Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mẹ Ruột Của Đỉnh Lưu Lại Trở Nên Xinh Đẹp Rồi Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Cả khu phố ai cũng biết cô, hoàn toàn không thể giải thích nổi.

Cũng không thể ở khách sạn, hiện tại giấy tờ tùy thân không còn dùng được nữa.

Kiều Mạch mấy lần cầm lấy điện thoại, cuối cùng lại đặt xuống.

Không được, không thể tìm con trai.

Chưa nói đến việc thằng bé có tin hay không, hiện giờ nó còn đang quay phim ở nơi khác, nói ra chỉ khiến nó thêm phiền.

Quan trọng nhất là, dù nó có tin, cũng không thể chấp nhận chuyện mẹ mình lại trẻ hơn cả chính bản thân nó.

Cô cần tìm một người có thể tin và chấp nhận được chuyện kỳ lạ này để giúp mình.

Kiều Mạch nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nghĩ đến Tống Chấp Giang.

Cô luôn xem anh như con trai mình mà đối đãi, đứa nhỏ này còn hiếu thuận hơn cả Cảnh Diệc, thường xuyên tranh thủ thời gian đến thăm cô.

Chỉ có thể làm phiền người đó thôi.

Sau khi đã quyết định xong, cô không do dự nữa, gọi ngay cho Tống Chấp Giang.

Tống Chấp Giang đang họp, điện thoại đặt bên cạnh màn hình sáng lên, anh kín đáo liếc mắt nhìn, giọng nói tạm dừng, ra hiệu cho mọi người tạm ngừng, rồi cầm điện thoại rời khỏi phòng họp.

Mọi người nhìn nhau ngơ ngác.

Trong mắt ai cũng lấp lánh vẻ khó tin: Tổng giám đốc Tống lại dám nghe điện thoại giữa cuộc họp!

“Chấp Giang, con đang bận à?” Cô thăm dò hỏi.

Cô vốn sợ làm phiền công việc của anh, bình thường có việc cũng chỉ nhắn WeChat, nay lại gọi thẳng điện thoại, chứng tỏ là có chuyện gấp.

Tống Chấp Giang dứt khoát nói: “Không bận.”

Kiều Mạch nhẹ nhõm thở ra: “Vậy con có thể đến chỗ dì được không? Dì có chút việc muốn bàn với con.”

“Con sẽ đến ngay.”

Tống Chấp Giang không do dự một giây, anh dặn trợ lý thay mình tiếp tục cuộc họp, cầm chìa khóa xe đi xuống bãi đỗ, nửa tiếng sau đã đến nhà Kiều Mạch.

Chỉ thấy Kiều Mạch quấn kín mít từ đầu đến chân, vừa thấy anh vào liền lập tức khóa cổng lại, vẫy tay gọi anh, hai người một trước một sau đi lên tầng hai.

Tống Chấp Giang nhìn bóng lưng nhỏ nhắn, uyển chuyển của cô, mày cau chặt hơn.

Rõ ràng không phải là Kiều Mạch, Kiều Mạch trước đây vì bệnh mà thân hình hơi mập.

Trong lòng Tống Chấp Giang trăm mối suy nghĩ, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản, không hỏi gì, im lặng đi theo suốt cả quãng đường.

Vào phòng, Kiều Mạch chưa vội tháo khăn trùm đầu, giọng cô cân nhắc: “Chấp Giang, con có tin trên đời này có chuyện kỳ diệu khiến người ta trẻ lại không?”

Chớp mắt một cái, bao nhiêu hình ảnh vừa rồi lướt qua trong đầu, ánh mắt Tống Chấp Giang lóe lên, trong lòng mơ hồ có suy đoán.

“Nếu nói theo khoa học thì con không tin, nhưng……” Anh nhìn thẳng vào mắt cô, “Sự thật bày ra ngay trước mắt, thì con sẽ tin.”

Nghe anh nói vậy, Kiều Mạch không do dự nữa, trực tiếp tháo khăn trùm đầu xuống.

Dù đã có chuẩn bị, Tống Chấp Giang vẫn bị cảnh tượng trước mắt làm chấn động, ánh mắt khẽ dao động.

Anh nhìn Kiều Mạch rất lâu vẫn không nói gì.

“Dì cũng không biết sao lại thành thế này……” Kiều Mạch giải thích sơ qua tình hình.

Tống Chấp Giang cụp mắt xuống, một lúc sau ngẩng lên, cười trấn an cô: “Với dì, đây là chuyện tốt, đừng lo lắng.”

Không thể không nói, thái độ của Tống Chấp Giang khiến Kiều Mạch thấy yên tâm hơn.

Trở nên trẻ trung, xinh đẹp trở lại đúng là khiến cô phấn khích, nhưng song song đó là sự hoang mang vì cuộc sống từ nay sẽ thay đổi hoàn toàn.

“Cơ thể có thấy khó chịu gì không?” Tống Chấp Giang khẽ hỏi.

Kiều Mạch lắc đầu, có chút hào hứng nói: “Rất khỏe, dì cảm giác mình có thể đấm ba quyền đè bẹp Trấn Quan Tây.”

Cách nói này đúng kiểu phong cách của cô, trong mắt Tống Chấp Giang lóe lên ý cười, anh trầm ngâm rồi nói: “Chỗ này không thể ở được nữa, đến nhà con trước đã, với người ngoài thì nói là dì đi du lịch.”

Kiều Mạch đương nhiên không có ý kiến gì.

Tống Chấp Giang quen đường quen nẻo đi vào phòng ngủ của Kiều Cảnh Diệc, trước đây anh từng ở phòng này, anh kéo từ dưới gầm giường ra một chiếc vali.

Hai người xuống tầng, Kiều Mạch luyến tiếc nhìn chiếc xe yêu quý của mình, Tống Chấp Giang thấy ánh mắt đó liền trấn an: “Không vội, mai con quay lại lái nó đi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc