Hắn hỏi Tống Chấp Giang, nhưng người trả lời lại là cô gái nhỏ phía sau.
“Dì Kiều tính đi du lịch khắp cả nước, đi với ai thì nói cậu cũng không biết. Cậu là minh tinh lớn, cả năm chẳng về nhà, điện thoại cũng ít gọi, cậu biết được mấy người bạn của dì ấy sao? Tóm lại là dì cùng một nhóm bạn tổ chức đi du lịch theo nhóm, rất an toàn, cậu không cần lo lắng.”
Không liên lạc được với mẹ khiến Kiều Cảnh Diệc thấy bực bội, lại thêm cô gái mặc váy xanh kia còn nói chuyện kiểu nửa châm chọc, nhưng mấy lời cô nói lại khiến cậu ngẩn người.
Cô nói… cũng có lý.
Trong lòng dâng lên chút áy náy, lại thấy vẻ mặt đắc ý của cô gái nhỏ, tự nhiên cảm thấy ngứa răng.
Kiều Mạch: “Thân hơn cậu nhiều, tôi ở cạnh dì mỗi ngày, dì nghĩ gì tôi đều biết.”
Hiện tại điều dì nghĩ nhất chính là không cần đứa con trai như cậu nữa!
Kiều Cảnh Diệc lại liếc cô một cái, bảo sao bắt chước Kiều Mạch giống đến vậy.
Cậu khô khan “ờ” một tiếng, sau đó im lặng.
Tự dưng lại có cảm giác như mẹ mình bị người khác giành mất vậy???
Không khí trong xe lại rơi vào yên lặng.
“Chấp Giang, tìm chỗ nào ăn cơm đi, dì đói rồi.”
Kiều Mạch không thèm để ý tới cậu, thật sự là đói, hôm nay chỉ mới ăn hai cái bánh mì nhỏ.
Cô ngược với người khác, người ta càng giận thì càng no, cô càng giận lại càng đói.
Tống Chấp Giang hiểu rõ cô không định giải thích gì với Kiều Cảnh Diệc nữa. Chỉ có thể đợi Cảnh Diệc tự mình ngẫm ra.
“Về nhà con ăn đi, Cảnh Diệc không tiện ăn ngoài.” Anh nói.
Dù giận, Kiều Mạch cũng không lơ là vấn đề an toàn của Kiều Cảnh Diệc.
Con trai là minh tinh lớn, làm mẹ thì đương nhiên phải chú ý tin tức của nó.
Có lần Kiều Cảnh Diệc đi ăn một mình bị nhận ra, một đám người vây quanh, suýt nữa xảy ra giẫm đạp.
Kiều Mạch đọc được tin thì hoảng chết đi được, gọi điện cho cậu mấy cuộc không ai nghe, cuối cùng liên lạc được với Hồ Đồng mới biết không sao thì mới yên tâm.
Tống Chấp Giang ở chung cư cao cấp, Kiều Mạch thỉnh thoảng nấu được món ngon sẽ đem tới cho anh, còn Kiều Cảnh Diệc thì đây là lần đầu tiên đến.
Trên đường đi cậu vẫn luôn im lặng, mãi đến khi thấy cô gái váy xanh kia quen cửa quen nẻo bước vào nhà Tống Chấp Giang, cậu mới cụp mắt xuống.
Đại khái cũng hiểu được gì đó.
Lúc đổi giày, cậu thấp giọng hỏi Tống Chấp Giang: “Mẹ em đang cố gắng gán ghép hai người đấy à?”
Nghĩ đến mẹ tức đến mức không muốn gặp mình, lòng cậu lại thấy không dễ chịu.
“……”
Biểu cảm của Tống Chấp Giang có chút vi diệu, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài, vỗ nhẹ vai cậu rồi không nói gì thêm, đi vào trong nhà lục được một gói bánh quy cho Kiều Mạch ăn lót dạ.
Kiều Mạch mở tủ lạnh ra, không hề ngạc nhiên khi thấy bên trong trống trơn.
Kiều Cảnh Diệc vừa vào nhà đã nằm vật ra ghế sofa, lấy điện thoại của Tống Chấp Giang gọi lại cho Kiều Mạch lần nữa, vẫn là tắt máy.
Cậu bực mình vò đầu bứt tóc.
Thật ra cậu cũng không quá lo lắng về an toàn của Kiều Mạch. Nếu bà ấy không bị trận ốm nặng kia, chưa chắc cậu đã đánh thắng được bà.
Cả thân võ công này của cậu đều do Kiều Mạch dạy.
Tuy đến giờ Kiều Cảnh Diệc vẫn không biết bà học võ từ đâu, cậu từng hỏi nhiều lần nhưng Kiều Mạch chưa bao giờ nói, chỉ bảo rằng sau khi học võ thì không được ỷ vào bản thân có võ công mà ức hiếp người khác.
Bằng không bà sẽ đánh gãy chân cậu.
Thế là cậu cũng chẳng hỏi thêm nữa.
Hiện giờ tuy sức khỏe Kiều Mạch không còn như trước, nhưng mỗi lần đánh nhau thì tỉ lệ thắng vẫn là 100%.
Vấn đề là ở chỗ này, mười lần bà đánh nhau thì chín lần là vì giúp người khác.
Mẹ nó, chắc vì luyện võ mà bà có kiểu tâm tính nghĩa hiệp, sợ nhất là đang đi du lịch lại thấy chuyện bất bình mà nhảy vào giúp, rồi gây họa cho bản thân.
Như cái lần nhảy xuống sông cứu người kia.
Đây không phải lần đầu tiên.
Trước đó còn có lần thấy chuyện bất bình, giúp cảnh sát khống chế tên b·ắt c·óc, kết quả là chính mình bị thương phải nằm viện, cũng không xem lại cái thân thể bây giờ có chịu nổi mấy chuyện như vậy không.
Cứ nghĩ mình vẫn còn khỏe như trước, chạy nhảy loạn khắp nơi.
Nói cũng vô ích, hoàn toàn không nghe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)