Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mẹ Ruột Của Đỉnh Lưu Lại Trở Nên Xinh Đẹp Rồi Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

“Ai nhắn tin cho mà cười tươi vậy, chẳng lẽ là có tình ý?” Người ngồi ghế phụ, Kiều Cảnh Diệc, liếc trộm biểu cảm của anh, vuốt cằm, hừ khẽ một tiếng.

Trong lòng vốn còn có chút khó chịu vì Tống Chấp Giang tới đón thay mẹ, nhưng tâm trạng cũng nguôi ngoai phần nào. Dù không hiểu sao mẹ không về cùng, cậu cũng không nghĩ nhiều, dù sao lát nữa cũng sẽ gặp.

Tống Chấp Giang liếc cậu một cái, cất điện thoại đi, hỏi: “Còn nhớ dáng vẻ mẹ cậu hồi trẻ không?”

Kiều Cảnh Diệc lười biếng đáp: “Trong nhà không có ảnh hồi đó của bà, em thì nhớ làm sao được.”

Câu trả lời này đúng như dự đoán của Tống Chấp Giang. Anh dùng lời của Kiều Mạch để dẫn dắt: “Cậu tin vào kỳ tích không? Kiểu như có người bỗng nhiên trở nên trẻ lại chẳng hạn.”

“Không phải chứ tam ca, anh điên rồi à? Câu này mà cũng tin à?” Kiều Cảnh Diệc không nhịn được bật cười, rồi như sực nhớ ra điều gì, “Mẹ em lại gửi cho anh mấy cái link canh gà tào lao gì đó à? Làm ơn, anh đừng bị bà ấy đầu độc theo luôn.”

Đèn xanh sáng đèn.

Tống Chấp Giang đánh lái rẽ, đột nhiên có linh cảm rất lạ: Kiều Cảnh Diệc sắp bị đánh rồi.

Chỉ một lát sau, ánh mắt Kiều Cảnh Diệc bất giác nhìn ra ngoài cửa sổ, liền thấy bên vệ đường có một cô gái mặc váy xanh nhạt đang đứng.

Cái váy đó vừa cũ vừa sến, mặc lên người cô như kiểu con nít trộm đồ người lớn mặc, hoàn toàn không hợp.

Thế nhưng lại kỳ lạ là trông vẫn rất thuận mắt, Kiều Cảnh Diệc không nhịn được nhìn thêm vài lần.

Chợt thấy có gì đó không ổn, Tống Chấp Giang lại cho xe dừng ngay trước mặt cô gái ấy, mà cô thì trực tiếp mở cửa sau lên xe.

Kiều Cảnh Diệc: ?

Hiển nhiên, cô với tam ca có quan hệ không bình thường.

Cậu nhướn mày, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn về phía Tống Chấp Giang, thấy anh quay đầu lại nhìn vào ghế sau, cậu cũng quay theo, lập tức chạm phải đôi mắt tròn xoe của cô gái nhỏ.

Kiều Mạch ánh mắt đầy chờ mong, cố gắng không lên tiếng.

Đôi mắt to một cách quá mức.

Trong đầu theo bản năng hiện lên ý nghĩ này, Kiều Cảnh Diệc chợt nhớ lại dáng vẻ Tống Chấp Giang khi gửi tin nhắn lúc nãy, trong lòng dường như đã có đáp án, quay sang nhìn anh bằng ánh mắt ái muội: “Bạn gái hả?”

Kiều Mạch: “……”

Tống Chấp Giang: “……”

Kiều Mạch trừng to mắt, sốc nặng trước độ mù của con trai mình.

Trong khoảnh khắc ấy, không khí trong xe yên tĩnh đến cực độ.

Phát hiện cô gái nhỏ đang nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, vẻ mặt dường như quá mức kích động một chút.

Điều này cũng dễ hiểu thôi, mấy cô bé tuổi đó khi thấy cậu cũng hay như vậy, biết đâu còn là fan của cậu.

Có điều cậu thật không ngờ, Tống Chấp Giang lại thích kiểu này, đúng là “trâu già gặm cỏ non” rồi.

Có điều ánh mắt cũng không tệ.

Cô gái này hợp gu của cậu, không hiểu sao lại thấy có thiện cảm với cô.

Nghĩ đến đây lại thấy đau đầu, chút nữa mà nữ sĩ Kiều Mạch nhìn thấy cô gái này, chắc chắn sẽ nói: Tam ca của con còn có bạn gái rồi đấy! Còn con thì sao! Bao giờ mới dắt con dâu về cho mẹ! Vân vân và vân vân.

Chậc.

Một bên trong lòng phàn nàn mẹ, một bên Kiều Cảnh Diệc nở nụ cười ôn hoà, thân thiện với cô gái nhỏ:

“Chào em, anh là Kiều Cảnh Diệc.”

Tống Chấp Giang lần này hiếm khi phối hợp hết mức, dẫu sao thì cậu cũng nên được nể mặt một chút.

Dáng vẻ từ một gương mặt đỉnh lưu quản lý biểu cảm, có thể khiến bất kỳ cô gái nào ở độ tuổi nào cũng thấy được tôn trọng, thấy vui vẻ.

Đáng tiếc, lần này đối tượng lại là một người mẹ đang trong tâm trạng phấn khích thì coi con trai là báu vật vô giá, còn lúc tâm trạng không vui thì chỉ muốn ném thằng con vào nồi nấu lại như Kiều Mạch.

Giờ phút này, biểu cảm của cô cực kỳ phức tạp.

Thôi đi, trông mong con trai nhận ra mình còn không bằng trông mong heo mẹ biết leo cây.

Cô thất vọng thở dài, tâm trạng rơi xuống đáy vực, chẳng còn tâm trí đâu mà vòng vo, mặt xị xuống, mệt mỏi buông ra bốn chữ thẳng thừng: “Con là con của mẹ.” (1)

(1) Bên Trung khi chửi nhau hay có câu: “Mày là con trai tao” - tương tự câu Việt Nam mình là “Tao là bố chúng mày”, “Tao là má mày đây”.

Một giây.

Hai giây.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc