trở Nên Xinh Đẹp Rồi Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Bị mẹ gán cho danh “đứa con bất hiếu”, Kiều Cảnh Diệc nghiêm túc suy nghĩ nhìn vào điện thoại.

Hay là… xin nghỉ quay, về nhà thăm mẹ một chuyến, cho bà một bất ngờ?

Kiều Mạch dứt khoát loại bỏ suy nghĩ mình đang nằm mơ.

Chẳng lẽ là vì hôm qua cô cứu người, ông trời ban thưởng?

Nhưng trước giờ cô đã từng làm không ít chuyện tốt, đâu chỉ riêng lần này.

Kiều Mạch lắc đầu, gạt hết mấy suy nghĩ rối rắm ấy ra ngoài, quyết định về nhà trước đã.

Về đến nhà, cô khóa cửa kỹ lưỡng rồi đi thẳng lên lầu hai, bật đèn, kéo rèm, làm xong những việc đó mới cởi quần áo, bước đến trước chiếc gương lớn soi toàn thân.

Trong gương là một cô gái với tứ chi thon dài, eo bụng phẳng lì, mơ hồ còn thấy được đường cơ bụng, làn da dưới ánh đèn trắng đến mức gần như phát sáng.

Hơn nữa, những vết bầm sau lưng do té ngã, vết sẹo phẫu thuật trên bụng... tất cả đều biến mất.

Toàn thân cảm giác như không dùng hết được sức.

Kiều Mạch theo bản năng đặt tay lên phần eo, nơi lớp mỡ trung niên đã hoàn toàn biến mất, đường cong nơi eo căng đầy, rõ ràng có thể cảm nhận được sức sống tuổi trẻ.

Trước đây vì uống thuốc lâu dài, tác dụng phụ khiến dáng người cô biến dạng, làn da trở nên xỉn màu, nhăn nheo, một nếp cũng không thiếu.

Tất nhiên, chuyện này cũng liên quan đến tuổi tác ngày càng tăng.

Thì ra hồi trẻ mình lại đẹp đến vậy…

Cô đã gần như quên mất rồi.

Kiều Mạch ngẩn người nhìn mình trong gương, ký ức trào dâng.

Chuyện xảy ra mấy chục năm trước đâu còn nhớ rõ được bao nhiêu, đáng tiếc lúc còn trẻ không chụp lại nhiều ảnh, giờ cũng chẳng có cách nào so sánh.

Cô lục trong tủ quần áo ra được một chiếc váy xanh đậm, từ sau khi thân hình béo lên, mấy bộ đồ trước kia hầu hết đều mặc không vừa nữa, đồ đẹp thì đem tặng, đồ cũ thì bỏ, chỉ còn sót lại chiếc váy màu xanh này.

Không ngờ mặc vào vẫn còn rộng kha khá.

Kiều Mạch vừa nghĩ, vừa cầm điện thoại tự chụp trước gương, như vậy dù có biến trở lại cũng có thể giữ lại làm kỷ niệm.

Sau đó, cô vô tình lướt tới một tấm ảnh của Kiều Cảnh Diệc, đặt hai tấm ảnh cạnh nhau, có thể thấy rõ đường nét khuôn mặt của Kiều Cảnh Diệc rất giống cô.

Kiều Mạch nhớ lại ngày lễ Vu Lan năm đó, con trai đòi một tấm hình của cô để đăng lên Weibo chụp cùng.

Cô lên Weibo xem, lại thấy có người nghi ngờ Kiều Cảnh Diệc từng phẫu thuật thẩm mỹ, vì cho rằng cậu chẳng giống mẹ chút nào.

Lần sau mà đăng tấm hình này lên, xem còn ai dám nói là không giống nữa.

Nhưng mà, sự đắc ý ấy của Kiều Mạch không kéo dài được bao lâu, cô bỗng nhớ đến một vấn đề nghiêm túc:

Nếu như... không thể trở lại thì sao?

Cô bỗng thấy mơ hồ, nhất thời không biết phải làm gì tiếp theo.

Trước mắt, phải tìm cách xác định xem có thể trở lại hay không.

Kiều Mạch đi tới đi lui trong phòng khách, vài phút sau, hai tay đập vào nhau, dừng bước lại.

“Nếu mình đang mơ lại thời thanh xuân, tỉnh dậy liền quay về tuổi hai mươi, vậy thì... ngủ thêm một giấc nữa, có lẽ sẽ biến lại như cũ?”

Có thật hay không, chỉ có thử mới biết được.

Kiều Mạch biết mình lúc này chắc chắn sẽ không ngủ nổi, cần phải dùng thêm thuốc hỗ trợ, cô đi vào phòng ngủ, kéo ngăn kéo đầu giường ra, bên trong là các loại thuốc cô hay dùng, trong đó có thuốc ngủ.

Cô đổ ra hai viên, uống cùng nước, rồi nằm xuống giường.

Một lát sau, cô lại bật dậy chạy tới trước gương, soi toàn bộ từ trên xuống dưới. Sau khi nhìn đủ, thuốc bắt đầu phát tác, cô loạng choạng bò lên giường, ý thức nhanh chóng chìm vào bóng tối.

Giấc ngủ cũng không yên.

Cô mơ rất nhiều, cũng có thể nói là hồi ức, phần lớn đều là những chuyện xảy ra hồi còn trẻ.

Không biết đã bao lâu, Kiều Mạch từ từ tỉnh lại, theo bản năng nhìn về phía tay mình.

"……"

Vẫn trắng mịn như cũ.

Cô khẽ hít vào một hơi.

Lại xem điện thoại, đã là ba giờ chiều.

Từ trên giường ngồi dậy, Kiều Mạch mất vài phút để hoàn toàn tiêu hóa sự thật rằng mình sẽ không quay trở lại như trước được nữa.

Tiếng bụng réo thầm nhắc cô cần phải ăn gì đó, Kiều Mạch tiện tay đặt chút đồ ăn để lót dạ, rồi bắt đầu bình tĩnh suy nghĩ bước tiếp theo phải làm gì.

Trước hết, không thể tiếp tục ở lại đây.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc