Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mẹ Ruột Của Đỉnh Lưu Lại Trở Nên Xinh Đẹp Rồi Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

“Tất nhiên, nếu là kiểu phụ nữ chất lượng tốt như cô, tôi rất có hứng thú tìm hiểu thêm. Cô tên là gì?” Ánh mắt anh ta rực lửa.

Cô tên là gì???

Có hứng thú tìm hiểu???

Kiều Mạch nhìn anh ta như thể gặp quỷ.

Vương Vũ Kiệt thấy cô nhìn mình im lặng, tưởng rằng mình đã hấp dẫn được cô, liền nở nụ cười tự tin, ánh mắt lướt xuống, duỗi tay định nắm lấy tay Kiều Mạch đang đặt trên bàn.

Bàn tay ấy trắng nõn, tinh tế, từ nãy đến giờ vẫn khiến anh ta không thể rời mắt.

Anh ta vừa chạm vào liền nắm lấy được.

“……”

Cảm giác từ bàn tay truyền đến khiến Kiều Mạch nổi da gà, cô theo phản xạ khống chế cổ tay Vương Vũ Kiệt, ngón cái bấm vào mạch môn, hơi dùng lực một chút, chỗ đó sẽ gây đau.

Vương Vũ Kiệt lập tức kêu đau.

Kiều Mạch vừa định mở miệng thì ánh mắt dừng lại, cô đờ người nhìn tay mình.

Cái gì thế này?

Bàn tay trắng mịn, không một vết tỳ này là của ai đây???

Giây tiếp theo, cô mới phản ứng lại.

Mẹ nó, là tay mình!

Kiều Mạch vội buông tay Vương Vũ Kiệt ra.

Cô xòe bàn tay năm ngón ra, xác nhận lại một lần nữa đây đúng là tay mình.

Tay cô run run mở camera selfie.

Trên màn hình là khuôn mặt trẻ trung, nhìn thế nào cũng không quá hai mươi tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn trong lòng bàn tay, da trắng môi đỏ, dù tóc rối bời vẫn xinh đẹp đến mức khó tin.

“Cô là đàn bà kiểu gì mà động tay là đánh người hả?!” Giọng nói tức giận của Vương Vũ Kiệt kéo Kiều Mạch ra khỏi dòng suy nghĩ.

Anh ta nhìn như định đánh lại, nhưng nét mặt lại hiện rõ vẻ sợ hãi.

Mình đang nằm mơ sao?

... Nhưng hình như là thật.

Kiều Mạch chớp mắt.

Lúc này, điện thoại đổ chuông, là Kiều Cảnh Diệc gọi lại, cô theo bản năng bắt máy.

Cuộc gọi vừa kết nối, điều đầu tiên Kiều Cảnh Diệc nghe được là tiếng ồn ào ở nền và giọng nam gào đau đớn.

“Mẹ, mẹ đang làm gì thế?” Trong lòng cậu dâng lên một cảm giác bất an.

Kiều Mạch không thèm để ý đến Vương Vũ Kiệt đang tức đến mức muốn nổ tung, bước ra khỏi quán cà phê, trong mắt mang theo vẻ hoang mang. Giọng con trai truyền đến qua điện thoại, cô vô thức đáp: “Không có gì.”

Kiều Cảnh Diệc đâu có điếc, cậu lập tức nâng cao giọng: “Mẹ lại đi đánh nhau nữa à?!”

Cái gì mà lại!

Kiều Mạch sực tỉnh, tức giận quát: “Kiều Cảnh Diệc! Con muốn bị ăn đòn phải không?!”

Kiều Cảnh Diệc: “……”

Cô đưa tay chạm lên mặt mình, cảm nhận làn da mịn màng như tơ, rồi hít một hơi thật sâu: “Cưng à, mẹ hỏi con, nếu mẹ đột nhiên trở nên trẻ trung xinh đẹp……”

Kiều Cảnh Diệc không cần suy nghĩ: “Mẹ đừng mơ mộng nữa.”

Kiều Mạch giận điên: “Đồ con bất hiếu!”

Cô cụp máy.

Đêm qua Kiều Cảnh Diệc quay phim đến khuya nên không dám liên lạc lại với Kiều Mạch, sợ cô thấy giờ giấc sẽ lại đau lòng vì cậu thức đêm.

Tuy nhiên, cậu vẫn gọi cho Tống Chấp Giang để xác nhận mẹ mình thật sự không có chuyện gì.

Trong cơn bực bội, cậu trút hết bất mãn về việc Kiều Mạch luôn từ chối sắp xếp của mình cho Tống Chấp Giang nghe. Tống Chấp Giang nghe xong thì bình thản nói: “Dì ấy đâu cần mấy thứ vật chất đó, cậu chỉ cần gọi điện thường xuyên, rảnh thì về nhà thăm một chút là dì ấy vui rồi.”

“Lịch quay của em kín hết, lấy đâu ra thời gian về nhà.” Kiều Cảnh Diệc bất đắc dĩ. Tết âm lịch năm ngoái vốn định về nhà, cuối cùng lại vì lịch trình quá gấp nên không thể, cũng hết cách rồi.

Nhưng những lời của Tống Chấp Giang cũng khiến Kiều Cảnh Diệc bừng tỉnh. Cậu thấy hối hận vì đã nói chuyện với mẹ bằng giọng điệu quá cứng nhắc, nên sáng hôm sau liền gọi lại cho Kiều Mạch, định xin lỗi, nói với mẹ rằng chờ cậu quay xong phim là sẽ về nhà với bà.

Ai ngờ mới sáng ra bà đã đánh nhau với người ta, còn nói gì mà có thằng nhóc dám trêu ghẹo bà.

Chuyện đó nghe chừng vô lý quá đi.

Đúng là phong thủy luân chuyển, ngày xưa còn nhỏ, cậu thường làm mẹ tức đến phát cáu, giờ thì ngược lại, biết làm sao được?

Chỉ còn cách ngoan ngoãn chịu trận thôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc