Lời còn chưa dứt, một người phụ nữ trung niên vóc dáng cao lớn, tướng mạo hung hãn chen vào đám đông. Dáng vẻ hùng hổ, nhìn qua đã biết không phải loại hiền lành gì.
Trình Tuyết Phi nhận ra giọng nói này từ trong mớ ký ức hỗn độn:
Đây chẳng phải là bà cô họ Khương Lan, người đã đánh chửi ép cô đến mức phải nhảy sông sao?
Đi theo sau Khương Lan là cô con dâu cả Chu Thải Vân.
Trình Tuyết Phi vừa nhìn thấy cặp mẹ chồng nàng dâu này, tim bỗng co thắt một cái.
Là ý thức còn sót lại của nguyên chủ đang tác oai tác quái.
Cũng không trách nguyên chủ lại có phản ứng như vậy.
Kể từ khi chồng của nguyên chủ phát điên, cặp mẹ chồng nàng dâu này luôn tìm cách nhắm vào cô.
Nhẹ thì tung tin đồn nhảm bôi nhọ, nặng thì mẹ chồng nàng dâu hợp sức đánh đập.
Trình Tuyết Phi của thập niên tám mươi đã nếm đủ mọi đau khổ từ cặp mẹ chồng nàng dâu Khương Lan và Chu Thải Vân này.
Khương Lan vừa chen vào, thấy Trình Tuyết Phi đang ngồi trên mặt đất, liền nói với giọng điệu như đang bàn chuyện giết gà:
“Thế này là chưa chết à, tao còn tưởng chết thật rồi cơ đấy?!”
Ngay sau đó bà ta cười khẩy một tiếng:
“Chưa chết là tốt nhất, chưa chết thì ngày mai kết hôn với thằng Ngưu Ngưu nhà tao luôn!”
Cái tên Ngưu Ngưu này chính là con trai út của Khương Lan, bẩm sinh đã thiểu năng trí tuệ. Không chỉ lầm lì ít nói, ngây ngốc đần độn, mà hình dáng còn kỳ dị, vô cùng xấu xí.
Hơn hai mươi tuổi rồi vẫn ế vợ, khiến Khương Lan sốt ruột xoay mòng mòng.
Cô con dâu cả Chu Thải Vân bày mưu cho Khương Lan, nói rằng đằng nào chồng của Trình Tuyết Phi cũng điên rồi, dứt khoát bắt Trình Tuyết Phi tái giá với Ngưu Ngưu.
Khương Lan nghe theo lời khuyên của con dâu, cảm thấy rất hợp ý mình:
Dù sao thằng cháu trai lớn cũng điên đến mức không biết gì nữa, giữ lại cô vợ trẻ trung mơn mởn, biết đâu có ngày nó lại ly hôn rồi đi bước nữa.
Người xưa có câu, phù sa không chảy ruộng ngoài, tái giá với người khác cũng là tái giá, vậy chẳng thà để người nhà mình hưởng lợi, tái giá với thằng Ngưu Ngưu nhà mình chẳng phải tốt hơn sao!
Thế nên, khi Trình Tuyết Phi còn chưa nảy sinh ý định tái giá, Khương Lan đã ép cô phải lấy đứa con trai ngốc nghếch của bà ta.
Trong đầu Trình Tuyết Phi xẹt qua thật nhanh nguyên nhân và diễn biến của sự việc này:
Ép vợ của kẻ điên tái giá với kẻ ngốc, chuyện kỳ quặc thế này mà đặt ở thời hiện đại, chắc chắn sẽ lên thẳng top tìm kiếm.
Trình Tuyết Phi nhịn cái lạnh thấu xương đứng dậy. Toàn thân cô ướt sũng, quần áo dính sát vào da thịt.
May mà lúc này đã sang thu, thời tiết đột ngột trở lạnh, cô mặc mấy lớp quần áo từ trong ra ngoài nên cũng không đến mức quá hớ hênh.
Trình Tuyết Phi nhổ một bãi nước sông về phía Khương Lan:
“Phì! Năm xưa tôi và cháu trai bà đã đăng ký kết hôn đàng hoàng. Bây giờ tuy cháu bà đã điên, nhưng cuộc hôn nhân của chúng tôi vẫn hợp pháp.
Hiện tại tôi còn chưa ly hôn, bà đã ép tôi tái giá với thằng Ngưu Ngưu nhà bà. Bà làm thế là phá hoại hôn nhân xã hội chủ nghĩa, là phá hoại sự ổn định của quốc gia, là đi ngược lại lịch sử.
Bà thành thật khai báo đi, bà rắp tâm cái gì? Bây giờ bà không khai thật, vậy thì theo tôi lên đồn công an công xã mà nói chuyện!”
“Cái gì?!” Khương Lan trừng đôi mắt tam giác, “Mày, mày, con ranh Trình Tuyết Phi không biết xấu hổ này, tao phá hoại hôn nhân lúc nào? Tao là muốn tốt cho mày. Thằng Ngưu Ngưu nhà tao có chỗ nào không tốt? Biết làm việc, có sức vóc, mày theo nó thì có gì không tốt?!”
“Đã thấy theo thằng Ngưu Ngưu nhà bà là tốt, vậy chi bằng bảo con dâu cả của bà ly hôn, rồi gả cho thằng Ngưu Ngưu nhà bà đi, như thế chẳng phải tốt hơn sao!”
Chu Thải Vân đứng cạnh nghe Trình Tuyết Phi lôi mình vào, lại còn dám to gan lớn mật bảo ả tái giá với thằng em chồng ngốc nghếch tởm lợm kia, mặt ả lập tức đỏ bừng vì tức giận.
Khương Lan cũng tức điên lên, giơ tay định lao tới đánh:
“Mày dám nói chuyện với tao kiểu đó à, phản rồi, xem tao có đánh chết mày không!”
Những người vây quanh xem náo nhiệt, lúc này thấy sắp đánh người, cũng đành phải đưa tay ra can ngăn.
Trình Tuyết Phi theo bản năng che chở cho hai đứa trẻ đang đứng cạnh chân mình trước.
Cô kéo bọn trẻ ra khỏi đám đông, nói:
“Lại muốn động tay đánh người à? Mụ địa chủ thời xã hội cũ cũng chỉ đến thế là cùng.
Chúng ta sinh ra dưới lá cờ đỏ, lớn lên trong xã hội mới, sao vẫn còn tồn tại loại ung nhọt của xã hội cũ như bà chứ!”
Hai đứa trẻ sợ hãi ôm chặt lấy đùi Trình Tuyết Phi, vùi đầu vào ống quần ướt sũng của cô.
Hai đứa nhỏ đã quen nhìn thấy mẹ bị người ta bắt nạt, tuy đã thành thói quen, nhưng vẫn cảm thấy sợ hãi.
Gia Ngọc nức nở khóc thầm:
“Mẹ ơi, mẹ mau chạy đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)