Không thể không nói, cái cô gái váy xanh này đúng là to gan thật, nghĩ cậu không dám ra tay với cô chắc?
Kiều Cảnh Diệc cười lạnh, cảm thấy lần này không cần nể mặt Tống Chấp Giang nữa, mẹ nó, đã tức thì phải xả cho hết.
Lúc này kiểu gì cũng phải dạy cho cô gái này một bài học, đừng tưởng mình là con gái thì muốn làm gì cũng được.
Trừ mẹ mình ra, đời này cậu chưa từng để cô gái nào trèo lên đầu cả.
Mà thấy cậu né đi, Kiều Mạch càng tức, không kiềm chế được bản thân, lại một lần nữa thi triển tuyệt chiêu sư tử hống độc quyền của nhà họ Kiều:
“Kiều Cảnh Diệc! Nghe cho kỹ vào! Mẹ là Kiều Mạch, mẹ ruột của con đây!”
Cả chiếc xe như rung lên một chút.
Tống Chấp Giang kịp thời vặn một chai nước khoáng đưa cho cô, Kiều Mạch nhận lấy, vừa uống nước hạ hỏa, vừa quan sát phản ứng của Kiều Cảnh Diệc.
Nó mà còn dám nói năng linh tinh, cô sẽ đánh bể đầu chó của nó luôn!
Chỉ thấy Kiều Cảnh Diệc sắc mặt trở nên cực kỳ sâu xa.
Một lúc sau, cậu như đang suy nghĩ điều gì, hơi nheo mắt lại, trước liếc nhìn Kiều Mạch một cái, rồi lại liếc nhìn Tống Chấp Giang, sau đó im lặng.
Tống Chấp Giang nhẹ nhàng thở ra, Cảnh Diệc cho dù không hoàn toàn tin, thì cũng phải bán tín bán nghi, ít nhất sẽ không nổi giận với Kiều Mạch nữa.
Anh đang cân nhắc cách mở lời thì nghe thấy Kiều Cảnh Diệc cười khẩy một tiếng:
“Hóa ra là bày trò nãy giờ để đợi tôi xuất hiện.”
Tống Chấp Giang lập tức dâng lên một linh cảm xấu.
“Nói đi, mẹ tôi trả cô bao nhiêu?” Kiều Cảnh Diệc đánh giá cô gái nhỏ, cười như không cười, nhếch khóe miệng, ánh mắt đã không còn tức giận như trước, “Diễn xuất cũng không tệ, tiếng hét lúc nãy diễn đúng là giống mẹ tôi thật.”
Lúc này cậu mới chợt nhận ra, giọng nói của cô gái này hình như cũng có chút giống Kiều Mạch.
“???”
Kiều Mạch suýt chút nữa phun ngụm nước ra ngoài.
Tống Chấp Giang: “……”
Hai người liếc nhìn nhau.
Thật sự bị cái màn thao tác này của Kiều Cảnh Diệc làm cho câm nín.
“Tam ca, bảo sao trước đó anh hỏi em có còn nhớ mẹ lúc trẻ trông thế nào, lại còn nói gì mà kỳ tích trẻ hóa, trải chăn đợi em ở đây.” Kiều Cảnh Diệc nhìn Tống Chấp Giang, biểu cảm như thể ‘Tôi đã nhìn thấu hết mánh của các người rồi’.
“Sáng nay mẹ em còn ảo tưởng mình trẻ đẹp, em bảo bà đừng mơ mộng nữa, bà giận quá, cho nên mới bày ra trò này để chọc em đúng không? Ở đây chắc còn gắn camera ẩn nhỉ?”
Nghe cậu nói vậy, nghe cũng… khá có lý.
Kiều Mạch nghẹn khí mà bật cười.
Cô liếc Tống Chấp Giang bằng ánh mắt ra hiệu đừng mở miệng, Kiều Cảnh Diệc thấy hai người họ cứ “mắt đi mày lại”, hiển nhiên là bị cậu vạch trần nên không diễn nữa.
“Được rồi, mẹ tôi đâu? Bà ấy có phải đang ở gần đây không?” Hắn bắt đầu mất kiên nhẫn.
Nghĩ rằng tất cả đều do Kiều Mạch giở trò, bản thân còn không phát hiện ra, dù khó chịu mấy thì Kiều Cảnh Diệc cũng chỉ có thể nuốt xuống.
Dù sao thì bà ấy cũng là mẹ mình.
Vài giây sau, Kiều Mạch nở nụ cười đầy ẩn ý:
“Ôi chao, không ngờ không lừa được cậu, thật là tiếc quá.”
Kiều Cảnh Diệc cạn lời: “Chuyện hoang đường như vậy ai tin nổi chứ.”
Kiều Mạch mím môi, ánh mắt dịu dàng nhìn đứa con trai mù mắt của mình, bình tĩnh nói:
“……” Tống Chấp Giang liếc sang Kiều Mạch, im lặng phối hợp gật đầu.
Kiều Cảnh Diệc thấy người không khỏe hẳn, im lặng hai giây, rồi duỗi tay về phía Tống Chấp Giang: “Đưa điện thoại đây, em gọi cho mẹ.”
Kiều Mạch lập tức lấy điện thoại ra, nhanh chóng chuyển sang chế độ máy bay, sau đó gật đầu với Tống Chấp Giang.
Lúc này Tống Chấp Giang mới đưa điện thoại cho Kiều Cảnh Diệc.
Kiều Cảnh Diệc không để ý tới sự phối hợp giữa hai người họ, nhận lấy điện thoại rồi lập tức gọi cho Kiều Mạch. Nghe tiếng nhắc máy đang tắt, cậu liền lẩm bẩm một câu:
“Có cần tuyệt tình vậy không……”
Một lúc sau, Kiều Cảnh Diệc mặt mày đen sì, trả lại điện thoại.
“Bà ấy đi đâu du lịch? Đi với ai?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








