Tống Chấp Giang xuất thân từ gia đình giàu có, hào môn chính hiệu. Trước đây Kiều Mạch từng dẫn Kiều Cảnh Diệc làm việc ở Tống gia, ít nhiều cũng biết đôi chút tình hình.
Nghe anh nói vậy, Kiều Mạch cũng liền dẹp luôn ý định kia.
Cô đi cắt trái cây, vừa ra ngoài đã thấy Tống Chấp Giang đang nghe điện thoại: “...Tôi đến ngay.”
Sắp đi rồi sao?
Tống Chấp Giang uống hết ngụm nước lèo cuối cùng rồi đứng dậy. Kiều Mạch nhét vào tay anh một quả táo đỏ đã rửa sạch, tiễn anh ra cửa, dặn dò:
“Lái xe chậm thôi đấy.”
Lời này là cô thường dùng để dặn dò bọn trẻ, nhưng đến lượt chính mình thì cứ chạy xe càng nhanh càng tốt.
Tống Chấp Giang đi được hai bước lại quay đầu:
“Dì có đi giao cơm cũng được, nhưng nhất định phải chú ý an toàn.”
“Yên tâm, yên tâm.”
Tiễn người xong, trong nhà lại trở về yên tĩnh.
Chỉ có tiếng bước chân vang vọng.
Cơn giận của Kiều Mạch cũng tiêu tan hoàn toàn, cô cầm điện thoại định gọi cho Kiều Cảnh Diệc, lại sợ làm phiền con nếu nó đang làm việc, cuối cùng chỉ gửi một tin WeChat:
【Cục cưng, khi nào con về nhà? Mẹ nhớ con.】
Một lát sau, cô nhận được trả lời từ “Trợ lý Tiểu Hồ”:
【Dì ơi, anh Kiều đang quay phim.】
Kiều Mạch im lặng tắt điện thoại.
“Dì Kiều ơi, người dì giới thiệu tệ quá, anh ta nói con xấu! Sao anh ta có thể nói vậy với con chứ, hu hu hu hu...”
Kiều Mạch nhìn màn hình điện thoại, nhớ ra cô gái này tên là Lưu Mộng Tuyết, là con gái của một người bạn nhảy quảng trường cùng cô, đang độc thân, đúng độ tuổi.
Vừa khéo bạn giao cơm của Kiều Mạch có con trai cũng còn độc thân, chưa lập gia đình, nên cô mới tính cho hai người gặp mặt, làm quen một chút.
Cô gái bên kia khóc cực kỳ tủi thân, vừa khóc vừa kể lại hành vi quá đáng của đối phương. Kiều Mạch nghe xong tức điên, cô trở mình xuống giường:
“Còn ai đi cùng con không?”
“Không có ạ.”
“Chia sẻ vị trí cho dì, đợi ở đó, dì tới ngay.”
Kiều Mạch trực tiếp khoác áo khoác ra ngoài bộ đồ ngủ, cầm chìa khóa xe xuống lầu.
Có hàng xóm đi ngang qua: “Kiều muội muội, sớm vậy đã đi đâu đấy?”
Kiều Mạch bước nhanh tới xe máy, đội mũ bảo hiểm xong, xe rít lên như tên bắn, luồng gió mạnh thổi bay cả mũ của hàng xóm, người nọ vội vàng giữ chặt mũ.
Trong tiếng gió còn nghe rõ giọng cô: “Chào buổi sớm nhé.”
Hàng xóm cảm thán một câu: “Hôm nay giọng Kiều muội muội nghe có tinh thần thật đấy.”
Mười mấy phút sau, Kiều Mạch tới điểm hẹn: một quán cà phê.
Cô gọi cho Lưu Mộng Tuyết, nhưng cô bé không nghe máy.
Gỡ mũ bảo hiểm xuống, Kiều Mạch liếc vào trong quán, bất ngờ phát hiện hôm nay thị lực mình khá tốt, có thể nhìn rõ người thanh niên đang ngồi cạnh cửa sổ, chính là đối tượng được giới thiệu, Vương Vũ Kiệt.
Người bạn đưa cơm từng nói trên WeChat rằng con trai cô ấy tốt nghiệp đại học danh tiếng, làm việc ở cơ quan nhà nước, lương năm ba trăm ngàn, là người thật thà.
Kiều Mạch xem ảnh thấy cũng ổn, nên mới giới thiệu cho Lưu Mộng Tuyết.
Nhớ lại cảnh cô bé khóc ấm ức qua điện thoại, cô đẩy cửa lớn bước vào, đi thẳng tới chỗ Vương Vũ Kiệt đang ngồi, kéo ghế ra, ngồi đối diện anh ta.
Vương Vũ Kiệt ban đầu sững người, ngay sau đó ánh mắt sáng lên, anh ta ngây ngốc nhìn chằm chằm Kiều Mạch: “Cô là...?”
Khí thế của Kiều Mạch lập tức bùng nổ, cô trừng mắt nhìn anh ta: “Cậu đã nói gì với Lưu Mộng Tuyết?”
Vương Vũ Kiệt thầm nghĩ: Hóa ra là bạn của cô ấy.
Anh ta đưa cổ tay đeo đồng hồ Cartier ra: “Lưu tiểu thư không phù hợp với yêu cầu bạn đời của tôi ở nhiều khía cạnh. Trước khi gặp mặt, tôi đã yêu cầu cô ấy nhất định phải để mặt mộc, nhưng hôm nay cô ấy vẫn trang điểm. Ngay cả điều cơ bản đó cũng không làm được, huống chi là... không dám gặp tôi với mặt mộc, chứng tỏ dung mạo không đạt tiêu chuẩn. Tôi cũng không còn hứng thú tìm hiểu thêm.”
“Thị trường mai mối vốn là như vậy, có hứng thú thì tiếp tục trò chuyện, không thì nói thẳng ra, như thế cũng không làm mất thời gian của đôi bên.” Anh ta đan hai tay đặt lên bàn, điềm nhiên nói, “Tôi nói có hơi thẳng, nhưng sự thật là như vậy. Lưu tiểu thư không xứng với tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)