"Kiều Cảnh Diệc!"
Trong điện thoại vang lên tiếng quát giận đầy khí thế, vọng khắp phòng hóa trang. Hồ Đồng và chuyên viên trang điểm giật thót cả người. Phải biết rằng, trước giờ Kiều Mạch vẫn luôn là hình mẫu mẹ hiền dịu dàng.
"Mẹ con còn chưa già, không cần tài xế, càng không cần bảo mẫu! Mẹ cứ muốn chạy xe đi phát cơm, con không quản được!" Kiều Mạch tức đến mức suýt hóa cá nóc, trời ơi, con trai chê mẹ già rồi, "Giờ con lớn rồi, có bản lĩnh rồi, dám lên mặt với mẹ, con giỏi lắm!"
Cô dập máy ngay lập tức.
Kiều Cảnh Diệc nhìn chằm chằm vào điện thoại, mặt mày sa sầm, trong lòng nghẹn đến phát bực. Một tấm lòng hiếu thảo lại bị chính mẹ hiểu lầm, sắc mặt cậu đen tới mức có thể nhỏ nước.
Hồ Đồng và chuyên viên trang điểm hiểu tính cậu, biết lúc này mà mở miệng thì dễ bị vạ lây.
Đúng lúc đó, có nhân viên bước vào: "Thầy Kiều, anh chuẩn bị xong chưa? Sắp đến lượt anh rồi."
Kiều Cảnh Diệc nhắm mắt lại, điều chỉnh cảm xúc, ra hiệu cho chuyên viên tạo hình dừng tay. Cậu nhanh chóng tìm một người liên hệ, gửi tin nhắn qua WeChat: 【Tam ca, mẹ em bị ngã, anh giúp em đến xem bà một chút.】
Kiều Mạch ném điện thoại sang một bên, cả phòng khách lập tức chìm vào yên tĩnh. Cô cầm điều khiển, mở TV lên xem tin tức, để tiếng nền TV át đi tiếng xoa bóp ở eo, rồi đứng dậy đi rửa tay.
Căn nhà phảng phất mùi tinh dầu hoa hồng, cô nhíu mày, cầm lấy một chai nước hoa xịt một ít.
"……"
Hình như mùi còn tệ hơn.
Cô đành bỏ cuộc, lúc đi ngang qua chiếc gương lớn, bỗng nhiên đứng khựng lại.
Cô nhéo nhéo lớp mỡ ở bụng của một người phụ nữ trung niên, rồi lại nhìn gương mặt chẳng thể giấu nổi dấu vết của năm tháng, khẽ thở dài.
Mấy năm trước cô từng bị một trận bệnh nặng, thể trạng cứ thế tuột dốc, dáng người cũng phồng lên như bóng bay bị thổi căng.
Tựa như từ lúc đó, cô đã không còn trẻ nữa.
Dù có dùng mỹ phẩm dưỡng da tốt đến mấy cũng không thể cứu vãn nổi.
Cô biết con trai mình bận rộn công việc, ngày thường không có chuyện gì cũng không dám làm phiền nó. Cô cũng biết nó rất hiếu thảo, có thứ gì tốt cũng mua cho cô, hận không thể thuê cả đống giúp việc người Philippines về chăm sóc mẹ.
Kiều Mạch không phải không muốn ủng hộ sự hiếu thuận của Kiều Cảnh Diệc.
Chỉ là con trai giờ đã là người nổi tiếng, có quá nhiều ánh mắt dõi theo nó. Trước đó từng có minh tinh bị chỉ trích vì để cha mẹ sống quá xa hoa mà "lật xe", cô làm mẹ, nhất định phải ngăn tình huống đó xảy ra.
Hơn nữa, cô cũng rất hưởng thụ cuộc sống hiện tại.
Lúc rảnh rỗi thì ra ngoài giao cơm hộp, tiện thể hóng gió, cùng mấy người trẻ lái xe, buổi tối thì cùng bạn bè cùng lứa tuổi nhảy múa ở quảng trường, tám chuyện đôi câu, cuộc sống cũng coi như khá phong phú.
Như vậy khiến cô cảm thấy mình vẫn còn trẻ, vẫn còn sức sống.
Đi vào bếp, Kiều Mạch tự nấu cho mình một bát mì trứng cà chua, vừa nấu xong thì có tiếng gõ cửa vang lên.
“Ai vậy?” Cô lững thững đi mở cửa.
“Chấp Giang? Sao con lại tới đây?”
Kiều Mạch vừa bất ngờ vừa vui mừng, vội vàng mời người vào nhà.
“Ngã chỗ nào rồi?” Tống Chấp Giang đánh giá cô, thấp giọng hỏi.
Kiều Mạch phản ứng lại: “Cảnh Diệc nói cho con à? Dì không sao, chỉ trượt chân một chút, thằng bé lại còn làm con phải chạy tới tận đây.”
Thấy cô đúng là không có vẻ gì là gặp chuyện, Tống Chấp Giang mỉm cười, nói: “Không tính là chạy riêng, vừa hay con có việc ở gần đây, tiện thể ghé qua.”
“Vậy con ăn cơm chưa?”
Anh đã ngửi thấy mùi thức ăn, lắc đầu.
Kiều Mạch liền mang bát mì trứng cà chua vừa nấu ra cho anh: “Dì đi làm thêm cho con quả trứng tráng.”
Tống Chấp Giang để mặc cô vào bếp, vừa nhìn thấy chiếc thùng đựng cơm hộp ở góc liền dừng lại, hỏi: “Dì lại đi giao cơm hộp đấy à?”
“Dù sao cũng coi như rèn luyện thân thể, có phải đi kiếm tiền đâu.”
Kiều Mạch nhanh tay làm xong trứng tráng, Tống Chấp Giang đã ăn được một nửa. Cô ngồi xuống bên cạnh anh, vừa nói chuyện nhà: “Chấp Giang, dì nhớ năm nay con 32 rồi nhỉ.”
Tống Chấp Giang “Ừ” một tiếng.
“Có bạn gái chưa?”
Lời vừa nói ra, Kiều Mạch lập tức hiểu ngay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






