“Anh Kiều, có cái video này anh xem thử đi.”
Kiều Cảnh Diệc đang nhắm mắt nghỉ ngơi chậm rãi mở mắt ra. Cậu đã làm việc liên tục gần 30 tiếng, giữa chừng chỉ chợp mắt được một chút. Giờ tranh thủ lúc make up được mấy phút, lại bị quấy rầy, giọng nói không tránh khỏi có phần bực bội: “Video gì?”
Hồ Đồng bảo thợ hóa trang tạm ngừng tay một lát, cẩn thận liếc nhìn sắc mặt Kiều Cảnh Diệc: “Một video do fan cơm hộp quay, ghi lại cảnh thấy chuyện bất bình ra tay giúp đỡ.”
Kiều Cảnh Diệc nhìn hắn với vẻ mặt không cảm xúc, trong đầu đang cân nhắc có nên đổi trợ lý không, thì Hồ Đồng vội vàng nói thêm một câu: “Em thấy người trong video đó... rất giống dì Kiều.”
Còn chưa nói dứt câu, điện thoại đã bị Kiều Cảnh Diệc giật lấy.
Video quay rất rõ nét, chỉ là hình hơi rung. Một chiếc xe thể thao cực ngầu, trên cốp sau gác một hộp cơm hộp, đang chạy trên đường phố thì bất ngờ có một người mặc đồ trắng leo qua lan can định nhảy xuống sông. Xe thắng gấp, người ngồi trên đó còn chưa đợi xe dừng hẳn đã lao vọt ra ngoài, chạy thẳng tới, từ phía sau ôm chặt lấy người mặc đồ trắng rồi kéo xuống, hai người cùng ngã xuống đất.
Ngay sau đó, có người khác chạy đến giúp đỡ. Người kia được đỡ lên, người phụ nữ giao cơm hộp cũng đứng dậy, xua tay, thấy người mặc đồ trắng không sao thì liền thản nhiên phủi ống tay áo, quay người rời đi, không chút vướng bận.
Camera bắt được cận mặt cô rất rõ.
Kiều Cảnh Diệc nhìn chằm chằm gương mặt quen thuộc đó hồi lâu, rồi đưa tay day day giữa hai chân mày.
Nhìn biểu cảm của cậu là Hồ Đồng hiểu ngay người trong video đúng là mẹ ruột của Kiều Cảnh Diệc.
Kiều Cảnh Diệc mở WeChat, tìm đến cái tên “Mẫu hậu”, lập tức gọi video call.
Kiều Mạch đang ngồi trên sofa, vừa dùng tinh dầu hoa hồng xoa eo, nét mặt hơi nhăn lại.
Người ta ấy mà, tới tuổi rồi thì không chịu nổi nữa.
Đâu còn như hồi trẻ, té kiểu gì cũng không sao. Giờ thì chỉ cần trượt nhẹ một cái là đau ê ẩm.
Điện thoại video reo lên, thấy trên màn hình hiện chữ “Bảo bảo”, eo cũng không còn đau, cả người liền bừng tỉnh.
Cô hớn hở bắt máy video.
“Cục cưng, con xong việc rồi à?”
Kiều Cảnh Diệc giật giật thái dương: “Mẹ, đừng gọi con là ‘cục cưng’ nữa.”
Kiều Mạch giả vờ không nghe: “Mau để mẹ nhìn kỹ nào, lần trước gọi video là cả tháng trước rồi, sao lại gầy thế? Mắt thâm quầng vậy là sao, không ngủ được à? Đã ăn tối chưa?”
Kiều Cảnh Diệc: “Không có gầy, là do camera. Mắt thâm là vốn có, ngủ ngon, cũng đã ăn rồi.”
Chuyên viên trang điểm bên cạnh tròn mắt kinh ngạc nhìn Kiều Cảnh Diệc, quay sang Hồ Đồng như muốn hỏi: Đây có phải anh Kiều của tụi mình không vậy?
Hồ Đồng gật đầu: Không có nhầm đâu, trước mặt dì Kiều thì anh Kiều chính là ngoan ngoãn như vậy đó.
Kiều Cảnh Diệc nhẫn nhịn nghe mẹ mình lải nhải một lúc, cuối cùng cũng cắt ngang được, đi thẳng vào vấn đề: “Mẹ, mẹ lại đi giao cơm hộp đúng không?”
"……" Kiều Mạch thề thốt phủ nhận: "Không có."
Kiều Cảnh Diệc: "Mẹ vẫn còn đi phát cơm từ thiện, còn cứu một người định nhảy sông."
Kiều Mạch giật mình. Chuyện đó xảy ra vào trưa nay, may mà cô vẫn còn nhanh nhẹn, kịp kéo cậu trai kia xuống.
Cô chột dạ, tránh ánh mắt của Kiều Cảnh Diệc trong video, hai giây sau lại liếc nhìn lại, nghi hoặc hỏi: "Sao con biết được?"
"Không cần quan tâm con biết bằng cách nào. Sau này mẹ đừng đi giao cơm nữa, người ta tưởng con không nuôi nổi mẹ. Còn nữa, lái xe máy rất nguy hiểm, mẹ cũng đừng chạy nữa."
"Mẹ không còn trẻ, đừng bắt chước mấy người trẻ chạy theo mấy trò mạo hiểm đó." Giọng điệu của Kiều Cảnh Diệc vô thức trở nên cứng rắn, "Con sẽ sắp xếp tài xế cho mẹ, sau này ra ngoài cứ để tài xế chở đi, còn thuê thêm người giúp việc, ở nhà chăm sóc mẹ."
"Không cần." Kiều Mạch dứt khoát từ chối.
Kiều Cảnh Diệc nhức đầu. Đây không phải lần đầu cậu đề nghị thuê tài xế và giúp việc. Thật ra, cậu đã nói rất nhiều lần, nhưng lần nào Kiều Mạch cũng từ chối.
"Mẹ đừng cố chấp nữa có được không, chuyện này không thương lượng gì hết." Giọng cậu lạnh xuống, "Hôm nay mẹ cứu người còn tự ngã nữa, mẹ có biết nguy hiểm thế nào không? Cơ thể mẹ bây giờ không còn như trước, lỡ như không giữ chặt, ngược lại còn bị người ta kéo theo thì sao? Mẹ có từng nghĩ đến hậu quả chưa?"
Kiều Cảnh Diệc hít sâu một hơi, chỉ cần nghĩ đến cảnh trong video là lòng lại run lên.
Cậu hiểu tính mẹ, chắc chắn bà chưa đi bệnh viện kiểm tra.
"Con sẽ sắp xếp người đưa mẹ đi khám."
Cậu không định nói thêm nữa, chuẩn bị ngắt cuộc gọi để đi sắp xếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)