Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mẹ Ruột Của Đỉnh Lưu Lại Trở Nên Xinh Đẹp Rồi Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Kiều Cảnh Diệc ngẩn người mấy giây mới nhận ra mình vừa bị mắng, sắc mặt lập tức tối sầm xuống đến mức mắt thường cũng nhìn thấy được.

Những năm gần đây tính khí của cậu đã thu lại khá nhiều, chứ nếu là trước kia, bất kể đối phương là nam hay nữ, cậu có khi đã ra tay từ lâu rồi.

“Cái miệng ăn nói cho sạch sẽ vào!”

Cậu cố kiềm chế, giọng lạnh lùng cảnh cáo, rồi quay sang Tống Chấp Giang, chỉ cảm thấy người này đúng là mắt có vấn đề, toàn thân toát ra khí chất mỉa mai:

“Tam ca, cỏ non thì đúng là có hương vị riêng thật, nhưng ăn vào vẫn nên xem có ngọt không, lỡ đâu ăn nhầm, có khi trúng độc chết người đấy.”

“……” Tống Chấp Giang nghẹn lời nhìn cậu.

Lại liếc sang Kiều Mạch, người đã bị con trai làm cho tức đến trợn trắng mắt, anh vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ: “Cảnh Diệc, thật ra cô ấy là……”

Kiều Cảnh Diệc nheo mắt, không khách sáo cắt ngang lời anh: “Đầu óc có vấn đề đúng không?”

Tống Chấp Giang đỡ trán: “……”

Cứu không nổi rồi.

Kiều Cảnh Diệc nhíu mày.

Động tác của tam ca làm cậu thấy bản thân có lẽ hơi quá lời, dù sao cũng là người đã thay cậu chăm sóc mẹ suốt mấy năm mình không ở nhà.

Cô sợ đây không phải là tật xấu.

Trong mắt cậu rõ ràng mang theo chút ý đó.

Đây là mẹ ruột.

Mẹ ruột đấy.

Mẹ ruột.

Câu đó lặp lại ba lần trong đầu, Kiều Mạch hít sâu một hơi, nở một nụ cười dịu dàng, mềm mỏng nói: “Vì cậu lớn lên đẹp trai thật đấy.”

Kiều Cảnh Diệc sững người.

Cơn tức trong lòng không tự chủ mà hạ xuống.

Lại nhìn đôi mắt to xinh đẹp kia, cậu nghĩ: Thôi đi, đàn ông con trai mà chấp với một cô bé làm gì.

Ý nghĩ vừa trôi qua, liền thấy cô gái đó nghiêng người về phía mình, tay bất ngờ đặt lên cánh tay cậu.

Kiều Cảnh Diệc: ?

Cô định làm gì đây?

...Chẳng lẽ định dùng mỹ nhân kế?

Giây tiếp theo, biểu cảm gương mặt của đại minh tinh gần như mất kiểm soát.

Cô ta! Vậy mà! Dám! Véo cậu!

Thực ra Kiều Mạch hiểu, việc Kiều Cảnh Diệc không nhận ra cô cũng không thể trách cậu, dù gì bây giờ cô trông hoàn toàn khác với trước kia.

Chỉ là... làm mẹ rồi thì khó tránh khỏi có chút không vui.

Vốn cô còn nghĩ nếu Cảnh Diệc không tin, thì cô sẽ kể mấy chuyện đặc biệt của cậu hồi nhỏ để chứng minh, không ngờ vừa báo thân phận xong, Cảnh Diệc lại tưởng mình bị chửi.

Tức là từ trong lòng cậu không tin mẹ ruột mình có thể trẻ lại.

Không tin thì thôi đi.

Nghe xem thằng bé nói những lời gì kìa!

May là hồi cô hai mươi tuổi không có bệnh gì, nếu không thì với tính khí này của con, cô chắc tức đến xuất huyết não mất!

Khi còn nhỏ, Cảnh Diệc nghịch lắm, mà lúc đó cô còn trẻ, tính tình nóng nảy, hở ra là đánh.

Có thể nói, Cảnh Diệc lớn lên trong trận mưa roi của cô.

Về sau cậu hiểu chuyện rồi, cô cũng ít ra tay hơn.

Đến khi cậu debut, trở thành đại minh tinh nhà nhà đều biết, ngày đêm bận rộn làm việc, cô xót còn không kịp.

Thành ra Kiều Mạch thật sự đã rất lâu rồi không đánh con.

Ban đầu cô định vả một cái, nhưng cuối cùng vẫn không nỡ, thế nên đổi thành véo.

Oái oăm là Kiều Cảnh Diệc từ nhỏ đã luyện võ, cơ bắp rắn chắc như đá, véo cũng chẳng ăn thua.

Thế nên cô quyết đoán đổi chỗ, chuẩn bị túm lỗ tai cậu.

Kiều Cảnh Diệc sao có thể để cô thật sự làm được?

Vừa rồi là do do dự nên mới để bị véo thôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc